Số lần đọc/download: 4701 / 17
Cập nhật: 2015-11-13 00:06:52 +0700
Chương 4
Đ
ang định ra về, Ngọc Khuê lùi lại, vì Minh Phi đang ngồi chờ cô trên chiếc Max. Cô không muốn gặp Phi. Nói gì đây? Anh sẽ thú tội với cô và xin cô tha cho anh, anh sẽ nói lời chia tay từ tạ?
Quay ngược trở lên lầu, Ngọc Khuê vào phòng mình đóng cửa lại.
Cộc cộc... Trường Giang gõ tay lên cửa, anh đẩy nhẹ cánh cửa nhìn vào.
- Chưa về sao Khuê?
Ngọc Khuê lắc đầu:
- Chưa.
Chợt nghĩ ra, Ngọc Khuê đứng lên:
- Anh Giang, giúp giùm tôi được không?
Giang vui vẻ:
- Có chuyện gì vậy, đã bớt bệnh chưa?
- Tôi khỏe rồi. Nhờ anh ra trước cửa ngân hàng, có anh Minh Phi ngoài ấy, anh nói giùm là tôi đã về nhà, anh ấy không cần đợi.
Trường Giang thở phào:
- Tưởng chuyện gì, tôi giúp Ngọc Khuê ngay. 2 người giận nhau phải không? Giận cũng phải, ảnh đẹp trai quá, xứng với Ngọc Mai hơn...
Nói xong, Trường Giang làm như lỡ lời, đưa tay tát vào miệng mình:
- Xin lỗi nghe Ngọc Khuê, tôi không cố ý.
Ngọc Khuê cắn mạnh môi mình lại.
- Không có gì. Nhờ anh ra gặp anh Phi nói giùm như thế.
- Vâng.
Trường Giang quay lưng đi ngay, anh ta hăm hở ra gặp Minh Phi, vờ như vừa trông thấy Minh Phi.
- Ủa! Anh Phi, đợi Ngọc Khuê hả? Cổ bệnh nên về lâu rồi mà?
Minh Phi nhảy xuống xe bần thần:
- Cô ấy đã về rồi à? Cám ơn anh nghen.
Minh Phi đẩy xe đi ngồi lên rồi chạy đi. Ngọc Khuê bệnh, anh thấy mình càng bứt rứt hơn. Bây giờ muốn gặp Ngọc Khuê, anh phải đến nhà cô và gặp Ngọc Mai là điều anh không muốn chút nào. Chạy xe đi mà Minh Phi không biết mình nên đi đâu.
Chờ cho Minh Phi đi đến nơi khuất cuối đường, Trường Giang trở lại phòng Ngọc Khuê, anh cười với cô:
- Tôi nói Ngọc Khuê bệnh đã về lâu rồi, anh ta vội vàng đi ngay.
- Cám ơn anh nghen.
Ngọc Khuê cắp ví đứng lên đi, Trường Giang bước theo:
- Bây giờ mà Khuê về nhà sẽ gặp anh ta đó.
Ngọc Khuê im lặng bước xuống cầu thang, Trường Giang đuổi theo:
- Hay là... tôi mời Khuê đi ăn tối với tôi nhé.
Ngọc Khuê lắc đầu:
- Thôi. Cám ơn anh, tôi không khỏe lắm, tôi sẽ đến nhà bạn của tôi.
Nhưng mới bước mấy bước, Ngọc Khuê xây xẩm cả mặt mày, cô phải chụp tay vào thành cầu thang.
Trường Giang vội đỡ vai cô lo lắng:
- Ngọc Khuê sao vậy?
- Tôi hơi chóng mặt.
- Hay là tôi đưa Khuê lên phòng nghỉ 1 chút, rồi đi gọi cô Hoa đến khám cho Khuê?
- Vâng, nhờ anh vậy.
Cả buổi tối được ở bên cạnh lo lắng cho Ngọc Khuê, Trường Giang vui lắm. Anh sẽ chứng tỏ cho cô thấy, nếu như Minh Phi là nỗi buồn của cô, thì anh sẽ mang đến cho cô niềm vui.
Uống viên thuốc, Ngọc Khuê mệt mỏi nằm xuống chiếc ghế dài, cô thấy mình như kiệt quệ cả tinh thần lẫn thể xác. Giờ này hẳn là Minh Phi đến nhà, anh và Ngọc Mai lại gặp nhau, nước mắt đau khổ của cô lại chảy ra lặng lẽ.... Từ ngân hàng, Minh Phi chạy xe đến nhà Ngọc Khuê. Không có xe Ngọc Khuê trong nhà, Minh Phi buồn rầu toan quay đi, anh nửa muốn gặp Ngọc Khuê, nửa lại không, 2 ý nghĩ cứ xâu xé nhau.
- Anh Phi!
Ngọc Mai lao ra, cô ngáng trước đầu xe Minh Phi:
- Anh đến sao không vào mà lại đi? Chị Khuê chưa về. Vào nhà đi anh!
Minh Phi bần thần:
- Anh nghĩ là anh không nên vào. Chuyện ngày hôm qua xảy ra, anh thực sự ân hận.
- Anh ân hận?
Ánh mắt Ngọc Mai lóe lên tia lửa giận:
- Chính vì vậy mà suốt buổi chiều nay, anh để cho em ngồi đợi anh. Vào nhà đi, em muốn nói chuyện với anh. Chị Khuê mới gọi điện về, tối nay chỉ ốm, có thể đến 9, 10 giờ đêm mới về nhà được.
- Ngọc Khuê đang ở đâu vậy?
- Em đâu có biết.
- Em có nghĩ là Ngọc Khuê đã biết chuyện của chúng ta không?
Ngọc Mai thoáng giật mình, song cô bình tĩnh ngay:
- Biết thì biết chứ, anh đã với em mà còn muốn với chỉ à?
Minh Phi cúi đầu xấu hổ:
- Đâu có. Anh chỉ thấy là không biết ăn nói như thế nào với Ngọc Khuê thôi.
- Em không quan trọng thì thôi chứ. Thật ra, anh chỉ có 1 để chọn thôi. Anh không nói cho chị Khuê biết, có ngày em cũng nói. Em không cho phép anh bỏ rơi em đâu.
Chờ cho Minh Phi bước vào, Ngọc Mai đóng cửa lại, cô ôm quàng qua cổ anh và hôn anh. Minh Phi không đẩy ra, anh thở dài và chẳng còn thời gian suy nghĩ khi mà từng nụ hôn say đắm và sự khao khát vừa bị đánh thức trỗi dậy, để rồi cả 2 cùng khao khát đi tìm nhau, chỉ có đam mê và đam mê đến tận cùng...