How many a man has dated a new era in his life from the reading of a book.

Henry David Thoreau, Walden

 
 
 
 
 
Tác giả: Thục Lam
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: Trần Hoàng Kim
Upload bìa: Trần Hoàng Kim
Số chương: 5
Phí download: 2 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-07-19 21:03:09 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Penny
goài Edmund, tôi chưa từng gặp một người nhà Vannoy nào. Người nhà Vannoy đầu tiên tôi gặp sau Edmund là mẹ của anh, quý bà Vannoy. Đó là một người phụ nữ phúc hậu, hiền lành và toát lên vẻ dịu dàng, ấm áp trong từng hành động, lời nói khiến người ta có cảm tưởng như đang nằm trên nệm mềm và phơi nắng sớm mỗi khi ở cùng với bà. Bà Vannoy nắm và vuốt ve tay tôi, sau đó nói rằng tôi có số phú quý và sẽ hạnh phúc lâu dài. Lời bà nói như một lời nguyền quái ác giáng lên cuộc đời tôi. Nếu biết trước được tương lai sau này của mình ngay lúc đó, tôi đã không cười toe toét khi nghe bà nói vậy.
Tôi quen Edmund trong thời gian đến công ti của gia đình anh làm thực tập sinh trước khi tốt nghiệp đại học. Anh là cấp trên trực tiếp của tôi. Ban đầu, tôi không biết rằng anh là quý tử của gia đình Vannoy. Nhưng sau khi ở bên nhau, anh đã nói cho tôi biết thân phận của mình. Thân phận của anh khiến tôi bất ngờ, còn nguyên nhân anh làm vậy thì chẳng có gì mới lạ, như trong mấy quyển tiểu thuyết tình cảm và phim lãng mạn mà dù chưa xem lần nào bạn cũng sẽ từng nghe nói.
Sau khi chính thức công khai quan hệ, anh nghỉ việc ở công ti và khởi nghiệp. Sau khi nhận bằng, tôi cũng bỏ việc và đi theo anh lập nghiệp. Chúng tôi ở bên nhau chín tháng trước khi đính hôn và tổ chức lễ cưới vào nửa năm sau.
Trước khi lấy nhau, tôi đã từng nghe về những tin đồn xung quanh anh và cũng biết về những người vợ cũ của anh. Trước khi lấy tôi, anh đã kết hôn năm lần, và lần li hôn gần nhất chỉ mới hai tháng trước khi quen tôi. Ba mẹ tôi sốc khi nghe tin này, đương nhiên là họ phản đối mối quan hệ giữa chúng tôi. Ban đầu tôi cũng như họ, vô cùng đắn đo khi nghĩ đến chuyện thề nguyện trọn đời với anh. Tôi hay mơ mộng nhưng cũng thực tế, tôi biết nếu anh đã li hôn năm lần thì sẽ có lần thứ sáu, và nếu đã có năm người phụ nữ bước vào lễ đường cùng anh hứa hẹn hôn nhân hạnh phúc cuối cùng lại chỉ nhận về tờ đơn li hôn, tôi cũng có thể trở thành người thứ sáu. Tôi ý thức rõ ràng mình không phải người đặc biệt dù anh liên tục khẳng định như thế. Thậm chí, khi anh cầu hôn và tôi đã đồng ý, lúc anh đề nghị tổ chức tiệc đính hôn, tôi đã nghĩ đến chuyện bỏ trốn.
Tuy vậy, đương nhiên rằng có sự kiện xảy ra, như một tình tiết đột phá trong phim ảnh, tôi đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ và quyết định của mình. Chúng tôi đi khám tổng quát cùng nhau (vì trước đó tôi vừa xem một bộ phim và cặp đôi chính trong đó thử một cách hẹn hò mới lạ là cùng đi khám sức khỏe) và tôi được chẩn đoán bị ung thư hạch bạch huyết. Lúc đó bác sĩ chẩn đoán rằng tỉ lệ chữa khỏi của bệnh khá cao nếu tiến hành hóa/xạ trị ngay lập tức.
