Số lần đọc/download: 0 / 3
Cập nhật: 2026-07-15 23:01:01 +0700
Chương 3
C
húng tôi kéo nhau ra sân ngồi, chiều xuống thấp dần, không khí thật thoáng mát. Căn nhà Khánh Linh đang ở xa thành phố một chút nên rộng rãi và có những khoảng không gian cho cây cối hít thở, cho lá hoa khoe mầu, có cả một khoảng sân rộng cho chúng tôi ngồi uống trà ôn kỷ niệm bên cạnh những khóm hoa hồng đang trổ bông, bên chậu Dạ Lý Hương nở hoa thơm ngát. Hồng Hà ngả người ra thành ghế, thở một hơi dài khoan khoái.
- Lâu lắm rồi mới được gặp bạn bè và được ngồi thong thả như thế này. Cám ơn sự đổ vỡ của con Linh để chúng ta có nơi họp mặt tuyệt vời, tự do và yên tĩnh như thế. Ước gì thời gian quay lại, chúng ta đừng già, đừng âu lo cho cuộc sống. Hãy đến với nhau bằng cả tấm lòng, bằng nhiệt huyết tuổi hai mươi thì vui sướng biết mấy!
Tôi ôm Hồng Hà, tựa cằm lên vai nó thì thầm:
- Thì mình cũng có những giờ phút của riêng mình đấy thôi. Như lúc này chẳng hạn. Có gì buồn cần tâm sự thì nói hết ra đi, trút hết bực bội ưu phiền rồi thôi, rồi quên đi. Thật ra bọn mình có thiếu gì chuyện để bực bội, nào là các ông chồng già đổi tính dở hơi này, nào là đám con càng lớn càng không nghe lời bố mẹ này, nào là đám cháu nội, ngoại phá phách lung tung khiến mình mệt muốn đứt hơi này,đúng không?
Cả bọn cười ồn ào. Phải đấy, phải đấy, có gì bực bội hãy nói hết ra - gì chứ kể tội mấy ông chồng đã và đang sửa soạn gác kiếm về hưu sao mà lắm chuyện để nói đến thế. Bao nhiêu tính xấu của các ông đều bộc phát ở thời điểm này: cáu kỉnh, gắt gỏng, nói nhiều rồi đưa đến mặc cảm suy luận đủ thứ. Có ông cứ tưởng mình về hưu là đã già khọm đi rồi nên tính tình cũng biến thành cổ hũ, kiểu cách khó khăn, còn có ông lại đổi tính đâm ra ăn chơi vội vàng trở thành lố bịch mà không nghe ai khuyên, cứ sợ tuổi xuân không còn nữa nên phải chơi cho đã.
Khánh Linh ấm ức:
- Chỉ mỗi cái chuyện mình “hết pin” thôi cũng đủ làm các ông cáu gắt, bực bội rồi. Đó cũng là một trong những lý do tao sống ly thân với cái đuôi của tao, tuy buồn nhưng yên ổn. Các ông chồng không chịu hiểu dùm cho vợ. Ở với nhau mấy chục năm, ân ái nhau cũng đã mấy chục năm. Cũng phải có lúc cho thân thể được nghỉ hưu chứ. Cái thời kỳ rối loạn của bọn mình phải trải qua nhiều gian nan mà các ông có hiểu cho mình đâu, đã không biết an ủi và thông cảm cho vợ đang bị stress mà vẫn trách mình, đổ lỗi cho mình thiếu bổn phận làm vợ, khiến các ông bị “bế tắc” nên đã phải đi tìm thú vui bên ngoài. Đàn ông thật ích kỷ! thật tệ hại! thật dễ ghét! và thật đáng bị…ăn đòn.