Tôi không thể cho bạn một công thức thành công, nhưng tôi có thể cho bạn một công thức cho sự thất bại, đó là: cố gắng làm vừa lòng mọi người.

Herbert Bayard Swope

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 28
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 4
ÌNH YÊU CỦA TUẤN VỚI HOÀNG LAN LÀ TÌNH YÊU ĐẶC BIỆT. Cho mà không cần đón nhận bao nhiêu. Và Hoàng Lan yêu Tuấn như yêu một hình ảnh đẹp trong đời, Lan gọi đó là tình yêu thánh thiện, yêu mà không đòi hỏi ở nhau gì hết. Không mong sẽ đậm đà thêm mà cũng không muốn dập tắt đi. Như Hoàng Lan yêu Khanh cùng lúc – yêu hơn yêu Tuấn, nhưng bằng thứ tình yêu khác, thứ tình yêu pha trộn những đòi hỏi của linh hồn và xác thân – như Tuấn với những bóng hình đã gặp. Hoàng Lan biết mà không ghen. Buồn buồn một cách ích kỷ vậy thôi. Cứ nghĩ là của nhau tất cả, mà cũng là không của nhau gì hết.
Tuấn ngồi miên man. Sương xuống lạnh cả vai. Tiếng ghế khua động cạnh bên. Nga lúi húi kê chiếc ghế đẩu và để ly nước chanh lên đó cho Tuấn.
- Con Lan pha anh uống mới ngon phải không. Nó đi vắng, uống tạm của em pha vậy.
- Lan khéo cho đường. Chua vừa, ngọt vừa nên đậm đà dễ chịu.
- Anh thích ngọt hay chua nhiều?
- Ngọt.
- Anh hảo ngọt.
Tuấn bật cười. Nghĩ tới hai ba ý nghĩa của tiếng đó, lập lại:
- Ừ, anh hảo ngọt!
- Muốn em cho thêm đường không, uống thử xem.
Tuấn nâng ly, khà một tiếng:
- Vừa ngon.
- Lại nịnh.
- Thật chứ. Nãy giờ làm gì thế Nga?
- Em rửa chén bát, dọn dẹp nhà cửa và tắm, xong lên đây.
- Kiếm ghế ngồi ngắm trăng chơi.
Nga dạ thật ngoan, rồi kéo ghế ngồi cạnh Tuấn. Mùi xà bông Coast ngan ngát từ tóc Nga thoảng đến. Tuấn nắm một nắm tóc của Nga đưa lên mũi:
- Tóc con gái thơm ghê.
Nga lườm:
- Chỉ thế. Anh hay làm vậy với các cô lắm sao?
- Các cô nào?
- Các cô anh tán!
- Không có cô nào chịu tắm gội rồi lại gần mình ngay lúc đó đâu.
- Anh … nham nhở.
- Thật chứ. Khi các cô ngồi cạnh, anh chỉ thấy mùi nước hoa thơm lừng, mùi son phấn gây gây và …
Tuấn lơ lửng. không nên nói thêm. Nga không cần biết những chuyện đó.
Nga chà chà chiếc khăn lông vào mái tóc ẩm, đầu nghiêng về một bên. Dước ánh trăng, dáng dấp ấy thật tình tứ. Nhưng Tuấn chỉ thấy Hoàng Lan qua hình ảnh đó.
- Anh Tuấn.
Nga gọi khẽ. Tuấn quay sang:
- Gì Nga?
- Hồi này anh có gì vui không?
- Mộng bình thường.
- Sao đi biệt cả hai ba tháng vậy.
- Việc Hãng, việc nhà. Anh có ông chú họ vừa mất ở Quy Nhơn.
- Anh ra đó?
- Ừ.
- Em tức ghê, con gái thiệt thòi đủ thứ.
- Sao thế?
- Chả đi được đến đâu. Nghe nói đến Quy Nhơn, Pleiku như nghe nói đến Nam Vang, Vọng Các, Ba Lê … không bằng ấy.
Tuấn gõ gõ lên vai Nga, nói như nói với đứa bé đang lớn:
- Lấy chồng đi, khắc biết hết.
- Còn lâu. Lấy chồng lại còn kẹt hơn. Hầu hạ gia đình chồng cũng đủ chết, còn hòng đi đâu.
- Lựa … lính mà lấy là sẽ được nay đây mai đó.
Nga nhăn mặt:
- Em sợ em chịu cực không nổi. Muốn lắm, nhưng e quá sức mình.
Tuấn gật gù. Nga thành thật đấy chứ. Có mấy anh sĩ quan trước đây tán Nga, nhưng Nga đều từ chối lời cầu hôn. Ba mẹ nhăn nhăn vì chuyện đó.
- Già kén kẹn hon. Kén chọn lắm không khéo lại thành ế ẩm.
Nga lầu bầu:
- Lấy lính phải đợi chờ, mệt lắm.
Tự nhiên Nga nói với Tuấn:
- Như anh, thế mà khỏe.
Tuấn giật mình. Nga nghĩ gì đó? Nga nói gì vậy? Tuấn nhìn kỹ Nga nhưng ánh mắt nàng vẫn hồn nhiên, trong sáng. Tuấn thở nhẹ:
- Cô nào lấy anh cũng sẽ khổ.
- Sao vậy?
- Anh cũng đi tối ngày.
- Nhưng anh có thể dừng lại, bất cứ lúc nào.
- Anh còn thích lông bông, chắc chưa đủ sức cáng đáng một gia đình.
- Rồi cũng phải tới lúc chứ anh.
Tuấn gật đầu:
- Đồng ý. Nhưng cái lúc ấy sẽ đến chậm.
- Anh chỉ hay mộng mơ. Những mơ mộng chỉ nên dành cho tuổi đến trường.
Tuấn thở nhẹ, bâng khuâng:
- Ừ. Nhưng anh lúc nào cũng mong muốn được sống trong bầu không khí của xa xưa, của những bước lo âu bài vở, của những đằm thắm với bạn bè. Tình cảm lúc đó thật đẹp.
- Đúng thế.
- Nhưng bây giờ thì già rồi, qua rồi.
- Hoàng Lan nó nói với em về anh luôn, nhất là chuyện đó. Lan nó bảo anh thích nghe nó kể về chuyện ở trường, nhiều lúc nó cứ nghĩ anh vui sống vì những chuyện đó, ngoài ra không cần thứ gì khác.
Mến Lá Sân Trường Mến Lá Sân Trường - Võ Hà Anh Mến Lá Sân Trường