Trong thời gian đầu, mọi thứ tiến triển rất tốt dù các triệu chứng bệnh giày vò tôi vô cùng khốn khổ. Thật kì lạ rằng trước khi phát hiện, tôi hoàn toàn không thấy dấu hiệu gì (có thể có nhưng tôi đã không mảy may chú ý đến hay nghi ngờ gì), nhưng ngay khi cầm giấy chẩn đoán trên tay và nhập viện, các vấn đề cứ xuất hiện liên tục và tưởng như đã đánh gục tôi. Lúc ấy, tôi và Edmund đã làm tiệc đính hôn nhưng chưa có kế hoạch cho tiệc cưới, vì công ti của gia đình anh đang bị điều tra và chuyện khởi nghiệp của chúng tôi cũng ảm đạm. Nhưng tôi lại nghĩ lúc này đây chúng tôi nên làm tiệc cưới.
Lúc đó, cái chết cứ lởn vởn quanh tôi hàng ngày. Nỗi sợ một ngày mình không còn sức lực mở mắt và ngồi dậy mỗi sáng khiến tôi yêu từng thứ nhỏ nhặt bình thường xung quanh mình hơn bao giờ hết. Tôi như kẻ sắp chết, thực rằng đúng như vậy, bi lụy và đa cảm với từng ngọn cỏ, từng viên gạch lát đường, từng gương mặt thoáng qua tôi gặp mỗi ngày. Đó là những thứ ngày thường tôi thấy chẳng có gì đặc biệt, nhưng giờ đây lại quý giá biết bao nhiêu, vì đó là tượng trưng cho thế giới “tương lai”, chúng có tương lai, tôi thì không. Mới như vậy mà tôi đã đau lòng, rồi nghĩ đến Edmund càng khiến tôi trở nên sụp đổ. Tôi nghĩ đến một ngày không còn được nhìn thấy anh nữa, sẽ có một người yêu anh rất nhiều không còn trên đời. Anh sẽ đối diện với chông gai của cuộc sống mà thiếu đi một người đồng hành, giúp đỡ, thiếu đi một lời an ủi, động viên khi gặp thất bại, và đau lòng hơn nữa là tôi sẽ chết còn anh thì sống tiếp và yêu một người khác, những người phụ nữ mà tôi không biết là ai, có tốt với anh không. Tôi còn nghĩ nhiều chuyện khác nữa và từng chuyện một đều khiến tôi đau không tả nổi. Khi đó, y tá và bác sĩ điều trị cho tôi thường trấn an tôi rằng giai đoạn đau đớn khi chữa trị sẽ sớm kết thúc và tôi sẽ không còn bị bệnh tật giày vò nữa. Mỗi khi như thế tôi chỉ nghĩ được rằng đó là lúc tôi chết, chứ không phải tôi sẽ hết bệnh và sống tiếp. Sự bi quan khiến tôi không có một chút niềm tin nào vào tương lai, và như thế, bệnh của tôi chỉ ngày một trầm trọng hơn. Mỗi lần nhìn Edmund và những suy nghĩ như lốc xoáy cuốn lấy tâm trí, tôi thấy tình yêu tươi đẹp mình từng có giờ chỉ còn khổ đau và tôi chỉ càng yêu anh hơn. Tôi cảm giác mình đã dồn tất cả cảm xúc mình có được trong hai mươi mấy năm tuổi đời để yêu anh vào những giờ phút ít ỏi còn lại. Tôi từng thoáng nghĩ rằng, nếu không có căn bệnh này, chắc sẽ không có cơ hội nào để tôi nếm trải hương vị yêu một người bằng toàn bộ những gì thuộc về mình như lúc ấy. Đến cái răng khôn sâu trong nướu thỉnh thoảng khiến mặt tôi sưng cũng yêu anh điên cuồng.
Vào một buổi tối, Edmund nói với tôi rằng anh ấy muốn tổ chức lễ cưới khi chúng tôi đang lái xe từ bệnh viện về nhà. Tôi nhớ hôm ấy trời mưa rả rích và ngoài đường chẳng có mấy người đi bộ, ngoài những kẻ lang thang tìm chỗ qua đêm. Chúng tôi dừng đèn đỏ và khi đèn nhảy xanh, anh bảo: “Cuối tháng sau chúng ta tổ chức lễ cưới đi”.
