Số lần đọc/download: 3247 / 9
Cập nhật: 2015-11-24 21:40:39 +0700
Chương 3
N
iên học kết thúc bằng một buổi lễ. Quan khách và sinh viên về hết, sân trường còn lại chơ vơ một khoảng trống yên ắng, tàn phượng trên cao mang những cánh hoa thẫm màu sắp tàn và rụng đầy sân.
Phương Mai thẫn thờ đi tìm lại chút dư hương, chút kỷ niệm tình đầu thoáng đi qua làm tim cô rung động, cho mãi đến hôm nay, cô vẫn còn nhớ anh. Bàn ghế, bảng đen và thầy dạy, bạn bè đã thành một kỷ niệm. Mình sẽ ra đi dạy giữa đám học trò nhỏ, đôi mắt tròn xoe nghịch ngợm với một khung cảnh hoàn toàn xa lạ.
Vân vê màu gỗ bóng của cầu thang, Phương Mai lần bước lên từng bậc thang. Nhưng Băng Tâm, Kim Thúy và cả Vĩnh Xuân nữa, có ai còn nhớ nơi này mình đã từng một thời với nhau.
Phương Mai dừng chân trước lớp học của mình, cánh cửa khép hờ, cô xúc động đẩy nhẹ cửa. Chợt Phương Mai đứng sững lại, mặt cô tái đi, một cảm giác đau buốt làm cô choáng váng. Vĩnh Xuân đang vít đầu Hoàng Dũng xuống và họ đang hôn nhau. Trời đất chao đảo, Phương Mai lùi lại lắp bắp:
- Xin lỗi.
Cô quay đầu chạy thật nhanh xuống những bậc thang, nước mắt trào ra ướt má, Phương Mai không muốn tin vào những điều mình vừa thấy, nhưng trời ơi đó lại là sự thật.
Một chút tình yêu vừa nhen nhúm trong lòng, vụt lụi tàn nhanh chóng, còn lại một nỗi trống trải tuyệt vọng khôn cùng. Đã biết họ yêu nhau, tại sao ta lại đau khổ chứ?
Phương Mai ngồi bẹp xuống một góc phượng, cỏ dưới chân cô xanh mướt. Bây giờ cô đã tìm lại bình thản cho mình nhưng làm sao buồn. Một đám mây trắng trên cao trôi bềnh bồng, cảm giác cô đơn làm cô thấy mình đau đớn ghê gớm, thời gian không biết là bao lâu, hình như nắng chiều đã chếch bóng.
- Phương Mai!
Tiếng nói thật êm và quen thuộc, Phương Mai quay phắt lại, cô nhận ra Hoàng Dũng đứng sau lưng mình từ bao giờ, anh tìm một chỗ ngồi cạnh cô.
- Anh đi tìm em cùng hết ai ngờ em trốn kỹ ở đây.
Phương Mai lạnh lùng nhìn Hoàng Dũng, tình cảm trong cô bây giờ không biết là gì nữa. Trời ơi, giận ghét, đau khổ và chua xót?
- Anh tìm em làm gì?
- Anh muốn nói - Em đã hiểu lầm anh và Vĩnh Xuân.
Phương Mai cười nhạt:
- Anh thanh minh hay nói chuyện anh và Vĩnh Xuân với em làm gì? Em không hiểu lầm ai hết, anh yêu ai là quyền của anh.
- Phương Mai... chẳng lẽ...
Phương Mai đứng lên:
- Em là người con gái thực dụng như anh đã nói đấy Hoàng Dũng. Nhưng xét ra cũng chưa bằng anh.
- Phương Mai, em có biết em đã xúc phạm đến anh không?
- Vậy à, em xin lỗi.
- Em ngồi xuống đi, anh muốn nói chuyện với em.
- Không, em cần về, chiều rồi.
Hoàng Dũng nài nỉ:
- Cho anh năm phút thôi.
Đôi mắt Hoàng Dũng làm Phương Mai mềm lòng, cô muốn ngả vào ngực anh và khóc... làm sao cô quên được anh khi chút rung động đầu đời vẫn còn làm cô xao xuyến. Cô chịu đựng ánh mắt Hoàng Dũng khi anh thật dịu dàng kéo cô vào lòng.
