Americans like fat books and thin women.

Russell Baker

 
 
 
 
 
Tác giả: Dung Saigon
Thể loại: Truyện Ngắn
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 5
Phí download: 2 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 3
Cập nhật: 2026-07-15 23:01:01 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 4
ôi nhìn Khánh Linh, cô học trò phá phách nhất lớp của ba mươi năm trước vẫn còn phảng phất trong tiếng nói ồn ào của Linh - vẫn ánh mắt đó, vẫn nụ cười đó, vẫn tính cương quyết đó, Khánh Linh không thay đổi. Tôi nhớ một năm trước đây cũng trong buổi họp bạn thế này. Khánh Linh báo tin với chúng tôi nó đã ly dị chồng, vì chồng nó đã ăn ở với một cô bé bán bia ôm chỉ hơn con gái mình vài tuổi, Khánh Linh không muốn níu kéo cái hạnh phúc bạc bẽo đó nên đã làm đơn ly dị. Khánh Linh ôm tôi kể lể, nó dấu những giọt nước mắt sau vai áo tôi, nhưng những giọt nước mắt ấy đã vỡ òa khi cả bọn sụt sùi, thương bạn, thương cả bản thân mình rồi cùng trách người đàn ông kém hiểu biết. Chúng tôi đã ôm nhau mà khóc, mà kể lể, mà than thở. Nhưng rồi sẽ quen đi thôi, cũng tốt cho cả hai đỡ phải dằn vặt nhau suốt ngày. Linh nói thế và trận mưa nước mắt cũng ngừng, chúng tôi lại cười đùa vui vẻ. Lại vứt bỏ hiện tại để cùng nhau hồi ức tuổi hai mươi.
Tiếng chuông cửa vang lên, ầm ĩ, rộn ràng. Khánh Linh bảo:
- Con Thủy đấy, nó chuyên môn đến muộn nhưng lại chuyên gây ồn ào.
Chúng tôi cùng dán mắt nhìn ra cổng, Thủy đấy, cái con bé tròn trĩnh như búp bê thủa nào càng ngày càng mập phệ ra, mái tóc cắt tém ôm lấy chiếc gáy đã gồ lên một lớp mỡ thừa, và nụ cười không chút ưu phiền của nó vẫn không hề thay đổi. Thủy hôm nay cũng không kém rực rỡ, chiếc áo thun đen có điểm thêm một chút hoa văn mầu vàng và chiếc quần lửng mầu kem thật trẻ trung, tươi mát. Hồng Hà nhẩy nhổm lên khi thấy sau lưng Thủy có bóng một người đàn ông:
- Ai đấy, ai cho mày mang theo cái đuôi thế hả?
Thủy dơ hai tay lên:
- Xin đính chính, không phải cái đuôi của tao đâu, là bạn đó.
- Bạn hả, bạn của ai?
Mai hỏi, Người đàn ông tiến lên một bước, mỉm cười:
- Là bạn của tất cả mọi người. Quên tôi rồi à?
Chúng tôi cùng mở to mắt để dò tìm trong ký ức.
- Để mình đoán thử nhé, cô mặc áo đỏ là Khánh Linh, phải không? Cô mặc áo hoa vàng là Hồng Hà, và Mai, trên người Mai còn mùi của nước Mỹ chưa tan, còn đây là Thảo, cô bạn ngồi bàn đầu của dẫy thứ hai. Bước chân cô nhẹ như bước chân mèo, cô hay rón rén lướt nhẹ sau lưng Thầy mỗi khi cô vào lớp muộn.
Có tiếng ồ lên của ai đó:
- Là Caro, anh chàng chuyên mặc áo caro Trần Thái Phong!
Chúng tôi cùng ồ lên, ríu rít, ồn ào. Chính là hắn! nụ cười ấy - ánh mắt ấy đã hiện dần trong ký ức chúng tôi. Niềm vui như vỡ ra, tràn trong đôi mắt mọi người. Cái anh chàng caro Trần Thái Phong đã đem đến cho chúng tôi một không khí mới, một thích thú mới. Chúng tôi kín đáo cắn nhẹ đôi môi cho ướt át thêm một chút, vuốt lại mái tóc cho gọn gàng hơn, kéo lại vạt áo che bớt lớp mỡ thừa của quá trình sinh nở và tuổi tác. Chúng tôi cảm thấy muốn làm điệu như thủa hai mươi học chung một lớp. Cái anh chàng đẹp trai chuyên mặc áo caro đi học đã gây ồn ào trong đám con gái, bây giờ đã thành một người đàn ông bụng phệ, mái tóc lấm tấm vài sợi bạc, dáng người nặng nề và chậm chạp. Ba mươi năm rồi còn gì! Phong nói, tôi tìm trên khuôn mặt Phong tuổi hai mươi của mình - Con đường với hai hàng cây điệp vàng mỗi chiều tan học, chúng tôi đi bộ ra bến xe bus để về nhà, Không phải là tình yêu, chỉ có thể vượt qua ranh giới tình bạn một chút, chúng tôi đã có rất nhiều những kỷ niệm với nhau. Những lần tôi ốm phải nghỉ học nhưng lại trùng với ngày làm bài tập kiểm tra, Phong hí hoáy làm bài tập cho mình và làm cho cả tôi nữa. Đám bạn thường gán ghép tôi và Phong - Đó là một thứ tình học trò, nửa đùa vui, nửa thích nhau nhưng chưa một lần nắm tay, chưa một lần hẹn hò, không có những môi hôn mà chỉ là những ánh mắt nhìn nhau lưu luyến, nụ cười hồn nhiên vụng dại và những vui đùa thú vị của những giờ ra chơi. Tôi và Phong, Phong và chúng tôi. Cái đám bạn ồn ào nhất lớp mà có lần ra chơi chúng tôi rượt đuổi nhau qua mặt mấy ông thầy đứng quan sát học sinh trên hành lang. Một ông thầy dậy chúng tôi đã nói với bạn đồng nghiệp:
- Mấy con bé này ồn ào, phá phách nhất lớp, nhưng cũng dễ thương lắm!
Cám ơn thầy đã không ghét cái đám con gái hay chọc ghẹo thầy mà lại còn khen dễ thương nữa. Có ai để ý trong mắt thầy có hình bóng chúng ta hay không nhỉ? Khánh Linh hỏi, ánh mắt dường như chờ đón. Mai cấu lên cánh tay Khánh Linh “mày lại mơ mộng hão huyền nữa rồi, mê ai cũng được nhưng không được mê thầy đấy nhé.” Khánh Linh dấu nụ cười dí dỏm sau lưng tôi - Chả ai mê thầy đâu, chỉ thích một chút thôi, cái bọn học trò chúng mình ấy mà, yêu ai, thích ai thì cũng như gió thoảng mây bay thôi, chẳng cần bận tâm làm gì.
Ký Ức Tuổi 20 Ký Ức Tuổi 20 - Dung Saigon Ký Ức Tuổi 20