Tôi không lường trước được suy nghĩ của anh. Nhưng lúc đó tôi không thấy bất ngờ, và cũng chẳng cảm động. Lòng tôi như mặt hồ phẳng lặng và tôi nghĩ như lời anh vừa nói chỉ là một câu đề nghị: “Chúng ta đi ăn ngoài đi”. Vậy đấy.
Tôi hỏi anh vì sao đột nhiên lại muốn kết hôn. Edmund trả lời rằng: “Chúng ta đã đính hôn rồi, chẳng phải kết hôn là tất yếu sao? Hay em định bỏ anh?”.
Khi anh nói xong câu cuối cùng, tôi cảm giác nước mắt trào ra khỏi mi mình. Giọt nước lăn trên má khiến mặt tôi nhồn nhột và tôi vội quẹt tay lên mặt để lau đi, Edmund liếc mắt qua nhìn tôi, anh im lặng.
Tôi nói với anh rằng bây giờ không phải là thời điểm thích hợp để kết hôn – ngược với suy nghĩ thật sự của mình. Chuyện công ti của nhà anh, chuyện khởi nghiệp của chúng tôi, còn chưa chính thức ra mắt họ hàng hai bên (trước đó chúng tôi chỉ ra mắt ba mẹ). Nhưng vấn đề quan trọng nhất tôi kết luận lại là lúc này gia đình anh đang gặp biến cố, gia đình tôi cũng gặp biến cố vì căn bệnh từ trời rơi xuống này của tôi, và biến cố này… rất xui xẻo, bất hạnh.
“Vì có nhiều tin không tốt nên lễ cưới của chúng ta sẽ là một tin tốt,” anh nói.
Câu trả lời này khiến tôi bật cười dù cả giọng nói và thái độ của anh đều có vẻ rất nghiêm túc.
“Anh có vẻ chẳng bận tâm gì nhỉ?”. Tôi nói với giọng trêu đùa.
“Ừ, anh chẳng muốn bận tâm mấy chuyện gia đình hay công việc hay biến cố gì đó, anh chỉ muốn cưới em”. Lại nghiêm túc.
Ít ra thì khi tôi chết, tên trên mộ của tôi sẽ mang họ anh. Chà, một sự an ủi cay đắng.
Tôi không trả lời anh, nhưng sự im lặng của tôi đã là ngầm đồng ý.
Những lần sau đó gặp gia đình anh, mà tất nhiên là chỉ có quý bà Vannoy, tôi vô cùng hứng khởi. Chuyện lễ cưới như tưới cho tôi sức sống mới, dù căn bệnh và cái chết vẫn luôn ẩn hiện trong cuộc sống tôi, nhưng khung cảnh hôn lễ trong mơ đã khiến cả căn bệnh và cái chết cũng có phần lãng mạn hơn.
Edmund phụ trách đa số công việc chuẩn bị cho tiệc cưới, tôi chỉ đảm nhận việc duy nhất là nên mời những ai. Tôi nhanh chóng lên được danh sách bên nhà mình, nhưng danh sách bên nhà Edmund khiến tôi khổ tâm nhiều ngày.
Theo tôi được anh cho biết, ngoài anh ra, ông bà Vannoy còn có hai con gái, là hai em gái của anh. Nhưng một trong hai người đã sớm lấy chồng và đi xa, còn người còn lại… cũng không biết chính xác đang ở đâu, và hai người có nhiều bất đồng, chẳng bao giờ ở cùng nhau. Ông Vannoy đang bị tạm giam để nhận điều tra với một loạt cáo buộc mà chỉ cần một lời cáo buộc trong đó được chứng minh cũng đủ khiến ông chẳng bao giờ được tự do nữa, nên đương nhiên ông không thể đến hôn lễ. Bà Vannoy thì xuống sắc và tiều tụy đi nhiều sau những chuyện đã xảy ra. Lần đầu gặp bà tôi đã nghĩ, nếu nghe tin vui của chúng tôi chắc bà sẽ rất hân hoan và hào hứng chúc mừng, sau đó hối thúc chúng tôi sớm tổ chức, rồi lại quây quần chung vui. Nhưng hiện tại thì bà chỉ chúc mừng, nụ cười trên gương mặt có phần gượng gạo, bà cũng không còn tỏa ra cảm giác dịu dàng và ấm áp nữa, chỉ còn sự buồn bã, gắng gượng một cách yếu ớt. Ba mẹ của tôi cũng chẳng phản ứng tốt hơn mấy khi chúng tôi báo tin, tất cả chỉ là một sự gượng gạo và buồn bã.
