I like intellectual reading. It's to my mind what fiber is to my body.

Grey Livingston

 
 
 
 
 
Tác giả: Thục Lam
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: Trần Hoàng Kim
Upload bìa: Trần Hoàng Kim
Số chương: 5
Phí download: 2 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-07-19 21:03:09 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Neodrin
ần đầu tiên tôi đến phòng tham vấn tâm lí là năm mười sáu tuổi, đi cùng chị gái Shannon, khi đó mười chín tuổi. Đó là một quyết định đã được cân nhắc kĩ lưỡng trong thời gian dài. Trong gia đình của chúng tôi không ai biết ngày hôm đó hai đứa đã ở đâu, chúng tôi cứ lặng lẽ đi cùng nhau.
Shannon bị ba của chúng tôi lạm dụng tình dục từ năm tám tuổi. Khi tôi sáu tuổi, ông ta cũng có ý định ấy với tôi. Nhưng Shannon đã ngăn được điều đó, bằng cách hứa rằng sẽ không nói cho ai khác biết, và chị chấp nhận bị lạm dụng một cách tình nguyện. Sau này khi đã có đủ khả năng để suy xét nhiều chuyện, tôi nhớ lại những ngày tháng ấy mới biết rằng Shannon đã chịu đựng thay tôi những cơn ác mộng khủng khiếp như thế nào. Chị ấy lớn hơn so với tuổi và những gì chị làm cũng như trải qua chưa bao giờ đúng với lứa tuổi của mình. Khi đám bạn bè còn đang bận tâm về bạn trai lí tưởng, trường học tự do, những buổi tiệc tùng của đám thiếu niên, Shannon đã vạch sẵn tương lai của mình. Chị ấy muốn thi vào Nhạc viện, trở thành nghệ sĩ cello, rời khỏi nhà, cắt đứt liên lạc.
Tuổi thơ và thời niên thiếu của tôi trôi qua trong mơ hồ. Tôi chỉ nhớ được những chi tiết, chứ không thể nhớ toàn bộ câu chuyện. Tôi nhớ những ngày Shannon nằm cuộn trên giường và hai tay tự ôm lấy mình, mặt nhòe nước mắt nhưng cổ họng cũng không phát ra bất cứ âm thanh dù là nhỏ nhất. Tôi nhớ những lúc nhìn mẹ ngồi cười nói với ba trong những bữa ăn gia đình, và cái nhìn của ông ta – con quỷ ám ảnh Shannon và tôi hàng đêm, thỉnh thoảng hướng về phía con gái lớn một cách kín đáo và ẩn ý. Tôi nhớ những lúc anh trai về nhà trong kì nghỉ, ba động viên anh và mẹ thì hỏi thăm cuộc sống ở kí túc xá đại học. Nhiều lần, tôi kêu Shannon hãy nói sự thật với mẹ và anh trai khi có cơ hội, hoặc không thì tôi sẽ nói với họ. Nhưng lần nào Shannon cũng phản đối. Chị hỏi tôi rằng, nói ra rồi thì sẽ như thế nào.
“Mẹ quá nhu nhược, bà biết chuyện này thì ngoài khóc lóc và chịu tổn thương ra cũng chẳng làm được gì. Bà còn chẳng có đủ khả năng để li dị với ông ta. Edmund thì quá nóng nảy và bộc trực, không chừng anh ấy sẽ giết người, rồi mẹ sẽ đau lòng, rồi gia đình ta tan nát”.
Đó là lời Shannon từng nói với tôi trong một lần nào đó khi chúng tôi tâm sự. Shannon luôn cố gắng để giữ tôi tránh xa khỏi cơn ác mộng và con quỷ ám giữ chị hàng đêm. Chị nói rằng chị sẽ bảo vệ tôi. Lần đầu tiên chị nói như thế, tôi không hiểu tình huống đó là gì. Tôi không biết ba định làm gì tôi mà chị cần phải bảo vệ tôi. Mọi chuyện chỉ sáng tỏ khi tôi lớn lên, khi tôi biết suy xét, và khi đã muộn màng.
Shannon đi gặp bác sĩ tầm một tháng thì bắt đầu uống thuốc và điều trị. Chị nói với tôi rằng tình hình đã khá hơn. Khi đó chị đã bắt đầu đi học xa nhà, tôi cũng đi theo chị. Chúng tôi không phải sống cùng quỷ nữa, mà có lẽ ông ta cũng đã tìm được đối tượng khác, vì Shannon và tôi không còn là những em bé gái. Con quỷ đó chỉ có hứng thú với những bé gái.
Như vậy, khi đã rời khỏi gia đình và bắt đầu cuộc sống mới, tôi đã tin rằng mọi chuyện đang tốt hơn. Thì Shannon lại bắt đầu thay đổi. Có một cái gì đó, điều gì đó lớn lên trong chị. Nhiều lúc tôi cảm tưởng thấy nó như một hạt mầm, giai đoạn đầu thì phát triển rất chậm, nhưng có điều gì đó đã tác động và nó lớn vụt, đâm vào tim, xuyên qua cổ họng đến thẳng não chị và chui ra khỏi miệng, siết chặt cơ thể và điều khiển linh hồn Shannon. Chị thay đổi. Có thể là do thuốc, hoặc liệu pháp điều trị. Nhưng đó là thứ khiến người ta tốt hơn, sao Shannon lại có thể thay đổi xấu đi.
Tôi đến tìm bác sĩ của chị. Người ta nói rằng có từng giai đoạn trong phác đồ điều trị, và lúc này là giai đoạn khó khăn ban đầu. Tôi đã tin như vậy, giai đoạn ban đầu. Nhưng vài tháng sau, vẫn là giai đoạn ban đầu. Shannon có ý muốn chuyển tôi vào kí túc xá của trường. Chị nói rằng chị sẽ thuê nhà nhỏ hơn để có thể tự chi trả tiền mà không phải nhận từ nhà. Tôi nghe theo chị và chuyển vào kí túc xá. Hai ngày sau khi tôi chuyển đi, Shannon cắt cổ tay tự sát trong nhà cũ. Nếu không phải bà chủ nhà lên hỏi thăm chị ấy khi nào bắt đầu dọn đồ, có lẽ tôi sẽ không gặp lại chị nữa.
