Nguyên tác: Sisters
Số lần đọc/download: 0 / 17
Cập nhật: 2023-08-05 10:52:33 +0700
Chương 3
Ở Los Angeles, Tammy làm việc như điên. Sáng hôm đó, cô bắt đầu làm việc lúc 8h, cố giải quyết mọi việc cho xong trước khi về nhà với bố mẹ. Chương trình truyền hình mà Tammy là đạo diễn trong ba năm nay phải gián đoạn trong mùa hè, nhưng cô bận lo tổ chức chương trình tiếp theo. Nữ diễn viên nổi tiếng của họ tuần trước đã thông báo là cô ta có thai song sinh. Còn người nam diễn viên hàng đầu đã bị bắt vì buôn bán ma túy, nhưng vụ này đã được ém nhẹm yên ổn. Vào cuối chương trình vừa rồi, họ đã sa thải hai diễn viên. Những người phụ trách âm thanh dọa sẽ đình công, họ có thể làm cho chương trình tiếp theo của hãng hoãn lại, và một trong những người tài trợ dọa sẽ chuyển sang làm cho chương trình khác. Trên bàn làm việc của Tammy có tin nhắn của các luật sư về hợp đồng, và những người đại diện trả lời các cuộc điện thoại của cô. Cô là đạo diễn có uy tín, được đài truyền hình dành cho một số thời gian thuận lợi để trình diễn chương trình vào giờ cao điểm có nhiều khán giả.
Tammy học khoa Truyền hình và Truyền thông ở trường Đại học UC ở L.A. Sau khi tốt nghiệp, cô ở lại Los Angeles làm trợ lý giám đốc điều hành của một chương trình truyền hình rất thành công. Sau đó, cô làm thêm hai chương trình; chương trình thời sự và chương trình giao duyên. Trong ba năm qua, Tammy cho ra mắt chương trình Doctors, nói về công việc của bốn nữ bác sĩ. Đây là chương trình truyền hình số một trong suốt hai đợt trình diễn vừa qua. Tammy chỉ biết vùi đầu vào công việc. Chuyện tình cảm của cô đã chấm hết gần được hai năm. Cô có cảm giác mình không có thì giờ để gặp ai, hay không có sức để đi đâu khi rời khỏi văn phòng vào buổi tối. Người bạn thân nhất của Tammy là con chó giống Mexico nhỏ, chỉ nặng lkg35, thường ngồi dưới bàn làm việc của cô và ngủ khi cô làm việc.
Đến tháng chín này Tammy tròn 30 tuổi, các chị em cô đều trêu rằng cô sẽ thành gái già. Có lẽ họ nói đúng. Đến năm 29 tuổi, cô không có thì giờ để hẹn hò, gặp gỡ đàn ông, hay làm tóc, đọc báo, đi đâu nghỉ cuối tuần. Đấy là cái giá cô phải trả cho việc sản xuất chương trình biểu diễn trên truyền hình. Họ có hai giải Emmy trong hai đợt trình diễn vừa qua. Chương trình của họ được khen ngợi hết lời và được đánh giá rất cao. Đài truyền hình và các nhà tài trợ thích các chương trình của cô. Cô biết họ còn thích chừng nào chương trình còn được đánh giá cao. Khi không còn được khen ngợi, xuống dốc, họ sẽ bị người đời quên lãng. Các chương trình nghệ thuật trên truyền hình từ trên trời đi xuống tận vực thẳm chỉ trong nháy mắt. Nhất là khi diễn viên chính của họ có thai và nghỉ để sinh. Một sự thách thức lớn sẽ đến cho Tammy, cô không biết phải làm sao để giải quyết vấn đề này. Cô nghĩ mình sẽ có cách để giải quyết như mọi lần. Cô có tài cứu vãn tình hình.