Tuy vậy, bà Vannoy hứa rằng sẽ đến thành phố để dự ngày vui của chúng tôi, dù có chuyện gì xảy ra. Còn lại hai cô em gái của Edmund, tôi hỏi anh rằng anh có ý kiến gì nếu tôi mời cả hai người cùng tới không. Edmund phản đối ngay từ câu đầu tiên, anh nói rằng hôn lễ sẽ trọn vẹn và vui vẻ hơn nếu không có cả hai người.
“Neodrin sẽ cướp hết sự chú ý của mọi người, còn Shannon thích móc họng người khác”. Anh miêu tả ngắn gọn cho tôi biết.
Có thể không phải anh nói quá (tôi tin cỡ bảy mươi lăm phần trăm), nhưng hôn lễ mà không có anh chị em thì sẽ rất thiếu vắng (tôi nói thế và anh bảo rằng thà thiếu vắng còn hơn nhồi thịt quá nhiều vào cà chua làm nó nát bấy). Tuy nhiên, tôi cũng lo rằng nếu như Edmund nói, họ sẽ tạo ra không khí khó chịu ở buổi hôn lễ và tất cả những tưởng tượng tốt đẹp của tôi sẽ tan biến. Tôi chắc rằng mình chẳng có cơ hội kết hôn lần hai đâu nên tôi muốn buổi lễ này phải hoàn hảo hết sức có thể. Edmund thấy tôi có vẻ khổ tâm vì chuyện này nên nói rằng có thể mời em rể của anh và em út anh đến, vừa có cảm giác đoàn tụ như tôi muốn, vừa tránh được mâu thuẫn khơi mào Thế chiến ba. Tôi hỏi anh rằng anh rể và em út của anh thì ổn hơn sao?
“Chắc là vậy, ít nhất thì theo anh biết họ chẳng có bất đồng nào đến mức cạch mặt nhau”.
Nhưng rồi tôi lại lo cô em kế sẽ giận nếu anh chỉ mời chồng cô ấy. Edmund lại bảo: “Shannon còn mừng nếu em không mời nó. Nó chẳng ham hố gì mấy chỗ đông người”. Anh có vẻ chẳng bận tâm gì nữa và bàn qua chuyện khác. Nhưng tôi biết hơn ai hết, anh mong anh chị em mình sẽ đoàn tụ ở một dịp nào, và anh yêu mến họ nhiều hơn những lời nói và thái độ mà anh thể hiện. Lần đầu đến nhà tôi, anh đã nhìn chằm chằm khung ảnh gia đình tôi với ánh mắt, theo tôi nhìn nhận, là lộ rõ sự khát khao và bất lực. Có lẽ nếu tôi không bị bệnh và đây là dịp vui vẻ công khai cuối cùng của chúng tôi, tôi sẽ đánh cược mời các em gái của anh cùng đến một buổi cơm đoàn viên trước hoặc sau hôn lễ. Ban đầu tôi cố biện bạch âm thầm cho chính mình như thế, nhưng trong tôi vẫn âm ỉ sự ân hận và dằn vặt vì đã ích kỉ không nghĩ cho khao khát của anh. Tôi cứ vừa đem bệnh tật và thời gian của mình ra bao biện để lòng thanh thản, vừa cắn răng chịu sự cắn rứt của lương tâm. Nhưng cách giải quyết và lời giải thích của anh phần nào khiến tôi nhẹ nhõm hơn, rồi chính sự nhẹ nhõm này, một lần nữa, cũng dần dần chuyển thành sự cắn rứt như ban đầu vì tôi đã quá dễ dàng chấp nhận đề nghị của anh, đó cũng là biểu hiện của vị kỉ.
Nhưng mọi tính toán chẳng có ích lợi gì, và đương nhiên cũng chẳng có gì theo dự tính của chúng tôi, vì em rể của anh vẫn dẫn theo vợ mình đến. Có lẽ chúng tôi đánh giá thấp sự đồng lòng của hai vợ chồng em gái kế của anh.