Shannon được đưa vào cấp cứu, mẹ và anh Edmund đều đến. Khi bị truy hỏi nguyên nhân làm vậy, Shannon không nói gì và chỉ nhìn tôi, một cách lạnh lùng. Từ ngày hôm đó, không khi nào chị nhìn tôi bằng ánh mắt khác. Sự khinh bỉ lạnh lùng, sự chán ghét lạnh lùng, sự thờ ơ lạnh lùng, sự tức giận lạnh lùng, tất cả chỉ còn là lạnh lùng.
Trước khi xuất viện, Shannon nói với tôi thế này: “Chị đã từng hoàn hảo, Neodrin. Bây giờ thì hết rồi, người đó là em. Cả cuộc đời này của em mắc nợ chị”.
Lúc đó, tôi đã nghĩ rất nhiều, tôi gần như, có lẽ là khủng hoảng, bàng hoàng vì lời nói hôm ấy của chị. “Cả cuộc đời này của em mắc nợ chị”. Câu ấy cứ quanh quẩn trong đầu tôi mãi. Bất cứ điều gì tôi làm, bất cứ lời nào tôi nói ra, bất cứ người nào ở quanh tôi, đều có bóng dáng của chị. Tôi không thể thoát khỏi suy nghĩ rằng chị đã bố thí cho tôi cuộc đời này. Để tôi lớn lên một cách lành lặn, (dù cách hiểu và dùng từ này của chúng tôi khác mọi người) Shannon đã gánh chịu thay tôi vô vàn bất hạnh. Khi lời đó của chị cứ xuất hiện và lởn vởn liên tục trong cuộc sống của tôi, tôi dần chấp nhận nó. Tôi bắt đầu làm những chuyện mà tôi tin rằng sẽ trả nợ cho chị, dù tôi biết có khi chẳng bao giờ trả dứt được. Tôi đến dọn nhà cho Shannon, nấu ăn cho chị, giúp chị chuẩn bị đồ đạc cho các buổi biểu diễn. Tôi làm mọi thứ mình cho rằng Shannon cần để tốt hơn, và chị nhận lấy tất cả một cách lạnh lùng. Tôi chỉ mong chúng tôi duy trì được điều đó mãi mãi. Chúng tôi không thể chôn vùi quá khứ, rõ ràng là vậy, nhưng chúng tôi có thể cố gắng xây dựng tương lai, tôi nói với Shannon như thế. Shannon trả lời rằng: “Em có tương lai, chị thì không. Tất cả mọi thứ quanh chị đều là màu xám, chỉ có màu xám thôi, không có quá khứ hay hiện tại, tương lai gì cả. Không có bất cứ điều gì, ngoài một màu xám”.
Shannon không đi điều trị tâm lí nữa, nhưng chị vẫn còn giữ đơn thuốc của bác sĩ và lạm dụng các loại thuốc điều trị một thời gian dài. Một lần chúng tôi về thăm nhà, Edmund phát hiện ra số thuốc của Shannon và đương nhiên, anh nhanh chóng tìm được phòng khám mà trước đây chị thường lui tới. Quy tắc là không tiết lộ những thông tin cá nhân của bệnh nhân nên Edmund không thể tìm được gì ở đó, vì thế anh đến tìm ở tôi.
Quan hệ giữa tôi và Shannon lại xấu thêm một nấc khi Edmund biết chuyện.
Nhưng làm ầm lên để làm gì, Shannon đã bình tĩnh hỏi Edmund như thế. “Anh muốn vào tù vì giết người, muốn mẹ tan nát vì chuyện này, và hủy hoại cuộc sống của em sao?”.
Edmund ngồi gục trên đất, anh tự đánh mình và khóc lóc, tôi ngồi quỳ bên anh lặng lẽ rơi nước mắt. Còn Shannon thì bình thản ngồi trên ghế. Là vẻ ngoài của chị bình thản, là cái vỏ của chị đang bình thản, tôi không nhìn ra được chị đang nghĩ gì nữa.
Rồi chị nói: “Nhìn đi Neodrin, em lại hủy hoại chị thêm một lần”.
Khi tôi còn nhỏ và Shannon nói rằng sẽ bảo vệ tôi, chị sẽ thay tôi đương đầu với quỷ dữ trên đời, tôi đã nghĩ rằng như vậy là tôi sẽ sống thật tốt và an toàn. Nhưng khi lớn lên và biết suy xét mọi chuyện, tôi nhận ra rằng sự bảo vệ của chị cũng giống như sự lạm dụng của ba, nó ngấm ngầm gieo rắc tai ương vào tương lai của chúng tôi. Shannon gánh thay tôi những cơn ác mộng và bị hủy hoại, nhưng cuộc đời tôi cũng không tốt đẹp hơn cuộc đời chị bao nhiêu.
Tôi đã tự thề rằng mình sẽ sống như vậy mãi, thả mình theo cái dòng chảy lúc êm đềm lúc dữ dội của những lời trách móc, nguyền rủa, đay nghiến, mỉa mai, khinh khi mà Shannon thốt ra. Tôi chấp nhận tất cả những điều đó như một phần tất yếu mà mình không thể lựa chọn (đúng thật là vậy, không phải như), thì Aiden xuất hiện.