Đến 10h30 sáng hôm đó, Tammy làm cật lực cho xong mọi việc và đưa cho người phụ tá một chồng thư để đánh máy. Cô cần ký chúng trước khi đi, cô phải ra phi trường lúc một giờ để đáp chuyến bay về New York lúc ba giờ. Không thể nào nói cho gia đình biết công việc hàng ngày của cô như thế nào, không thể giải thích cho họ rõ cô đã chịu đựng áp lực gì để giữ cho chương trình thuộc loại được đánh giá cao. Sau khi lấy tách cà phê thứ ba, cô vào lại văn phòng, nhìn con chó nhỏ đang ngủ say dưới bàn. Juanita ngẩng đầu nháy mắt, lăn sang một bên, rồi ngủ lại. Tammy đã nuôi Juanita từ khi học đại học và đi đâu cô cũng mang nó theo. Con chó có lông màu nâu vàng, bất cứ khi nào không mặc áo len casơmia là nó run. Khi Tammy rời khỏi văn phòng để đi mua đồ lặt vặt hay đi ăn trưa, cô bỏ Juanita vào cái xách hiệu Birkin của hãng Hermès. Cái xách có chỗ cho người bạn nhỏ của cô nằm thoải mái.
- Chào, Juanita. Mày khỏe không, cưng? - Con chó nhỏ rên nho nhỏ rồi ngủ tiếp dưới bàn. Người nào đến văn phòng để gặp Tammy cũng biết có con chó dưới bàn, nên cẩn thận canh chừng để khỏi dẫm lên nó. Nếu có gì xảy ra cho Juanita thì Tammy sẽ rất buồn. Cô gắn bó với con chó một cách kỳ lạ, như mẹ cô đã nói nhiều lần. Con chó thay cho những gì Tammy không có trong đời sống, chồng con, bạn nữ cùng đi chơi, chị em có nhau hằng ngày nay đã xa nhà mỗi người một nơi. Juanita là vật duy nhất nhận được tất cả tình thương yêu của Tammy. Có một lần Juanita bị lạc trong tòa nhà, mọi người đổ xô đi tìm, còn Tammy thì khóc không ngớt, lại còn chạy ra đường để tìm nó. Họ đã tìm ra nó nằm ngủ say bên cạnh lò sưởi ở trường quay. Bây giờ con chó nổi tiếng khắp tòa nhà, cũng như Tammy, cô thành công rực rỡ với chương trình truyền hình và vì quá thương yêu con chó.
Tammy rất xinh đẹp, hấp dẫn. Mái tóc đỏ quăn buông dài trông mượt mà, óng ả, nhiều người tưởng cô đội tóc giả, nhưng đấy là tóc thật của cô. Tóc cô cùng màu với tóc mẹ cô, màu đỏ rực tươi, mắt màu xanh lục, tàn nhang lấm tấm trên sống mũi và trên hai gò má khiến cô có vẻ trẻ trung, tinh nghịch. Mỗi khi Tammy bù đầu với chương trình diễn xuất và ngồi miệt mài trong phòng làm việc, trông cô không được duyên dáng, trẻ trung như các chị em. Khi bận việc đi đâu phải rời khỏi văn phòng ngồi trên máy bay, Tammy cảm thấy như bị cắt da xẻ thịt, nhưng cô luôn luôn về nhà vào dịp lễ 4 tháng 7 để cùng sum họp với chị em và bố mẹ. Đây là lúc thuận tiện cho cô để đi, vì đang lúc các diễn viên nghỉ gián đoạn giữa chương trình.
Vào dịp lễ Tạ ơn và Giáng sinh thì khó khăn hơn cho cô, vì khi ấy đang giữa đợt trình diễn, là lúc các chương trình đua nhau để được đánh giá xếp loại cao. Nhưng dù khó khăn đến mấy, cô cũng tranh thủ về nhà. Cô đem hai máy điện thoại di động và máy tính theo. Cô theo dõi email trên máy tính và thường xuyên liên lạc với nhân viên trong văn phòng. Tammy là đạo diễn chuyên nghiệp tài ba, là nhà điều hành chương trình truyền hình mẫu mực. Bố mẹ rất tự hào về cô nhưng cũng lo cho sức khỏe của cô. Người có trách nhiệm như cô không thể không bị căng thẳng tinh thần, và đến lúc nào đó, thế nào sức khỏe cô cũng bị sa sút. Mẹ cô thường khẩn thiết yêu cầu cô làm việc bớt lại, trong khi bố cô khâm phục ra mặt trước thành công của cô. Các chị em của cô vui vẻ đùa rằng cô bị điên, nhưng thực ra họ nói vậy có phần đúng. Tammy tuyên bố rằng chỉ có điên mới làm truyền hình, cho nên công việc này rất phù hợp với cô. Cô tin rằng sở dĩ cô vượt qua được việc này là vì có cuộc sống gia đình bình thường khi khôn lớn. Đây là điều mà hầu như người nào cũng mơ ước mà không có được. Tình thương yêu bố mẹ đã khắc sâu vào lòng các chị em cô. Thỉnh thoảng cô nhớ cuộc sống gia đình hạnh phúc này. Từ khi Tammy xa nhà, cuộc sống của cô hình như không được trọn vẹn. Bây giờ các chị em mỗi người một nơi. Annie ở Florence, Candy đi khắp nơi trên thế giới để chụp hình cho các tạp chí hay trình diễn chớp nhoáng ở Paris, còn Sabrina thì ở New York. Nhiều lúc Tammy nhớ họ da diết, nhưng phải đợi đến đêm khuya mới gọi điện thoại nói chuyện với họ được, còn những lúc khác mọi người đều bận nên cô chỉ gửi email thôi. Mỗi khi họ gọi điện cho Tammy, cô thường bận họp hay bận việc trên sàn quay, nên họ chỉ nói vài lời vắn tắt rồi thôi. Nên cô mong đợi giây phút gặp họ vào dịp nghỉ này.