Nhưng dù sao đó cũng là một cơ hội để tôi gặp hết người thân của Edmund, có lẽ sẽ chẳng có lần hai. Em út của anh – Neodrin, và Aiden đã đến gặp chúng tôi vào buổi tối trước ngày lễ. Aiden nói rằng vợ mình – Shannon không khỏe lắm và đang nghỉ tại khách sạn.
Neodrin không giống Edmund mà cũng không giống bà Vannoy mấy. Con bé có gương mặt tròn trịa, mái tóc nâu dài ngang vai xoăn nhẹ, dáng người nhỏ nhắn và dù bề ngoài con bé tỏ ra hòa ái, gần gũi và dễ làm thân, tôi vẫn có cảm giác bên trong lớp vỏ ấy là một con người sâu sắc, khó đoán. Con bé nói chuyện rất có duyên và dễ lấy lòng người mới quen, trong đó có cả tôi. Dù trực giác mách bảo tôi rằng không nên quá gần gũi với con người này, sự thuần thục trong cách giao tiếp và pha trò của con bé vẫn khiến tôi bất giác sinh ra thiện cảm. Còn Aiden thì bình thường, anh ta nói chuyện từ tốn và rõ ràng, thỉnh thoảng cười góp vào các câu đùa của Neodrin và chúng tôi. Khi có cơ hội đứng riêng với tôi, Aiden chúc mừng tôi và Edmund và nói rằng nếu tôi đồng ý, anh ấy muốn tặng một món quà đặc biệt cho hai chúng tôi. Tôi hỏi rằng đó là món quà gì, anh bảo là một nơi yên bình để tôi và Edmund đến nghỉ ngơi vào dịp cuối tuần.
“Gia đình tôi có vài trang viên trên khắp cả nước, hai phần ba trong số đó đang vô chủ và cần có hơi ấm con người, tôi rất vui và yên tâm nếu giao một trong số ấy cho hai người,” anh ta nói.
Tôi nói với Aiden rằng chuyện này tôi sẽ bàn bạc với Edmund, nhưng phải thú thật, tôi thẳng thắn với anh ta, lối miêu tả của anh ta khiến tôi rất thích thú những nơi ấy. Một nơi yên bình, hi vọng là nó hẻo lánh nữa.
Sau cuộc nói chuyện với Aiden, tôi đi cùng Edmund để tiếp vài người bạn. Đêm trước lễ cưới chúng tôi quyết định làm một tiệc nhỏ thân mật, chỉ mời vài người rất thân thiết nên không gian cũng không ồn ào lắm. Mọi người nói chuyện bằng giọng âm thầm và nhẹ nhàng, không khí như một buổi hẹn hò bí mật trong phòng riêng của nhà hàng.
Quá nửa thời gian trôi qua, Edmund đã bắt đầu ngà say và nửa ngồi nửa nằm trên ghế tán gẫu cùng bạn bè, tôi thì đi xung quanh xem xét đồ ăn và nước uống còn đủ cho mọi người không. Chính lúc ấy, tôi nghĩ mình đã thấy một cảnh tượng không nên thấy.
Aiden và Neodrin đứng cùng nhau ở ngoài hiên sau. Aiden bất động và hai tay buông thõng dọc theo thân mình, Neodrin thì liên tục nói gì đó. Tôi thấy vẻ mặt hai người chẳng có gì là vui vẻ hay thoải mái như khi lúc nãy nói chuyện với tôi và Edmund. Đôi mày của Aiden ngày càng cau chặt, còn Neodrin đã vươn tay nắm lấy cánh tay của anh rể mình. Cô tiến sát lại, thì thầm gì đó vào tai Aiden. Đột ngột, anh ta đẩy cô ấy ra. Đôi cao gót và chiếc váy bó khiến Neodrin lung lay bước lùi suýt té, Aiden vội chộp cô ấy lại, Neodrin được đà ngã vào lòng anh. Cô ấy ôm ghì cánh tay của Aiden, ngả đầu dụi vào ngực anh thân mật như một con thú cưng đang nũng nịu với chủ và người kia thì chẳng có hành động gì cự tuyệt.