Aiden là tảng đá chặn giữa dòng chảy mà tôi đang trôi đi, tức là nó gián đoạn cả tôi và cả Shannon. Tất nhiên là Shannon đã kết hôn với anh ấy, ai cũng biết như vậy. Aiden là một quý ông đàng hoàng, đĩnh đạc, có sự nghiệp thành công, tài sản nhiều vô kể. Shannon là một cô gái xinh đẹp, duyên dáng, dịu dàng, có năng khiếu nghệ thuật, được nhiều thành tích nổi bật. Còn tôi, tôi chỉ là một đứa con gái cố làm dáng cho giống chị mình, tỏ ra hoàn hảo giống chị mình và mãi mãi chỉ giống chị mình. Tôi chỉ là một bản sao của Shannon. Tôi rất ý thức được thân phận của mình, tôi cũng luôn ghi nhớ lời thề âm thầm kia: phải trả nợ, phải nhường nhịn, có rất nhiều cái phải nữa. Nhưng tất cả đều lung lay, sụp đổ và chìm vào quên lãng khi Aiden xuất hiện.
Tôi nhớ nét mặt của Aiden khi nhìn thấy tôi ở nhà lần đầu tiên Shannon dắt anh về. Tôi biết được anh ngỡ ngàng khi thấy tôi, gần như, giống hệt Shannon. Shannon đương nhiên không thấy ánh nhìn của Aiden, cũng không biết tâm tư của tôi. Chúng tôi đã mong rằng chị sẽ không bao giờ biết, như vậy chẳng phải là điều tốt nhất cho cả ba hay sao?
Thật lòng, tôi luôn oán trách số phận vì đã để Aiden chen vào giữa tôi và Shannon. Chỉ nên là hai chúng tôi, nợ nần, lỗi lầm, thù hận, cứ để hai chúng tôi quấn lấy nhau như vậy, và để chúng tôi ôm xuống mồ cùng nhau. Nhưng Aiden, sự xuất hiện của anh đã phá vỡ bức tường giam giữ tôi và Shannon. Anh không đi vào để cứu tôi hay Shannon, anh cứu cả hai, rồi sau đó vô tình thả chúng tôi xuống vực sâu.
Tôi luôn tự hỏi vì sao ông trời lại sắp xếp mọi chuyện ngớ ngẩn như thế. Sao không phải là một cô gái khác, sao cứ phải là Shannon, sao cứ phải là tôi.
Tôi biết Shannon không yêu Aiden nhiều như tôi, chị ta chỉ yêu cảm giác trả thù. Vì biết rằng tôi yêu Aiden, nên dù hôn ước miệng giữa gia đình Ioannou và Vannoy chỉ còn là một lời đùa vui, chị vẫn tìm cách biến nó thành sự thật. Vì biết rằng tôi yêu Aiden, nên chị cố tình chọn váy cưới giống hệt chiếc váy trong mơ mà tôi từng tâm sự. Và vì biết rằng tôi yêu Aiden, chị nhắm mắt làm ngơ trước mọi tội lỗi của tôi, như một sự trêu ngươi.
Tôi sẽ không bao giờ biện minh cho việc mình quyến rũ Aiden và ngoại tình với anh. Đó là suy nghĩ đầu tiên của tôi khi sa đà vào tình cảm với anh rể của mình. Không bao giờ biện minh, hay giải thích, và không bao giờ thấy tội lỗi.
Tôi biết tôi mắc nợ Shannon, tôi biết chị đã hi sinh vì tôi rất nhiều, nhưng tôi cũng biết chuyện tình cảm này không phải là thứ tôi mang ra gán nợ cho những gì tôi mắc thiếu. Chị ta không xứng nhận được một người tốt đẹp như Aiden, chỉ đơn giản vì chị ta không yêu anh ấy. Chị ta không yêu anh, đó là những lời tôi đã nhắc đi nhắc lại với Aiden trong những đêm ân ái tội lỗi của chúng tôi. Phải, tôi đã tìm được cách để mài mòn tảng đá ngán đường kia, để nó trôi cùng tôi trên cái dòng chảy bất hạnh kia. Nhưng Aiden luôn bị dằn vặt giữa những hành động, lựa chọn trong cuộc đời mình. Anh không biết mình lấy Shannon vì điều gì, anh cũng không biết vì sao mình luôn tìm đến tôi mỗi lúc giận hờn chị ấy. Anh luôn phải tìm người để an ủi mình. Shannon là một người an ủi của anh, và khi chị ta làm anh tổn thương, anh tìm đến tôi để được an ủi. Tôi tự hỏi những lần tôi khiến anh muộn phiền, anh đã đi tìm ai, một người phụ nữ khác sao.
Tôi hỏi Aiden, vì sao anh không chọn em.
“Vì em là một người dối trá, em chỉ biết nói dối, em nói dối từ đầu đến cuối, anh không biết em là ai vì em còn nói dối cả về thân phận mình”.
“Shannon cũng nói dối. Chị ta không hề yêu anh nhưng đã nói rằng yêu anh”.
“Đó là lời nói dối duy nhất của cô ấy, và cô ấy thừa nhận nó ngay sau khi nói ra. Còn em, em chỉ thú nhận khi bị vạch trần”.
Tôi sững sờ nhìn anh, không thể nói gì, vì anh nói đúng. Có lẽ ngay từ đầu, tôi đã thua Shannon. Nếu không có chuyện lạm dụng, tôi chắc chắn sẽ thua chị ấy. Và vì có chuyện lạm dụng, tôi càng thua chị ấy. Đấy là lúc trong tôi bắt đầu chia ra những thái cực khác nhau. Tôi hả hê vì Shannon đã bị hủy hoại, chị ta không còn tốt đẹp, và dù chị ta có được Aiden đi nữa, chị ta vẫn chẳng thể xứng với anh ấy như tôi. Một thái cực còn lại, tôi ước rằng cả hai chúng tôi đều bị, hoặc đều không bị như thế, để tôi có cơ hội công bằng và một lương tâm vững chãi để tranh giành Aiden với Shannon. Đáng tiếc rằng không có kịch bản nào xảy ra, và tôi vẫn phải nhún nhường chị ấy.
