Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-03-26 17:36:42 +0700
Chương 3
L
ẠI CÓ MỘT MÀN CHỜ ĐỢI. Phương buồn tình ngồi quan sát hoạt cảnh chung quanh. Trong phòng người đứng, người ngồi lố nhố, toàn những khuôn mặt đăm chiêu. Các sinh viên năm thứ ba và năm cuối qua lại đầy bận rộn. Vài người dừng lại tiếp chuyện những “thân chủ” quen biết. Một chàng từ trong phòng chữa răng bước ra, kêu tên một người. Người đàn bà đứng tuổi ngồi gần Phương lên tiếng đáp. Chàng sinh viên đến ngồi cạnh:
- Bà có đau lắm không?
- Đau lắm. Nhiều lúc nó hành quá tôi muốn khóc luôn.
- Kỳ trước khám rồi, bây giờ bà chịu cắt đi không?
- Tôi… sợ đau quá.
- Đau ít thôi. Chích thuốc tê chứ.
- Nhưng chỗ nướu…
- Chỗ nướu đó hư, phải cắt. Rồi nó lại đầy lại y như hồi con nít vậy mà.
Người đàn bà do dự. Anh chàng khuyến khích:
- Không sao đâu. Làm được mà, có thấy đàn anh làm rồi.
Dường như sợ người đàn bà không hiểu anh chàng nói lại:
- Có thấy đàn anh tụi này làm rồi. Tụi này làm được mà.
Người đàn bà nhìn anh chàng bằng cặp mắt “phó thác cho số mạng”. Chàng sinh viên cười, đứng lên:
- Bà chờ nghe. Cũng sắp tới số bà rồi đó.
Phương bật cười vì câu nói ấy, hiểu theo nghĩa khác. Một cô sinh viên từ trong đi ra, cao giọng:
- Hồ Thị Hoa.
Một cô bé chừng tám tuổi ứng giọng đáp và theo vào, bên cạnh là cô chị mười lăm mười sáu. Một lát có tiếng khóc inh ỏi, Phương rùng mình. Ớn thật.
Không biết bao lâu sau, người ta gọi tên chàng. Người sinh viên hỏi:
- Anh đóng tiền chưa?
- Chưa anh.
- Đóng đi. Hai trăm, nhổ chiếc răng số bảy.
Phương đóng tiền cho quầy nhận bệnh rồi theo anh chàng sinh viên vào phòng chữa. Lại nằm ngửa, miệng há hốc. Ánh đèn rọi vào sáng rực. Hai món vũ khí quen thuộc được thọc vào, khuấy tròn trong lỗ răng sâu.
- Còn giữ được mà. Nhổ đi uổng lắm.
- Vị giáo sư ngoài phòng định bệnh coi phim và cho nhổ mà anh.
- Nhưng tôi nghĩ còn giữ được. Để mời bà thầy lại coi lại.
Vị nữ giáo sư được mời lại và nghe báo cáo tình hình. Bà khám lại, coi phim, coi phiếu định bệnh rồi phê:
- Chữa. Trả lại tiền nhổ răng.
Anh sinh viên bảo Phương:
- Anh ra quầy lấy lại tiền.
- Thế còn cái răng tôi?
- Người ta sẽ hẹn ngày anh trở lại chữa.
- Chết chưa, tôi ít thì giờ quá.
- Chữa răng cần nhiều thì giờ, phải trở lại nhiều lần. Mà hôm nay tụi tôi thi…
Thấy Phương có vẻ băn khoăn, anh sinh viên hỏi:
- Hay anh nhờ sinh viên nào quen chữa giúp cho.
- Tôi chẳng quen ai. À, có một cô mới quen…
- Ừ. Thử nhờ coi.
Phương trở ra, lấy lại hai trăm rồi đi vòng vòng tìm Thái Hòa. Nàng đang khám cho một cậu bé, cùng cô bạn. Phương ho vài tiếng, Thái Hòa nhìn ra, Phương giơ tay ra dấu muốn gặp nàng.
Thái Hòa đi ra:
- Gì nữa đây ông?
- Cô hại tôi.
- Sao?
- Cô đem… tôi bỏ chợ. Chả ai chịu chữa cho tôi cả.
- Lạ vậy?
Phương kể lại cho nàng nghe, và nói:
- Tôi nghĩ chỉ quen cô…
Thái Hòa tủm tỉm cười:
- Quen nhanh nhỉ.
- Cô mà không nhận chữa cho tôi thì tôi chết.
- Tôi bận lắm. Tháng này thi liên miên.
- Chữa cho tôi thế nào cô cũng đậu.
- Ông nghĩ thế?
- Chắc chắn. Đậu cao.
Thái Hòa bật cười:
- Rồi. Sáng mai ông trở lại gặp tôi nhé.
Phương cảm ơn và chìa tay. Thái Hòa đỏ mặt:
- Tôi không biết bắt tay.
- Thì bắt tay cho… quen.
- Ông quá xá.
Vừa nói Thái Hòa vừa đưa tay ra.
Hôm sau Phương trở lại. Không chỉ lần ấy thôi, Phương còn trở lại nhiều lần buổi sáng, buổi chiều nữa, dù “ít thì giờ”. Và dù bận thi, Thái Hòa không những đã trám cho Phương chiếc răng số bảy thật khéo, mà còn cạo đánh trắng bóng hàm răng ám khói thuốc cho chàng.
Phương đền ơn nàng bằng một lần đưa về, sau khi mời nàng đi ăn kem.
Sau lần đó Phương “có quyền” đón đưa Thái Hòa bất cứ lúc nào Phương muốn. Và Thái Hòa nửa thật nửa đùa đã chấp nhận Phương là “kép” trước mặt bạn học trong trường.
Rồi hai người thực sự yêu nhau. Đắm đuối, mê man, nhưng cuối niên khóa Thái Hòa vẫn đậu lên năm thứ tư.
Mỗi lần gặp nàng, Phương hay gọi đùa:
- Chào nha sĩ.
Và Thái Hòa hất hàm:
- Ông chữa răng hay nhổ?