Tôi hít vào một hơi, khí lạnh xông thẳng vào mũi lướt xuống cổ họng khiến tôi suýt bật ho, tôi quay đầu vội vàng đi thẳng vào nhà. Cảnh tượng vừa diễn ra trước mắt khiến tôi bàng hoàng, không dám tin. Tôi nhớ ngay lại lời của Edmund, về chuyện mâu thuẫn giữa hai người em gái của anh, lẽ nào là chuyện này? Aiden và Neodrin có gì đó mờ ám, và chuyện vừa nãy đã phần nào, tôi không biết mình có đang quá nóng vội và chủ quan không, nhưng tôi tin năm mươi phần trăm bất cứ ai chứng kiến chuyện vừa nãy cũng sẽ nghĩ như tôi, chứng minh họ có tình cảm với nhau và mâu thuẫn giữa hai người bắt nguồn từ chuyện này. Hoặc ít nhất, Neodrin cũng có tình cảm với Aiden dựa vào những hành động của cô ấy.
Phát hiện này khiến thiện cảm của tôi dành cho Neodrin vài giờ trước bay biến sạch. Giờ đây, tôi chỉ nhớ được ấn tượng duy nhất là hình ảnh cô ấy sà vào lòng anh rể của mình. Lời đề nghị hào phóng và dáng vẻ lịch thiệp chục phút trước của Aiden lúc này cũng khiến tôi ghê tởm vô cùng. Bất giác, tôi cảm thấy tội nghiệp cho Shannon. Không biết lúc này ở khách sạn, cô ấy đang làm gì. Cô ấy sẽ phản ứng như thế nào nếu biết được chuyện… dan díu giữa em gái và chồng mình. Dù như Edmund nói, hai chị em họ chẳng hòa thuận nhau mấy, nhưng đây cũng là một cú sốc kinh khủng nhường nào.
Tôi nghĩ đến ngày mai sẽ đối mặt với Shannon như thế nào. Tôi có nên nói cho cô ấy biết những gì mình đã thấy. Liệu đó có phải việc của tôi? Và liệu sự thật này có phá vỡ sự hoàn hảo cho tiệc cưới mà tôi và Edmund đã dày công chuẩn bị?
Một lần nữa tôi chẳng thắng được sự ích kỉ của mình. Dù chưa gặp Shannon hay nói chuyện với cô ấy lần nào, tôi đã xin lỗi cô ấy trong lòng cỡ một nghìn lần trong tối hôm ấy. Tôi lại tự bao biện cho mình, một lần nữa. Sau lễ cưới, nếu còn cơ hội gặp nhau, tôi sẽ lựa lời nói cho cô ấy biết. Còn bây giờ, tôi không còn lựa chọn nào khác.
Ngược với Neodrin, Shannon lại rất trầm tính và khó gần. Lần đầu đứng cùng và nghe cô ấy nói chuyện khiến tôi liên tưởng đến cảm giác chạm tay lên một lớp vải nhung được đặt trong không gian lạnh lẽo một thời gian dài – cảm giác êm ái và mát lạnh đến tê người, tôi cũng không biết được sự mát lạnh đến tê người đó cho mình sự thoải mái hay khó chịu. Có lẽ là tùy trường hợp chăng? Trong thời tiết mùa đông thì khó chịu, còn mùa hè thì ngược lại.
Dù sao, hai người chị em này ngược nhau hoàn toàn. Tôi không nói chuyện được mấy với Shannon khi mời rượu họ, chỉ có Aiden tiếp vài ba câu, nhưng với Neodrin thì nói mãi không dứt được. Tất nhiên lúc này, chỉ có Edmund là tiếp chuyện, cảnh tượng tối hôm trước khiến tôi không sao tỏ ra bình thường với hai người đó được.
Sau khi cùng nhau đi một vòng sảnh tiệc và mời rượu đa số bạn bè, người thân, tôi và Edmund tách nhau ra đánh lẻ. Edmund đến chỗ mẹ anh, sau đó qua tụ tập với vài người bạn thân. Tôi thì lại chỗ anh chị trong nhà, sau đó đi lân la trong sảnh, gặp mặt ai thì nói chuyện đôi câu. Tôi không muốn đứng yên một chỗ và nói chuyện quá lâu với ai đó vì sợ họ sẽ gợi câu chuyện về bệnh tình của tôi và, dĩ nhiên, bắt đầu tỏ ra thương cảm cho tôi. Thái độ đó khiến tôi rất khó chịu dù tôi biết rõ bệnh của mình thế nào và phản ứng của họ như thế là đương nhiên, nhưng tôi không thể quen được, cũng không muốn ép mình phải quen. Cộng thêm, hình ảnh Aiden và Neodrin thân mật ở hiên sau tối hôm trước cứ quanh quẩn trong đầu và nó khiến tôi thấy nặng nề, có lỗi vô cùng khi nghĩ đến Shannon.