Sau khi Aiden và Shannon kết hôn, họ chuyển đến nơi khác, tôi thì ở lại thành phố. Tôi nghe Aiden nói rằng Shannon đã có thai. Lúc đó, tôi đã âm thầm chúc phúc cho chị ta. Dù tôi ghen tị với cuộc sống mà chị ta có, nhưng vì Aiden trong đó, tôi vẫn chúc phúc cho họ. Nhưng hạnh phúc chẳng lâu bền, Shannon sảy thai lần đầu tiên, chị bắt đầu có triệu chứng hoang tưởng và ảo thanh, các dấu hiệu bệnh ngày càng dày đặc và, chị có xu hướng tự hại mình và người khác. Aiden đưa chị vào viện để chữa trị một cách cưỡng ép. Trong thời gian đó, mẹ bảo tôi hãy đến thăm và an ủi anh rể thường xuyên. “Thằng bé vừa mất con mà chị gái con lại như vậy, chắc nó suy sụp lắm,” mẹ tôi nói. Dù mẹ chỉ lớn hơn Aiden vài tuổi, bà luôn gọi anh ấy là “thằng bé” một cách thân thương. Nếu mẹ biết rằng “thằng bé” mà mẹ luôn quý mến như con đó là nguyên nhân cho sự thù hằn giữa hai con gái của mẹ, mẹ sẽ phản ứng ra sao.
Dù mẹ nói tôi rằng hãy đến thăm Aiden ở trang viên Maarwim, tôi vẫn không đến. Tôi sợ mình sẽ không kìm được mà thật sự gây ra chuyện tày trời. Nhưng ngoài dự đoán của tôi, trong một lần Aiden đến thăm Shannon ở viện, anh đã đến tìm tôi.
Chúng tôi hỏi thăm nhau, đi ăn, đi uống, tâm sự, kể chuyện, hoàn toàn trong sáng. Chuyện chỉ bắt đầu ngoài tầm kiểm soát khi chúng tôi uống say và luyên thuyên về những chuyện trong quá khứ, khi Aiden thổ lộ lòng mình, và khi tôi bắt đầu có suy nghĩ rằng giá như Shannon ở mãi trong viện thì tốt biết mấy.
Aiden ở lại thành phố ba tháng, đó cũng là khoảng thời gian chúng tôi dan díu, quấn quýt, làm ra những chuyện đốn mạt, ghê tởm, kinh khủng nhất với người thân của mình. Có nhiều đêm ân ái, tôi đã nghĩ mình chính là Shannon, mình đã chịu đựng những sự lạm dụng từ ba, đã đi đến phòng khám tâm lí một thời gian dài, đã cắt cổ tay tự sát, đã bước vào lễ đường với Aiden, đã sảy thai, tôi đã ảo tưởng như thế. Lúc ấy, tôi nhận ra rằng mọi lời thề thốt âm thầm của mình chẳng có ý nghĩa gì, vì sâu thẳm trong linh hồn tôi, đến tận cùng của sinh mệnh, tôi vẫn khao khát có được Aiden, tôi vẫn mong muốn Shannon đừng xuất hiện giữa chúng tôi.
Rồi Shannon xuất viện. Bệnh tình của chị tưởng đã dứt hoàn toàn nhờ liệu pháp thôi miên xóa kí ức, và chị đã gần như, quên được tất cả. Shannon trở về nhà cùng Aiden, và đương nhiên tôi là người bị bỏ lại. Họ lại tiếp tục có con, cái thai lớn lên, Shannon và Aiden sẵn sàng cho hành trình làm cha mẹ. Tôi cũng vậy. Khi Aiden vuốt ve cái bụng càng lúc nhô cao của Shannon, tôi cũng đang vuốt ve sinh mệnh đang từng chút lớn lên trong cơ thể mình.
Khi đến tháng thứ sáu của thai kì, tôi làm thủ tục xuất ngoại. Tôi không nói chuyện mình mang thai với bất cứ ai trong gia đình, và cũng không có ý định nói ra. Tôi sẽ sinh con ở nước ngoài, đợi vài năm trôi qua thì về nước, bảo rằng là con của mình và một người yêu cũ đã chia tay vài năm trước. Nhưng cuộc sống luôn có biến số, biến số trong đời tôi luôn là Aiden. Anh lại đến tìm tôi, một lần nữa, khi Shannon bắt đầu có những dấu hiệu hoang tưởng trở lại. Căn bệnh của chị không thể chữa khỏi hoàn toàn, nó sẽ trở đi trở lại, chị và những người xung quanh chỉ có thể sống chung với nó. Aiden đau khổ vì không biết mọi chuyện sẽ thế nào, họ sẽ nuôi con thế nào, liệu Shannon sẽ làm mẹ thế nào, liệu chấn thương của chị có trở thành sự đe dọa cho quá trình lớn lên của đứa bé hay không.
Rồi anh hỏi tôi, tôi đang có thai với ai.
Tôi lặng lẽ nhìn anh, và chỉ qua một cái nhìn, Aiden đã nhận ra cha của đứa bé là ai.
Anh sụp đổ, hoảng loạn, và đó là lần đầu tiên tôi thấy anh khóc. Anh quỳ dưới sàn, ghì chặt hai bắp chân của tôi và cầu xin sự tha thứ.
“Chúng ta đều có lỗi, anh cầu xin tha thứ thì có ý nghĩa gì?”, tôi hỏi anh.
“Neo, Neo, Neo”. Anh gọi đi gọi lại tên tôi trong nước mắt. “Anh thật sự không biết làm sao. Tất cả những chuyện xảy ra, anh không tin nổi mình đã làm gì”.
Anh đã yêu Shannon và lựa chọn cô ấy. Khi cô ấy bị bệnh, anh đã lựa chọn em. Rồi anh vứt bỏ em để về với Shannon. Giờ đây, anh đến tìm em và cảm thấy tội lỗi. Tất cả chỉ có thế, nhưng tôi không dám nói với anh. Tôi không dám tưởng tượng những lời này sẽ khiến anh đau đớn thế nào. Có lẽ cả anh và tôi đều biết được tội lỗi của mình. Nhưng giờ đây chúng tôi phải làm gì, chúng tôi phải đối mặt ra sao. Một lời nói dối sẽ cần nhiều lời nói dối nữa để che đậy.
