Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Chương 3
T
RỜI NHÒA TỐI, ĐÈN ĐÃ BẬT LÊN ĐÓ ĐÂY. Tuấn đứng tựa cửa nhìn ra đường. Tiếng chị em Nga lao xao ở trong bếp. Tuấn miên man nghĩ tới những ấm cúng của một mái gia đình. Những hạnh phúc nhỏ bé, vụn vặt nhưng thật cần thiết. Ý nghĩ lấy vợ lại lởn vởn trở lại với chàng. Tuấn bật cười. Lấy vợ, cuộc đời ấy cũng gây xôn xao không kém gì một lần đổi đời đi lính năm nào. Sáu năm quân ngũ với những vết thương và một tờ giấy xuất ngũ cho thương binh. Đã nhiều lần Tuấn mong mỏi một mái ấm gia đình, bước chân sẽ dừng lại với một nếp sống ấm cúng. Nhưng có được không?
Nhớ lại lần chia tay với Hân ở một miền gió cát.
Hân nói:
- Cậu thế mà sướng.
- Lạ.
- Như mình, chắc là còn duyên nợ mãi với nơi này.
- Rồi sẽ có một ngày mình sống cho mình.
- Muộn rồi, vợ con đùm đề.
- Vui chứ sao.
Giọng Hân buồn:
- Có vui không. Vui hay buồn, mình cũng không kịp nghĩ nữa. Hay không muốn nghĩ thì đúng hơn.
Không hỏi, Tuấn cũng biết Hân đang định nói gì. Người vợ trẻ với những giận hờn vô lối thường xuyên, những gây gổ bất chợt, những va chạm với gia đình nhà chồng. Hân đã phải giải quyết vấn đề bằng cách đưa vợ đi theo, sống tạm bợ trong cảnh thiếu trước hụt sau này.
Lúc chia tay, Hân xiết chặt tay Tuấn:
- Cứ sống vậy đi, chừng nào chán hãy lấy vợ.
- Một triết lý sống đó hả?
- Có lẽ thế. Vợ con thường làm mình dang dở cuộc đời.
Tuấn cười:
- Bậy. Đời mình dang dở từ lâu rồi chứ. Dang dở từ lúc mình bỏ trường mà đi.
Cả hai đứng lặng yên một chút. Trong óc Tuấn, hình ảnh những chiếc lá vàng đổ xuống từ rặng cây và cánh cửa trường khép lại. Mùa hè năm đó, mùa hè cuối cùng trong đời cắp sách. Mảnh bằng tốt nghiệp giúp gì cho Tuấn nhỉ. Chỉ thấy những lao nhọc tiếp nối, những phiền não vây quanh và những khi ngồi ôn lại tháng ngày qua, Tuấn thấy vời vợi nỗi niềm thương mến lá sân trường rơi rụng dưới bước chân.
Tiếng Nga gọi từ trong:
- Anh Tuấn.
Tuấn không quay lại:
- Gì đó Nga?
- Vào ăn cơm, anh.
Tuấn bỗng thấy tiếng mời gọi ấy thoáng âm hưởng âu yếm. Một rung động nhẹ nhàng như sợi dây đàn chùng ngân khẽ, thấm vào tận trong sâu thẳm tâm hồn chàng.
Tuấn ném điếu thuốc dở xuống sân, quay vào.
Cả nhà quây quần quanh mâm cơm nghi ngút khói. Gió từ quạt máy ở góc phòng lùa khói nồi cơm phất vào mũi Tuấn, thơm thơm. Tuấn kêu:
- Cơm ngon quá.
Nga cười:
- Chưa ăn đã khen ngon.
- Ngửi cũng thấy ngon.
Lũ trẻ lấy đũa, cất tiếng mời vang ròn rã. Tuấn vui vui. Còn ít lắm những gia đình chú ý đến tập quán đáng yêu này. Ngồi vào bàn lặng lẽ cầm chén đũa lên ăn, cái đó sao tẻ ngắt đến vậy.
Tuấn ăn liền một hơi hết ba chén cơm rồi buông đũa. Nga thân mật:
- Ăn nữa chứ anh. Cơm nấu nhiều mà.
Tuấn lắc đầu:
- Anh no rồi.
- Đàn ông mà ăn yếu thế.
- Bậy, con trai.
- Ừ thì con trai.
- Anh ăn ba bát là giỏi đó. Thường thì ít khi anh ăn được tới ba bát. Công việc làm anh mệt nhoài.
- Anh vẫn làm việc cho Công Ty xây cất đó?
- Ừ.
- Anh còn phải đi luôn không?
- Có chứ. Anh mới ở Pleiku về. Lên nhận một mối đấu thầu cho Hãng.
- Được không anh?
- Được chứ. Tuấn mà.
Nga cười, nhìn Tuấn thân thiết. Tuấn nhìn đôi mắt Nga, nhưng lại thấy Hoàng Lan trong đó. Giờ này Lan đang làm gì nhỉ, đi chơi với Khanh chắc.
Tuấn hỏi như bâng quơ:
- Hoàng Lan đi với Khanh à Nga?
- Dạ. Buổi chiều anh chàng đến rủ nó đi bát phố rồi dự Party.
- Thích nhỉ. Các cô các cậu nhiều thì giờ vui chơi ghê. Nghĩ mà thèm.
- Tại anh chứ. Anh mải lo làm giàu thì thời giờ đâu mà giải trí nữa.
- Làm giàu gì. Lo miếng cơm manh áo thì có.
Hoàng Lan đi với Khanh. Tuấn tiếp tục nghĩ. Chắc đi xi nê. Hay đi bát phố. Rồi dự Party nhẩy nhót. Rồi ra về. Có những cái hôn không nhỉ. Có ôm nhau sát thật sát. Có âu yếm nhau? Tuấn thấy buồn buồn, nhưng không ghen. Quyền gì mà ghen?