Tôi đi ra ban công của hội trường và vòng qua phía hông, hi vọng rằng sẽ có không gian yên tĩnh một mình đến khi Edmund nói xong gì đó với bạn bè mình và đảo mắt một vòng xung quanh, nhận ra tôi không ở trong sảnh nữa và vội vàng đi tìm rồi ở cùng với tôi. Nhưng không có chỗ nào một mình cả, đáng buồn, và xui xẻo. Tôi thấy Neodrin và Shannon đang ở cùng nhau.
Tôi đắn đo không biết có nên tiến lên, xen vào giữa hai người họ một cuộc nói chuyện vô thưởng vô phạt nhằm điều hòa không khí, hay cứ bỏ mặc và đi vào sảnh rồi cầu nguyện rằng họ sẽ không gây chuyện và làm ảnh hưởng buổi tiệc của chúng tôi.
Cuối cùng tôi quyết định tiến lên bắt chuyện. Ít nhất, tôi cũng không thể không làm gì mà cầu mong mọi chuyện sẽ tốt đẹp lên được, làm gì có phần ăn nào miễn phí.
Họ đang nói gì đó với nhau bằng âm lượng rất nhỏ. Neodrin thấy tôi trước và mỉm cười một cách vui vẻ, phóng khoáng chào tôi mặc cho vài giây trước nét mặt cô còn căng như dây đàn. Shannon thì tặng tôi một cái nhìn săm soi kín đáo (tôi biết rõ như thế) và nhấp li rượu.
Neodrin chúc mừng tôi và Edmund (một lần nữa) và hỏi thăm về kế hoạch đi thưởng tuần trăng mật của chúng tôi (con bé luôn biết lựa chủ đề nói chuyện phù hợp). Tôi nói rằng chúng tôi sẽ về nhà ở quê của Edmund để nghỉ vài ngày rồi trở lại thành phố. Neodrin cảm thán: “Sao lại có vài ngày được, vợ chồng son thì phải ít nhất một tháng mới thỏa mãn chứ chị”. Con bé nói giọng bông đùa còn mắt thì đưa đẩy ẩn ý. Lẽ ra tôi phải cười, nhưng cuối cùng tôi chỉ nhếch môi, tôi biết phản ứng của mình khó coi như thế nào. Chúng tôi không thể đi lâu ngày vì tôi phải sớm quay về bệnh viện để làm hóa trị.
Shannon bên kia dường như không muốn tham gia vào cuộc nói chuyện của chúng tôi. Khi tiếng cười dứt, một sự im lặng lạnh lẽo (tôi không biết là do con người hay do gió đêm ngoài trời) trùm lên ba người. Tôi nhìn qua Shannon, cô ấy cao hơn Neodrin nhưng lại có vẻ gầy gò hơn em gái mình, gương mặt hai chị em giống nhau nhiều nhưng đường nét của cô ấy lại dịu dàng hơn, lúc này, gương mặt ấy cứng như tượng.
Tôi còn đang nghĩ chủ đề cho cuộc nói chuyện tiếp, Neodrin đã một lần nữa lên tiếng: “Khi trước anh rể và chị gái em đi tuần trăng mật tận ba tháng, gia đình chúng em còn tưởng họ định định cư ở chỗ đó luôn rồi”.
Vẫn là chủ đề cũ, nhưng đối tượng đã chuyển từ tôi qua Shannon. Chủ đề này khiến tôi lại thấy chột dạ khi nhớ đến quyết định âm thầm của mình tối hôm trước. Tôi nhìn cô ấy, Shannon liếc em gái mình nhưng không phải với ác cảm, mà là một kiểu gì đó như khó chịu và ngượng ngùng. Neodrin vẫn nói tiếp: “Em ngưỡng mộ anh chị mình quá, không biết bao giờ em mới có một đám cưới như thế này đây. Lúc chị em cưới, em đã xin chị cho em mặc váy cô dâu một lần nhưng không được vì dáng người khác nhau quá. Anh rể bảo sau này em lấy chồng thì sẽ được mặc thôi, mà đến giờ đã bốn năm rồi mà em vẫn lẻ bóng một mình”.