Tôi nói với Aiden: “Em không cần anh nhận đứa con này. Một mình em cũng có thể nuôi dạy đứa con này thật tốt”.
Aiden không thể chấp nhận, mà cũng đâu thể từ chối. Dù có giải thích và ngụy biện thế nào, cũng không thể che giấu được một điều rõ ràng rằng những chuyện ta làm trong quá khứ, dù lí trí hay nông nỗi, cũng đã ảnh hưởng hoàn toàn đến quyền lựa chọn và quyết định của ta ở hiện tại, tương lai. Những việc mà tôi và Aiden làm đã tước mất những cơ hội mà lẽ ra nếu lựa chọn khác đi, tôi và anh đã có quyền có được.
Đến lúc này, cả tôi và Aiden đều mắc nợ Shannon.
Tôi đã làm thủ tục để xuất ngoại vào giữa tháng thứ chín, để đến đó thì ổn định xong sẽ sinh con ngay. Nhưng Aiden lại cầu xin tôi hãy sinh con ở trong nước rồi hãy rời đi. “Hãy để anh được ôm con một lần duy nhất”. Tôi không thể từ chối anh được. Đúng thế, anh có thể từ chối tình cảm của tôi và lựa chọn chị gái tôi, nhưng tôi không bao giờ có thể từ chối anh. Có lẽ đó là những biểu hiện của sự kém cỏi trong tôi, là minh chứng cho việc dù có làm gì, tôi cũng không thể thắng Shannon.
Ngày dự sinh của tôi và Shannon cách nhau một tháng, tôi sinh trước. Nhưng tôi tính, Aiden tính vẫn thua trời tính, Shannon sinh non ở tháng thứ tám. Chị chạy theo ảo giác của mình và ngã cầu thang, đứa trẻ chết lưu trong bụng. Thời gian đó, tôi đang ở một nhà trọ dưới thị trấn và đã được sắp xếp phòng sinh trong bệnh viện. Tôi không biết sự tình ở trang viên Maarwim cho đến khi Aiden đến tìm tôi. Anh nói rằng Shannon vẫn đang hôn mê và dựa theo các thông số sức khỏe, bác sĩ chưa cho phép phẫu thuật để mang đứa trẻ ra. Lúc đó còn cách thời điểm tôi dự sinh ba ngày. Aiden hỏi tôi rằng, tôi có thể sinh con sớm hơn hay không.
Tôi đã nhận ra ngay anh muốn làm gì. Anh muốn lấy đứa con của tôi để thay cho đứa con đã chết của anh và Shannon. Anh muốn con tôi trở thành thế thân cho đứa bé bất hạnh đó.
“Nếu em sinh đứa trẻ ra một mình, nó sẽ lớn lên mà không có cha. Nó sẽ thiệt thòi lắm, Neo à. Em sẽ nuôi con ở nước ngoài như thế nào. Em sẽ phải một mình bươn chải, rồi đứa bé có thật sự được sống tốt hay không. Nhưng nếu, nếu như đứa trẻ này do Shannon sinh ra, nó sẽ có một gia đình hoàn hảo, và em sẽ luôn được chào đón ở nhà anh. Em có thể ở cùng con bé cả đời, em sẽ luôn xuất hiện trong mọi cột mốc của cuộc đời nó, em sẽ được ở bên cạnh và chứng kiến mọi niềm vui, niềm hạnh phúc của nó”.
Tôi vẫn nhớ như in những lời Aiden đã nói với mình hôm đó. Có thể anh thật lòng lo cho tôi và con, nhưng cũng có thể anh chỉ quan tâm đến sự đau đớn của Shannon khi mất con một lần nữa. Tuy vậy, lời anh nói ra dù vì mục đích gì, cũng đều có thể mang đến cho con tôi một cuộc sống tốt hơn. Tôi không muốn con của mình sẽ chịu đựng bất cứ nỗi đau nào từ cuộc đời này, bất cứ bất hạnh, xui xẻo nào có thể giáng xuống đầu con bé, chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến tôi đau muốn chết.
Khi nằm trên bàn phẫu thuật, tôi đã nghĩ ra tên cho con gái của mình, Deborah. Deborah của mẹ, tuy rằng mẹ sẽ không phải người đầu tiên ôm con, không phải người đầu tiên con nhìn thấy, không phải người con sẽ gọi là “mẹ”, nhưng mẹ mới là mẹ của con, mẹ mới là người mang con đến thế giới này. Nhưng những tội lỗi mà mẹ đã gây ra khiến mẹ không còn đủ tư cách để ở bên cạnh con với thân phận mà mẹ xứng đáng.
Tôi đã nghĩ rằng sự hi sinh của mình, cam tâm từ bỏ Deborah, tức đã trả sạch nợ cho Shannon. Nhưng cuộc sống không vận hành theo quy tắc lấy một trả một như thế. Còn nợ hay dứt nợ không phải một lời nói của con người là xong.
Shannon hân hoan vì sự chào đời của Deborah, cả trang viên Maarwim đều vui mừng chào đón một thành viên mới. Đương nhiên, tôi cũng là một trong những người chia sẻ niềm vui ấy. Shannon như trở thành một con người khác sau khi có Deborah. Chị ấy vui vẻ, hòa đồng, thân thiện, chị ấy quên mất mọi thù hằn, bất đồng giữa chúng tôi. Chị ấy cho tôi bế Deborah, cho tôi cùng chụp hình cùng gia đình, và thậm chí còn đề nghị giữ tôi lại ở trang viên Maarwim. Mọi niềm hứng khởi đã khiến chị quên mất những chi tiết bất thường, như đứa trẻ vốn được dự đoán là con trai, hay vì sao sinh thiếu tháng mà Deborah vẫn đủ cân và khỏe mạnh như một đứa trẻ đủ tháng, hoặc có lẽ, chị nhận ra mọi bất thường nhưng nghĩ rằng đó chỉ là một sự lầm lẫn và may mắn.