Người phụ tá Hailey thò đầu vào cửa phòng cô và nói:
- Tammy, xe chị ở dưới nhà.
- Cô đã đánh máy thư từ cho tôi ký xong chưa? - Cô lo lắng hỏi.
- Dạ rồi, - Hailey đáp, tay ôm kẹp hồ sơ trước ngực. Chị đi vào, để tập hồ sơ lên bàn Tammy và đưa bút cho cô. Tammy nhìn sơ vào các lá thư rồi ký tên vào phía dưới. Ít ra bây giờ cô cũng nhẹ người khi ra đi. Những việc quan trọng đã làm xong. Cô không thể chịu được cảnh đi nghỉ cuối tuần mà không hoàn thành công việc. Vì thế cô thường đến làm cả ngày thứ bảy và chủ nhật mà không đi đâu để nghỉ cuối tuần.
Tammy có ngôi nhà riêng ở Beverly Hills, cô rất yêu ngôi nhà này. Cô mua nhà này đã ba năm nay, nhưng vẫn chưa trang hoàng xong. Cô không muốn thuê người trang trí, định sẽ tự tay trang hoàng cho vừa ý, nhưng không có thì giờ. Từ khi cô bán ngôi nhà cũ, các thùng đựng đồ sứ và dụng cụ trang hoàng nhà cửa vẫn còn y nguyên, chưa được tháo ra. Cô tự hứa với mình và bố mẹ rằng ngày nào đó cô sẽ bớt việc, nhưng chưa đến lúc. Bây giờ đang là lúc cao điểm, chương trình cô sản xuất rất hấp dẫn, nếu để mất cơ hội này, có lẽ sự nghiệp của cô sẽ đổ xuống sông xuống biển. Và thực ra cô yêu cuộc sống như thế này, cuồng loạn, vô trật tự, xô bồ. Cô yêu ngôi nhà, công việc và bạn bè mỗi khi có dịp gặp họ. Nhưng cô không có thì giờ để gặp bạn, luôn luôn bận bịu vì công việc truyền hình. Cô thích sống ở Los Angeles, cũng như Annie thích sống ở Florence, và Sabrina thích New York. Người duy nhất không quan tâm đến việc ở đâu là Candy. Ở đâu cô cũng vui vẻ và thoải mái hết, vì cô thường ở tại khách sạn năm sao. Cô rất sung sướng khi ở Paris, Milan, hay Tokyo cũng như tại ngôi nhà trên sân thượng chung cư ở New York. Tammy thường nói rằng Candy có máu du mục trong người. Những người khác gắn bó với những thành phố họ sống, gắn bó với ngôi nhà họ đang ở, nơi họ trang hoàng theo sở thích của mình.
