No entertainment is so cheap as reading, nor any pleasure so lasting.

Mary Wortley Montagu

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 23
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2025-12-23 21:39:11 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 3
HỦY LỤC TUNG đống quần áo trong ngăn tủ Uyển tìm tòi, Uyển quay lại bắt gặp một bừa bãi đến phát khiếp. Uyển hét:
- Thủy, tìm gì vậy?
Thủy không nói vẫn mãi miết đảo lộn những bộ đồ Uyển vừa ủi chiều qua không thương tiếc.
- Thủy, bước ra ngay không?
Thủy quay lại vừa nhấn vừa đẩy cho chật ních một ngăn tủ, đóng sầm cánh cửa.
- Tôi có đọc lén "thư tình" của bà đâu mà bà la ầm lên thế?
Mặt Uyển đỏ hồng vì tức, Uyển bảo:
- Làm ơn xếp gọn lại quần áo cho tôi, tôi không dư thì giờ nói nhảm.
Khi đã phải xưng hô bà bà, tôi tôi với nhau là bắt đầu muốn gây gổ nhau rồi. Thủy biết thế và Thủy biết Thủy "có lỗi" nên cười làm lành.
- Chút nữa em xếp cho, tủ Uyển bê bối từ trước rồi chứ bộ.
- Mày định tìm gì vậy?
Uyển vẫn còn hậm hực hỏi Thủy. Thủy nói:
- Tìm một bức thư… tỏ tình để chọc khùng ông Hải chơi.
Thủy nhắc làm Uyển nhớ lại cả một thủa dại khờ ngô nghê ngày xưa, lúc Uyển nhận được bức thư tỏ tình đầu tiên của tên con trai học cùng trường nhét trong cuốn sách mà hắn đã cố dúi vào tay Uyển trong giờ chơi bảo "cho Uyển mượn". Uyển đọc thật nhanh bức thư và ngỡ ngàng lẫn lo sợ. Bức thư với những thương yêu bạo dạn khiến Uyển lo lắng như thế. Uyển không dám nói cho một đứa bạn nào biết và đem về dấu xuống tận cùng mớ quần áo cũ. Vô tình Thủy lục thấy và đọc được. Từ đó con bé thường đem "bức thư tình trong mớ đồ cũ" ra trêu Uyển, chế nhạo sự khờ khạo của Uyển.
- Uyển nhỉ? Ngày xưa con trai "cù lần" không chịu được. Cứ khoái cô nào là lẽo đẽo suốt quãng đường, ngớ nga ngớ ngẩn mà không dám tỏ tình. Đêm về nắn nót viết thư rồi cả tuần sau mới dám lén lút nhét vào sách vở "người yêu" hoặc nhờ người này người nọ đưa giùm, rõ chán!
Biết Thủy lại sắp đem chuyện "ngày xưa" ra tán nhảm, Uyển vội gạt ngang:
- Thôi, thôi, đi xuống nhà chơi cho tao viết thư.
Thủy bướng bỉnh ngồi sát vào Uyển:
- Chủ nhật mà ngồi viết thư quê lắm bồ ơi!
- Chứ làm gì cho hết buổi sáng nhàn rỗi như thế này.
- Đi chơi, tán dóc hoặc xem tiểu thuyết.
Rồi Thủy nheo nheo đôi mắt nghịch ngợm:
- Nhưng, đọc truyện ai thì đọc chứ đừng đọc truyện ông Hải nhà mình đó nghe, em chê văn ông Hải... từ lâu.
Uyển nghĩ đến Hải, cười thầm. Quả... bụt nhà không thiêng là vậy Uyển vẫn thường nói đùa cho Hải tức phát điên lên mỗi khi Hải thủ thỉ khoe:
- Anh vừa xuất bản cuốn truyện mới, em cần bao nhiêu cuốn để tặng bạn bè anh đem đến cho.
Uyển nói đùa:
- Thôi, tụi bạn em... chê văn anh, khoe hoài!
Uyển thường hay đùa ác với Hải như thế. Nhưng rốt cuộc, Hải vẫn phải viết, phải ký đều đều cho bạn Uyển. Lúc đó Hải mới "kê" lại:
- Sách anh viết bằng... mồ hôi để bán lấy tiền chứ không phải viết khơi khơi rồi tặng khơi khơi đâu nghe. Thiên hạ "chê" văn anh mà sao anh cứ phải ký tặng cho... ai đâu, gần hết chồng sách đặc biệt vậy nhỉ?
Uyển ngúng nguẩy, hờn dỗi quay đi:
- Ai bảo anh khoe, anh cứ thích... tặng cho tụi nó làm gì. Làm như mình... nhất không bằng vậy. Sách anh cả năm em không thèm đọc một chữ.
Hải cười cười:
- Em không đọc là em... dại. Biết đâu anh chẳng viết đến một người con gái nào đó. Biết đâu anh chẳng viết để nhớ đến... dĩ vãng.
Uyển kêu:
- Kệ anh.