Tôi đã rất vui khi Shannon đề nghị tôi ở lại Maarwim. “Có lẽ Deborah sẽ thích em lắm, con bé giống hệt hai chúng ta. Khi nó lớn lên, chắc không ai biết được nó là con của chị hay của em”. Lời nói của Shannon khiến tôi và Aiden chột dạ và sợ hãi. Dù chỉ là một lời nói vô tình nhưng chúng tôi rất sợ bí mật sẽ bại lộ, đó sẽ là một sự thật động trời và lần này, không ai có thể hòa hoãn mối quan hệ giữa chúng tôi nữa. Aiden bỏ ra nhiều công sức và tiền bạc để đảm bảo những người phụ trách ca phẫu thuật của hai chị em tôi không bép xép, và anh đề nghị tôi nên ở một nơi khác đến khi mọi chuyện ổn định, có thể là vài tháng đến khi Shannon không còn bất cứ nghi ngờ gì.
“Chị ấy vốn đâu nghi ngờ gì”. Tôi nói với Aiden như thế.
Nhưng kẻ làm việc xấu thì luôn chột dạ. Cuối cùng, tôi vẫn không thể ở lại Maarwim như lời anh đã hứa. Tôi chỉ có thể chứng kiến sự lớn lên của con mình qua những tấm hình và cuộn phim. Tôi chỉ có thể chúc mừng sinh nhật con bé qua điện thoại, chỉ có thể chăm sóc cho con mỗi khi nó ốm qua những cuộc gọi và tin nhắn.
Những tưởng mọi chuyện đã yên bình, tôi có thể sớm đến Maarwim ở gần con như Aiden từng hứa hẹn, thì Shannon lại lộ ra những dấu hiệu tái phát bệnh. Chị lại thấy ảo giác về Kathleen, bắt đầu nói chuyện một mình và nhốt mình trong phòng. Chị phát cuồng với Deborah, luôn lo lắng con bé bị làm sao (có lẽ đây là biểu hiện bình thường, nhưng Aiden nói rằng anh cảm thấy sự lo lắng này có phần thái quá so với trước kia).
“Vậy em phải làm sao?”. Tôi hỏi Aiden. “Em phải làm sao bây giờ? Em phải làm gì hả anh?”.
Aiden im lặng, tôi nghe những tiếng thở của anh như tiếng báo hiệu tai họa.
“Aiden, làm ơn, em xin anh, cho em gặp con bé đi. Cho em ở cạnh nó, em xin anh”. Tôi tha thiết nói với anh, gần như là khuỵu gối xuống đất dù anh không thấy.
“Anh xin lỗi Neo”. Đó là câu anh nói trước khi dập máy.
Không còn gì nữa, tôi đã nghĩ như thế. Là anh đã từ chối tôi trước, là anh đã phá hủy giao ước của chúng ta. Vậy thì anh không thể buộc tội tôi phá hủy gia đình anh. Nói đúng hơn, gia đình anh hiện tại bền chặt là nhờ tôi đã thay từng người trong đó gánh chịu nỗi đau.
Tôi đến lễ cưới của Edmund sau đó theo lời mời của chị dâu. Đó là một người phụ nữ hiền lành, dễ thương và đáng mến. Tôi thật lòng thương tiếc cho số phận của chị. Nhưng trong thời điểm đó, tôi cũng không muốn toàn tâm thương tiếc cho bất cứ ai, ngoại trừ chính mình.
Tôi đến tìm Aiden trong buổi tối trước ngày hôn lễ. Tôi cứ nghĩ Shannon cũng sẽ tới, ba mặt một lời, vậy thì dễ dàng hơn (hoặc khó khăn hơn chăng, tôi chẳng rõ nữa). Nhưng chỉ có Aiden đến, nên tôi nói chuyện với anh.
“Em đã hạ mình như thế này rồi. Chỉ vài lần mỗi tháng thôi, em hứa sẽ không ở lại quá ba ngày”. Tôi nói với anh. Lúc đó, tôi đã gần như muốn quỳ xuống.
Tôi thấy rõ sự bất lực trong ánh mắt và dáng vẻ của anh. Tôi biết anh rất khó xử, nhưng tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi nhớ Deborah và chỉ muốn bế con bé trong chốc lát.
“Shannon sẽ không đồng ý đâu. Em biết thời điểm này rất nhạy cảm với cô ấy mà”. Aiden trả lời với giọng nhỏ nhẹ và khàn khàn, có lẽ anh cũng đang nén nước mắt. Tôi biết anh vẫn còn thương xót cho tôi. Lòng thương xót còn sót lại đó sẽ là vũ khí của tôi.
Tôi nhướng người, nắm lấy tay và thì thầm vào tai anh: “Aiden, vậy thì cho em một đứa con nữa, được không? Vậy thì em sẽ không đòi hỏi nữa, vậy là công bằng rồi”.
Aiden đẩy tôi ra ngay lập tức. Tôi bước lùi và suýt té nếu anh không nhanh tay chụp tôi lại. Quán tính khiến tôi ngã nhào vào lòng anh, và đó là cơ hội của tôi.
“Aiden, em đau lòng lắm. Không có ngày nào trôi qua mà em không nghĩ về anh và con. Chỉ cần tưởng tượng gia đình mà em đáng lẽ phải có thuộc về người khác, em lại không chịu nổi”. Tôi dụi vào ngực anh, hi vọng rằng sẽ được ôm lấy. “Aiden, đừng rời xa em mà, đừng bỏ em”.
Aiden không ôm lại tôi, tay anh vẫn buông thõng giữa không trung: “Neo, em biết anh không thể mà”.
“Tại sao chứ? Em cũng có thể làm vợ anh mà. Em có thể làm điều đó tốt hơn Shannon. Em có thể mang lại hạnh phúc cho anh. Em có thể làm được nhiều điều, em có thể mang đến cho anh nhiều điều mà Shannon không bao giờ làm được”.