Mặc dù Candy chỉ trẻ hơn Tammy tám tuổi, nhưng cô có vẻ như một em bé. Cuộc sống của hai chị em hoàn toàn khác biệt nhau. Nghề nghiệp của Candy nhờ vào sắc đẹp của cô - mặc dù cô rất khiêm tốn về mặt này còn công việc của Tammy nhờ vào sắc đẹp của người khác, cô chỉ cần khôn khéo, mặc dù cô rất hấp dẫn, nhưng không bao giờ cô nghĩ đến điều đó. Cô bận công việc đến nỗi không nghĩ đến nhan sắc của mình, vì thế không có người đàn ông nào nghiêm túc đến ngỏ lời cô trong suốt hai năm qua. Cô không có thì giờ để gặp gỡ đàn ông, còn những người đàn ông thường xuất hiện bên cô thì cô không thích. Những người đàn ông cô gặp trong khi làm việc không phải là mẫu đàn ông cô muốn yêu. Hầu hết những người này đều tự cao, tự đại, cho mình là trung tâm của vũ trụ. Cô thường cảm thấy mình già hơn đối với họ. Họ thích hẹn hò đi chơi với các nữ diễn viên, còn hầu hết những người đàn ông mời cô đi chơi đều đã có vợ hay thích lừa dối vợ hơn là trung thành với gia đình. Cô rất ghét nghe những chuyện lếu láo, bỉ ổi, ghét những kẻ tự yêu mình, cô không muốn làm tình nhân của họ. Còn những diễn viên Tammy đã gặp, cô thấy họ có vẻ điên khùng. Lần đầu tiên cô đến L.A. và bắt đầu làm công việc này, cô đã hẹn hò với rất nhiều người như thế, và cô thấy hầu hết họ đều xấu tính, hoặc vì lý do này hay lý do khác, họ đều làm cho cô thất vọng. Bây giờ mỗi khi rời khỏi văn phòng, cô cảm thấy sung sướng khi được cùng Juanita ở nhà nghỉ xả hơi, trút bỏ hết những chuyện điên khùng trong ngày. Cô không có thì giờ hay không có sức để đi nhà hàng sang trọng, ngồi nghe những anh chàng thất tình kêu ca hôn nhân của họ đổ vỡ, bà vợ sắp trở thành vợ cũ điên khùng và giấy tờ ly dị sắp được giải quyết. Trai độc thân khỏe mạnh khó kiếm được và với tuổi 29 cô không vội gì lấy chồng. Cô còn lo cho sự nghiệp của mình. Mẹ cô nhắc nhở rằng thời gian qua mau, nếu không lo việc chồng con thì sẽ quá muộn. Tammy không biết cô có tin bà hay không nhưng cô chưa lo đến vấn đề này. Hiện giờ, sự nghiệp đối với cô là trên hết và cô chỉ lấy công việc làm vui.
Lúc một giờ hơn, cô bỏ Juanita vào cái túi hiệu Birkin, lấy chồng hồ sơ và máy tính xếp vào cặp. Người phụ tá đã đưa vali của cô xuống dưới nhà. Tammy không cần đem gì nhiều trong ngày cuối tuần, chỉ quần jeans xanh và áo thun, cái váy trắng để dự tiệc của bố mẹ và đôi giày vải loại Louboutin đế cao. Cô đeo một hàng vòng trên cánh tay, và mặc dù thiếu nhiệt tình với việc trang điểm, nhưng cô luôn luôn có vẻ hợp thời trang và tự nhiên. Cô còn trẻ, nên dù mang gì trên người, trông cô cũng xinh đẹp. Juanita ngồi trong cái túi, nhìn quanh với vẻ ngạc nhiên, rồi khi Tammy đi ra khỏi văn phòng, nó run run. Cô vẫy tay chào người phụ tá rồi đến thang máy. Hai phút sau, cô ngồi trong xe chạy ra phi trường. Khi ngồi trên xe, cô mở điện thoại gọi cho vài người, nhưng bực tức khi biết họ đã rời khỏi văn phòng sớm để đi nghỉ cuối tuần. Khi đi được nửa đường ra phi trường, cô thấy không có việc gì để làm, nên ngồi dựa đầu ra lưng ghế, nghỉ ngơi. Cô đã đem theo giấy tờ để làm việc trên máy bay. Cô hy vọng không có người thích nói chuyện ngồi bên cạnh.