- Hoàng Dũng!
Vĩnh Xuân giận dữ lôi mạnh Hoàng Dũng, mắt cô dữ dằn như toé lửa nhìn cả hai. Hoàng Dũng lúng túng giữa hai người con gái, anh vụng về khỏa lấp:
- Vĩnh Xuân, em đi đâu vậy?
- Tìm anh.
Quay sang Phương Mai, Vĩnh Xuân quắc mắt:
- Chúng ta là bạn tốt, mong Phương Mai đừng để tan vỡ.
Rồi cô ôm Hoàng Dũng:
- Đi anh, mẹ em đang mở tiệc ở nhà.
Vĩnh Xuân lôi Hoàng Dũng đi, anh còn quay lại nhìn cô. Phương Mai đứng lên chôn chân bẽ bàng. May là cô chưa tỏ ra mình yếu đuối trước anh, một người nhu nhược như anh không đáng cho mình yêu đâu, bản chất anh yếu đuối, anh không yêu Vĩnh Xuân vậy mà để cô lôi đi như một đứa trẻ.
- Phương Mai, trời ơi từ sáng đến giờ anh tìm em gần chết.
Vĩnh Nghi đá chân chống, anh bỏ xe chạy như bay về phía Phương Mai, mặt rạng rỡ anh nắm tay cô rối rít mừng.
- Em đi đâu vậy Mai? Ra xe đi, anh đưa đi.
Phương Mai hoàn toàn bị khuất phục trước Vĩnh Nghi, con người cuồng nhiệt sôi nổi lôi cuốn cô vào cơn lốc như anh.
- Mẹ anh có mở tiệc mừng Vĩnh Xuân, anh mời em Phương Mai.
- Em... em...
- Sao, em ngại hả? Vậy chúng mình đi chơi nghen?
Vĩnh Nghi âu yếm khoác vai Phương Mai, cô đi theo Vĩnh Nghi như một cái máy.
Vĩnh Xuân đưa cao ly rượu trước mắt Hoàng Dũng, mắt cô long lanh nhìn anh:
- Uống đi anh Dũng, mừng ngày sinh nhật của em, cũng là mừng ngày chúng ta mãn khóa học.
Hoàng Dũng nâng ly rượu lên môi, thật tình anh muốn rời khỏi cái không khí ngợp ngụa trưởng giả này nhưng Vĩnh Xuân như con bạch tuộc bám siết lấy anh.
Đến ly rượu thứ hai, Hoàng Dũng ngà ngà say.
Vĩnh Xuân ngọt ngào:
- Em đưa anh lên lầu nghỉ nha.
- Anh chưa say đâu, anh muốn được về Vĩnh Xuân ạ!
Vĩnh Xuân ôm choàng lấy Hoàng Dũng, mọi người đều ra piste, ánh đèn mờ mờ nhạt Vĩnh Xuân bạo dạn ôm Hoàng Dũng. Hoàng Dũng đẩy Vĩnh Xuân ra, hình như men rượu đã giúp anh đủ can đảm dứt Vĩnh Xuân ra.
- Vĩnh Xuân, anh muốn nói chúng ta phải dừng lại, vì thật ra anh chưa bao giờ yêu em, anh không muốn mang tiếng lợi dụng.
Vĩnh Xuân choáng váng, tự ái của một cô gái nhà giàu quen được nuông chiều làm cô giận dữ:
- Anh yêu Phương Mai à?
Cô nghiến răng cay cú:
- Phương Mai không bao giờ yêu anh, bằng chứng đêm nay có đang đi với anh Vĩnh Nghi của em.
- Anh không tin.
Vĩnh Xuân mai mỉa:
- Thì anh cứ đi tìm để thấy cái điều anh không tin là đúng. Hoàng Dũng, Phương Mai không điên đâu để chấp nhận tình yêu của một anh giáo quèn.
- Cô im đi!
Vĩnh Xuân vẫn chua ngoa:
- Riêng với em, mẹ em có thể giúp em sống một cuộc đời không phải bon chen cực khổ mà vẫn đầy đủ, anh...