Aiden muốn đẩy tôi ra, nhưng tôi vẫn ghì chặt lấy anh. “Neo, em phải buông bỏ đi. Em không thể sống như vậy được. Đừng có suy nghĩ như thế trong đầu, em sẽ không bao giờ hạnh phúc được nếu cứ giữ mãi những suy nghĩ đó”.
“Hạnh phúc? Aiden, anh có biết ai là người nắm giữ hạnh phúc của em không hả? Luôn là Shannon! Shannon cướp hết mọi thứ của em. Chị ta cướp mất người em yêu, chị ta cướp con gái của em, chị ta cướp vị trí của em. Con gái của em gọi chị ta là mẹ, nó thân thiết và yêu thương chị ta hơn em. Aiden, làm sao em có thể hạnh phúc được khi nghĩ đến những điều đó? Chị ta luôn có mọi thứ tốt hơn em, vì sao em luôn là người phải chịu thiệt thòi? Shannon lấy hết tất cả của em, chị ta cướp lấy những thứ lẽ ra phải thuộc về em”. Lúc này tôi đã nấc nghẹn, nước mắt tôi thấm ướt áo vest của Aiden. Tôi nghĩ đến cảnh anh trở về khách sạn và Shannon nhìn thấy dấu vết này, tôi hả hê khi nghĩ đến việc chị ta sẽ đoán được rằng anh đã ôm một người phụ nữ khác.
“Neo, hạnh phúc như một cái bánh mà cuộc sống ban cho tất cả mọi người. Không bao giờ chia đều được cả, nhưng ai cũng có phần. Em không trọn vẹn vì em ghen tị người khác có phần bánh lớn hơn em. Nếu em tập trung vào phần bánh của mình và thưởng thức nó, em sẽ không đau khổ, em chỉ cần tập trung vào phần của mình”. Aiden nói từ tốn, và đó là lần đầu tiên kể từ lần cuối cùng mà tôi không thể nhớ nữa, tôi cảm nhận giọng anh ấm áp như thế. Anh muốn khiến tôi mủi lòng, anh muốn tôi từ bỏ và thuận theo anh.
Không, dù tôi đã muốn từ bỏ, dù tôi đã chỉ có thể khóc lóc và để mặc anh quyết định tất cả, tôi cũng sẽ không bao giờ làm như thế nữa. Tôi đã trả cho Shannon đủ những thứ mà tôi nợ chị ta. Tình yêu của đời tôi, con của tôi, tôi sẽ không nhường chị ta bất cứ điều gì nữa.
“Đừng cố gắng thuyết phục em! Em sẽ không bao giờ xóa được suy nghĩ Shannon đã cướp đi cuộc sống mà em phải có, cướp đi phần bánh của em, nếu nó thực sự như anh nói, và chỉ chừa cho em vài mẩu vụn. Aiden, sao em luôn là người gặp bất hạnh?”.
“Neo, em có chắc không? Em quên hết những gì Shannon đã chịu đựng thay em rồi sao?”. Aiden nắm chặt hai cánh tay đẩy tôi ra khỏi lòng anh, buộc tôi phải đối mặt với anh.
“Em đã trả nợ xong rồi. Đó thậm chí còn chẳng phải là món nợ mà em đã chọn mượn. Chị ấy tự quyết định như thế, và chị ấy giày vò em vì quyết định của chính mình. Nếu biết tương lai thế này, em thà tự mình chịu lấy, em không cần ai gánh chịu thay em cả”.
“Đó không phải lựa chọn của em, đó thậm chí không phải lựa chọn của Shannon. Hoàn cảnh và con người lúc ấy đã đưa cô ấy đến quyết định đó. Neo, nếu nói trắng ra, đâu ai trong chúng ta là hoàn toàn tự do, chúng ta đều buộc phải làm một điều gì đó đúng hoàn cảnh, đúng với những gì mình nhận được”.
Tôi đã muốn gào lên ngay lúc đó, nhưng tôi kìm lại. Tôi vẫn nhớ đến buổi tiệc trong nhà, và cuộc hôn nhân hoàn hảo của Edmund và Penny, tôi biết mình không thể phá hoại nó.
“Vậy nên em mắc nợ chị ta sao? Nên chị ta có thể cướp hết mọi thứ đáng lẽ phải là của em sao?”.
Aiden thở dài, tôi thấy hai hàng lông mày anh cau chặt, và anh cúi đầu trước ngực tôi, hai tay vấn bám chặt vào cánh tay tôi.
“Sao em cứ tập trung vào những gì em đã mất thế? Sao em không nhìn thấy em đã có những gì? Em đã hạnh phúc rồi, Neo. Em nên cảm thấy hạnh phúc vì những gì em có. Khi đó em mới có cơ hội đi đến cái điều trọn vẹn mà em luôn muốn. Nếu em cứ muốn nhiều hơn thì em sẽ chẳng vui vẻ gì, ai cũng muốn nhiều hơn thì sẽ có người chẳng có phần bánh nào cả, rồi khi những người đó kêu gào, như em bây giờ, chuyện gì sẽ xảy ra? Nếu có nhiều Neo, thì cũng sẽ có nhiều Shannon, tất cả đổ lỗi cho nhau, thì mọi thứ sẽ như thế nào?”.
Tôi hất tay anh ra, nghiến răng: “Dẹp mẹ cái trò so sánh bánh kẹo chết tiệt của anh đi! Cuộc sống là cuộc sống, không có bánh kẹo cái mẹ gì cả! Em đếch cần biết người khác như thế nào! Nếu anh đã không thể thực hiện lời hứa của mình, em sẽ tự làm lấy, kệ mẹ anh có đồng ý hay không”.