Mẹ cô thường nói rằng cô có thể gặp người trong mộng trên máy bay. Tammy cười khi nghĩ đến lời nói của mẹ. Cô không tìm hoàng tử duyên dáng, người bình thường chắc tốt hơn, nhưng cô cũng không tìm anh ta. Hiện giờ cô không tìm ai hết. Cô chỉ muốn đợt trình diễn khác được suôn sẻ thôi và giữ được vị trí như cũ. Như thế cũng đã khó rồi, nhất là khi người diễn viên chính đang mang thai, bụng ngày một to dần. Cô vẫn không nghĩ ra cách để giải quyết vấn đề này nhưng thế nào cô cũng sẽ nghĩ ra. Tammy luôn luôn tìm ra cách để giải quyết tình thế khó khăn. Cô nổi tiếng về việc này.
Ban phục vụ VIP đứng bên vệ đường đợi các nhân vật quan trọng đến, người trưởng ban liền nhận ra Tammy. Họ lo cho cô trước hết. Người phụ tá của cô đã thu xếp việc này. Họ đăng ký gửi hành lý cho cô, mang cặp cho cô, và nói con chó của cô rất dễ thương.
- Mày nghe không, Juanita? - Tammy nói, cô cúi xuống hôn con chó nhỏ. - Bà ta nói mày dễ thương. Phải, mày dễ thương lắm. - Juanita run người đáp lại lời cô. Tammy đã nhét cái áo len casơmia hồng vào trong túi cùng với con chó, khi lên máy bay cô sẽ mặc cho nó. Cô thường phàn nàn rằng họ bỏ bê khoang hạng nhất, để ở đấy quá lạnh. Cô cũng mang theo áo len cho mình nữa. Cô thường lạnh cóng trên máy bay. Có lẽ vì cô ăn uống thất thường và ít ngủ. Nghĩ đến chuyện về nhà bố mẹ, cô có cảm giác lâng lâng. Đây là nơi duy nhất cô cảm thấy mình được yêu thương, bảo bọc khỏi cần chăm sóc ai. Mẹ cô thương yêu, chăm lo đến họ, dù họ đã khôn lớn. Cô trông mong giây phút gặp các chị em mình để nói đến kỷ niệm 35 năm ngày cưới của bố mẹ, ngày ấy đúng vào tháng chạp sắp tới. Họ muốn tổ chức một buổi tiệc lớn để mừng ngày này. Hai trong số các chị em muốn tổ chức ở Connecticut, còn Tammy lại nghĩ rằng họ nên tổ chức một buổi tiệc thật lớn, thật sang trọng tại khách sạn ở New York. Dù sao đây cũng là ngày kỷ niệm hai ông bà lấy nhau, đánh dấu ngày trọng đại trong đời họ.
Trưởng ban phục vụ VIP đưa cô đến ban an ninh rồi rút lui. Ở đây Tammy tự mình lo liệu mọi việc. Khi cô đi qua phòng kiểm soát, cô ôm con chó trên tay, nó run cầm cập và khi đã đi qua phòng ấy, cô bỏ nó lại vào túi. Khi lên máy bay, cô sung sướng thấy không có ai ngồi bên cạnh. Cô để cái cặp lên chỗ ngồi bên cạnh, lấy giấy tờ ra làm việc. Rồi cô mặc áo len cho Juanita vì trong khoang quá lạnh. Cô mặc áo len cho mình và khi máy bay cất cánh cô đã làm việc rồi. Cô từ chối sâm banh do phục vụ đem đến, vì nghĩ uống vào sẽ rất buồn ngủ. Cô lấy chai nước mang theo trong xách, cho con chó uống một ít. Khi bay được nửa đường, cô đã làm việc xong, dựa đầu ra lưng ghế, nhắm mắt lại. Thậm chí cô không thèm bận tâm nghỉ việc để ăn trưa. Cô đẩy ghế ra thành giường nằm và ngủ suốt đoạn đường còn lại. Tuần vừa qua cô rất mệt, nhưng bây giờ rời khỏi văn phòng, cô thư giãn để xả hơi. Tammy muốn khi gặp các chị em, cô được nghỉ ngơi cho lại sức và tỉnh táo. Họ có rất nhiều chuyện để nói với nhau, và kể cho nhau nghe. Ngoài việc muốn gặp lại các chị em, Tammy còn muốn ôm ghì mẹ. Dù cô rất có vị thế ở Hollywood, ở lĩnh vực truyền hình, nhưng cô vẫn rất sung sướng khi được trở về nhà.