Uyển tức. Hải dịu dàng ve vuốt, Hải dỗ dành và như thế là quên, là vui vẻ trở lại. Uyển chẳng giận được Hải lâu bao giờ là thế.
Nhìn Uyển lặng thinh, Thủy sợ Uyển lại tiếp tục viết thư, con nhỏ cầm cây bút trên tay Uyển ký, viết vu vơ lên tờ giấy trắng trên bàn:
- Nhà mình bỗng dưng lại có thêm một ông văn sĩ lắm mồm. Văn ông ấy ai mê, ai đọc ở đâu chứ em thì không mê nổi. Thật là văn với người chẳng đi đôi với nhau chút nào.
- Không đi đôi ở điểm nào?
- Đọc văn ông Hải người ta có cảm tưởng anh ấy là một người con trai... lý tưởng nhất, hào hoa nhất... và ít nói. Ai ngờ ở ngoài ông Hải là vua lắm mồm.
Hải... lắm mồm thật, lắm mồm có cơn. Mỗi khi Mẹ mách Hải là con Thủy nó lười biếng ham chơi đàn đúm... hư hỏng quá, Hải lại bắt đầu "lắm mồm" với Thủy. Con nhỏ vẫn thường cằn nhằn với Uyển:
- Em... sợ anh Hải của chị rồi, anh ấy đem cả chuyện Tây lẫn chuyện Tầu để giảng luân lý với em. Anh Hải giảng hăng đến nỗi nghe xong... em ngủ gật tự bao giờ nên những lời khuyên răn vẫn theo gió bay đi.
Quả thật, những lời khuyên của Hải theo gió bay đi với Thủy. Nhưng Thủy bớt đi chơi vào những kỳ nào Hải hay đến nhà. Không phải Thủy đã thấm nhuần "nhị thập tứ hiếu" của Hải mà Thủy thú thật là sợ phải... ngủ gật trong khi ngồi nghe Hải giảng. Đó là một cực hình với Thủy.
Uyển đem những câu Thủy chê kể lại cho Hải nghe. Hải cười hồn nhiên:
- Em phải hãnh diện vì được nhà văn yêu say đắm đấy.
Uyển ứ dài trả đũa Hải:
- Anh tốt phước lắm mới được em yêu đừng vội lên mặt. Không có anh em còn nhiều người khác bao quanh, lúc nào cũng sẵn sàng tự tử vì em, anh biết không?
Hải luôn mồm bảo "anh không ghen". Uyển nghĩ Hải không ghen là may cho Hải bởi không có gì khổ sở bằng ghen. Không có gì đau đớn, buồn bực bằng ghen hết cả. Vì, Uyển đã từng "bị" ghen như thế dù Uyển biết chắc chắn Uyển không bao giờ mất Hải và Hải cũng không bao giờ bỏ nổi Uyển, thế mà vẫn thấy buồn bực khó chịu khi Hải đi mất biệt hai, ba ngày không gặp, khi Hải thoáng nhắc đến tên một người con gái nào đó…
Uyển thường than với Thủy, con nhỏ la Uyển:
- Ích kỷ vừa thôi chứ, chị… quá trời thì sao?
- Tại anh Hải tuyên bố không ghen.
Thủy nhún vai:
- Đừng lầm, những người càng tuyên bố hăng bao nhiêu lại là những người ghen dữ dội bấy nhiêu.
Uyển cãi:
- Ông Hải không ghen thật mà.
- Sao Uyển biết?
- Ông ấy nói, với lại tao chả thấy ông Hải ghen bao giờ.
- Ông ấy ghen ngầm làm sao Uyển biết được.
- Ghen ngầm?
Uyển kêu lên. Thủy gật đầu:
- Chứ sao. Nhìn ông Hải là thấy đầy chất "ghen ngầm" trong con người ông ấy rồi. Chị coi chừng, những ông ghen ngầm là những ông đáng sợ nhất.
Uyển nói thầm "Hải chẳng đáng sợ chút nào hết, vì với Uyển, Hải lúc nào cũng... dễ bảo và... hiền ghê gớm vậy".
Thủy làm như thầy tướng:
- Có phải khi tức giận mặt ông Hải xanh lại không?
Uyển gật đầu:
- Ừ! Hình như thế.
- Con người ghen hạng nhất là anh Hải.
- Sao Thủy biết?
- Sách dạy thế. Kinh nghiệm mà...
- Thủy có "bồ" rồi phải không?
Thủy cười hồn nhiên:
- Chưa đâu, con trai thời buổi này toàn dân gì gì đâu không, mê không nổi.
Uyển nói đùa:
- Ê! Đừng có "vơ đũa cả nắm" nghe, không có tên anh Hải trong đám "con trai gì gì đâu" đó chứ.
Thủy so vai đứng lên:
- Em đâu dám. Anh Hải của chị là nhất nhất trên đời rồi, ai mà bì kịp.
Ngày Xưa Chân Sáo Ngày Xưa Chân Sáo - Võ Hà Anh Ngày Xưa Chân Sáo