Hoàng Dũng bậm môi, chưa bao giờ anh thấy Vĩnh Xuân đáng ghét bằng lúc này, anh quay lưng đi thật nhanh, mặc Vĩnh Xuân chạy theo kêu đến lạc giọng.
Gió đêm làm Hoàng Dũng tỉnh táo, anh ngoắc một chiếc xích lô.
Chân vừa đặt lên xích lô, Hoàng Dũng chợt nhận ra Vĩnh Nghi về đến. Sau lưng anh là Phương Mai, Hoàng Dũng ngây người ra trong một phút, anh quay phắt người đi vẻ khinh bỉ.
Phương Mai cúi mặt, cô để mặc Vĩnh Nghi khoác vai mình lôi đi.
Đêm mùa hè mà Hoàng Dũng nghe toàn thân mình lạnh buốt. Anh bước đi, nghe lòng mình tan nát.
- Anh Vĩnh Nghi, sao anh về trễ vậy?
Mặt Vĩnh Xuân bùng thụng, Vĩnh Nghi vỗ đầu em gái:
- Anh vừa gặp Hoàng Dũng ngoài cổng.
Mắt Vĩnh Xuân sáng lên, cô nhìn Phương Mai mỉm cười và nháy mắt với Vĩnh Nghi:
- Anh đưa Phương Mai vào trong đi.
- Vĩnh Xuân, anh Vĩnh Nghi không nói là sinh nhật Vĩnh Xuân, mãi đến lúc về đây mới nói, gấp quá mình chỉ có thể mua tặng Vĩnh Xuân cái này.
Vĩnh Xuân đón món quà nhỏ xíu trên tay Phương Mai, mặt cô tươi cười như không mà lòng cứ sôi sục. Hình như anh trai cô nữa cũng muốn chết mệt vì Phương Mai. Còn Hoàng Dũng anh đã ra về, sao không ở lại đây để thấy Vĩnh Xuân này không hề nói dối.
Vĩnh Nghi kéo Phương Mai vào một bàn trống khuất một góc. Phương Mai vẫn bình dị và anh thích như thế.
Đêm nay Vĩnh Nghi làm sao ấy, mắt anh không rời cô. Phương Mai bối rối, cô hiểu mình không hề yêu Vĩnh Nghi vậy mà vẫn để anh đưa đến đây.
- Sao em buồn vậy Mai? Uống nước đi chứ.
Vĩnh Nghi âu yếm đưa ly nước vào tay Phương Mai, mắt anh cháy bỏng:
- Nghe em được dạy ở Sài Gòn anh mừng quá. Phương Mai, em nghĩ sao khi anh cầu hôn em?
Phương Mai choáng váng trước cách tỏ tình của Vĩnh Nghi, cô cứ ngẩn ngơ nhìn anh. Vĩnh Nghi bóp nhè nhẹ tay cô:
- Trông em như con nai vàng ngơ ngác, làm sao anh dằn được lòng mình đây? Em bằng lòng nha Phương Mai?
- Nhưng... em không yêu anh.
- Rồi em sẽ yêu, có thể đến sau hôn nhân.
- Gia đình em nghèo lắm Vĩnh Nghi.
- Anh không cần điều ấy, anh yêu em và cần em, thế thôi.
Vĩnh Nghi kéo Phương Mai vào sát mình, mắt anh nhìn cô đắm đuối, hơi thở anh nóng ấm phả lên mặt cô, một cảm giác ngây ngất làm Phương Mai nhắm mắt lại khi Vĩnh Nghi cúi xuống thật gần và môi anh tìm lấy môi cô. Phương Mai muốn cựa mình trong vòng tay Vĩnh Nghi phản kháng, nhưng vòng tay Vĩnh Nghi siết chặt lấy cô và nụ hôn thật lâu mãnh liệt.
- Anh yêu em.
Vĩnh Nghi lại cúi xuống trên môi Phương Mai, nụ hôn thứ hai, đắm đuối và thật cuồng nhiệt. Phương Mai nghe đầu óc mình rỗng tuếch, người cô bềnh bồng trôi vào một thế giới kỳ lạ. Cô không phản kháng nữa và cứ muốn Vĩnh Nghi ôm mình cho thật chặt, để nụ hôn cứ kéo dài vô tận.