Tôi đến bữa tiệc vào tối hôm sau. Tôi đã định rằng sẽ rời đi ngay vì không muốn đụng mặt Aiden sau những gì đã xảy ra, càng không muốn gặp Shannon. Nhưng Shannon lại gọi tôi lại. Chị ta hỏi tôi có thể nói chuyện không. Rồi chị ta bắt đầu kể về Kathleen một cách bình tĩnh. Chị ta nói điên nói khùng, chị ta đúng là một bà điên. Tôi không thể tưởng tượng nổi Deborah sẽ phải sống chung với con người này thêm một ngày tháng nào. Tôi càng quyết tâm phải đến Maarwim, dù không mang được con bé đi thì cũng phải bảo vệ con bé khỏi người đàn bà tâm thần này.
Đúng như Aiden nói, ở Maarwim không ai chào đón tôi. Miriam, bà quản gia cũng nhìn tôi với thái độ nửa nghi nửa ngờ. Nele, con gái của bà ta bám theo tôi như muốn theo dõi và cứ dông dài về Deborah như thể con bé hiểu con gái tôi hơn cả mẹ nó là tôi đây. Nhiều lần tôi muốn xua nó đi, nhưng Shannon mến trẻ con và mến con bé đó nên tôi không thể nói gì được.
Aiden sắp xếp để tôi ở phòng của Kathleen và nói với Shannon rằng cho con gái lớn ở cùng phòng với hai vợ chồng. Anh cầu xin tôi hãy vờ vịt diễn vở kịch này cùng Shannon. “Hãy xem như đây là phí ở lại của em”.
Để được ở gần Deborah, tôi chấp nhận mọi điều kiện Aiden đưa ra. Tôi chịu đựng những đêm Shannon bước vào phòng mình, nhìn nhầm tôi thành Kathleen đang nằm trên giường và chúc ngủ ngon. Tôi chịu đựng sự khó chịu của Shannon khi tôi quấn quýt bên Deborah nhiều hơn chị ta và rõ ràng con bé thích tôi hơn chị. Tôi chịu đựng sự phiền phức của Nele mỗi khi con bé giở thói biết tuốt của mình trước mặt tôi. Và tất nhiên, tôi chịu đựng cảm giác người mình thương yêu tha thiết ở ngay trước mặt nhưng tôi chẳng có cơ hội gần gũi anh một giây phút nào.
Lần duy nhất tôi cầu xin được anh hãy đến tâm sự với mình vì những áp lực mà tôi đang phải chịu, Shannon đã phát hiện ra.
Lúc ấy, tôi đang nói với Aiden về chuyện của Deborah. Tôi muốn được nhận con bé là con gái nuôi vì dẫu gì tôi cũng là mẹ ruột của nó. Nếu anh muốn bù đắp cho tôi, xin hãy làm như vậy. Cuộc trò chuyện còn chưa đến đâu thì Shannon xộc thẳng vào phòng, khi tôi và Aiden đang ở trên giường. Giây phút mặt đối mặt với chị, tôi đã nghĩ đến viễn cảnh mình sẽ bị đuổi khỏi Maarwim và không bao giờ được gặp lại Deborah nữa. Tôi kinh sợ vì biết rằng chị đã nghe được cái sự thật động trời kia. Chị ta sẽ làm gì, sẽ giết tôi, hay giết cả tôi và Deborah, hay sẽ giết cả tôi, Deborah và Aiden.
Nhưng trời vẫn còn thương tôi. Tôi biết chị ta đã nghe được lời tôi nói, chị ta đã biết được Deborah thực chất là con của ai. Và cú sốc ấy khiến Shannon rơi vào cơn hoang tưởng. Shannon nhào tới vì tưởng nhầm tôi là Kathleen và Aiden là một kẻ đột nhập nào đó đang cố bức hại con bé. Aiden muốn ngăn chị ấy nhưng bất cẩn hất người chị ra và Shannon ngã đập đầu xuống đất.
Mọi chuyện xảy ra trong chưa tới một phút, tôi bàng hoàng ngồi trên giường với thân thể lõa lồ trong khi Aiden tiến lại kiểm tra Shannon.
“Chị ấy còn thở không? Chị ấy có sao không?”. Tôi nghe được giọng mình tràn đầy kinh hoảng và khiếp đảm. Cổ họng tôi buốt lại và da đầu tê rần.
“Còn thở, cô ấy không sao”. Tôi thấy Aiden lật đầu chị lên để kiểm tra xem có chảy máu không. Rất may là không có gì.
Tôi mặc đồ và chạy vào phòng tắm rót nước để vẩy lên mặt chị. Aiden tạo hiện trường giả rằng có kẻ đột nhập vào nhà và đánh thức người làm dậy.
Shannon tỉnh lại sau đó và, một lần nữa tôi càng tin rằng tôi làm đúng vì ông trời đã đứng về phía tôi, chị ấy không nhớ gì cả. Chị ấy không nhớ về khung cảnh tôi và Aiden ở trên giường, chị ấy chỉ nhớ Kathleen bị kẻ trộm bức hại và tôi thì đã ra vào căn phòng đó. Shannon đổ lỗi cho tôi vào thăm con bé mà không khóa cửa cẩn thận nên gây ra sự việc này. Chị ấy đòi chuyển nhà ngay lập tức trong đêm đó. Chị ấy muốn đưa Deborah đi ngay.
Tôi chạy theo khi chị bế con bé trong tay và đi xuống những bậc cầu thang, tôi hớt hải chạy theo phía sau và cố thuyết phục chị hãy ở lại.
“Có thể gia cố cửa nẻo, thuê thêm người canh cổng,…”. Tôi nghĩ ra mọi cách nhưng Shannon chẳng để ý gì. Một trong những hình ảnh đau lòng nhất mà tôi nhìn thấy trong đời là gương mặt Deborah dần chạy xa và mất hút khỏi tầm mắt tôi trong ánh đèn đuôi xe.
Câu Chuyện Ở Trang Viên Maarwim Câu Chuyện Ở Trang Viên Maarwim - Thục Lam Câu Chuyện Ở Trang Viên Maarwim