Lần này ánh nhìn của Shannon chỉ độc sự căm phẫn, cái nhìn… như muốn phóng dao giết người. Tôi không dám tin vào mắt mình. Tôi vừa nhìn cô ấy nửa phút trước, xoay sang Neodrin vài giây, quay lại thì thái độ của Shannon đã đổi ngoắt. Ánh mắt ngập tràn thù hận ấy là một trong những điều đáng sợ nhất mà tôi từng thấy đến tận những phút cuối đời. Trực giác của tôi gióng lên một hồi chuông cảnh báo, lẽ nào Shannon đã biết được chuyện của chồng và em gái mình.
Neodrin có vẻ không nhận ra ánh nhìn đó, cô ấy vẫn cười nhìn tôi và đợi câu đáp lại. Nhưng tôi thì liên tục trông về phía Shannon đang đứng. Shannon uống một hớp rượu lớn và nuốt mạnh, sau đó lên tiếng: “Neodrin, xem ra em nhớ kĩ khung cảnh ngày cưới của chị nhỉ?”.
Đây là một câu hỏi khiêu khích và móc mỉa, xem ra lời Edmund nói chuẩn xác trăm phần trăm. Cô em thích gây chú ý, cô chị thích móc họng.
“Đương nhiên rồi. Đám cưới của chị là đám cưới trong mơ của em mà”. Neodrin đá mắt một cách vô tội với chị gái.
Shannon đặt li rượu lên bệ ban công bên cạnh, vén tóc, rồi cô nói với giọng sắc bén: “Vậy thì em phải tìm một chú rể đi đã, vậy mới có đám cưới trong mơ được. Như chị đã tìm được Aiden ấy, em cũng sẽ tìm được thôi”.
Neodrin cười gượng, tôi thấy cô ấy đưa li rượu chạm môi nhưng không uống. Shannon vẫn nói tiếp.
“Dù bọn chị quen và cưới nhau có phần vội vàng, vài người cũng từng nói sau lưng là bọn chị không bền được đâu, nhưng chẳng phải đến giờ vẫn ổn sao? Đúng là bọn chị có nhiều mâu thuẫn, nhưng Aiden dù thế nào cũng không xa chị được”. Shannon nhìn tôi, ánh mắt đầy sự dịu dàng và thân thiện, giống hệt cái nhìn của bà Vannoy ở lần đầu tiên tôi gặp bà ấy. “Penny à, em chúc chị và Edmund cũng được như thế nhé”. Rồi cô ấy tiến lại gần Neodrin, kê mặt gần vai em gái mình từ sau, nói với giọng nhỏ hơn nhưng tôi vẫn nghe rõ: “Chị cũng chúc em sớm tìm được người như Aiden nhé”.
Shannon đi thẳng một mạch vào hội trường, bỏ lại tôi và Neodrin. Tôi thấy Neodrin cứng hết cả người, cô ấy ghì chặt li rượu thủy tinh trong tay như muốn bóp nát nó, những ngón tay trắng bệch.
Trực giác, một lần nữa cho tôi biết, Shannon đã biết được chuyện dan díu của chồng và em gái mình rồi. Lời vừa rồi của cô ấy rõ ràng là đang cảnh cáo Neodrin.
Sau bữa tiệc đó, tôi không gặp lại hai em gái của Edmund nữa. Vì thế, tôi cũng không có cơ hội để nói trực tiếp cho Shannon biết chuyện ấy một cách rõ ràng, tôi cứ tự ám ảnh rằng mình có trách nhiệm phải nói cho cô ấy, không thì tôi trở thành đồng phạm của hai kẻ phản bội, và lương tâm tôi sẽ cắn rứt suốt đời. Nhưng rồi tôi lại nghĩ, nếu tôi nói với Shannon chỉ để khiến lương tâm mình thanh thản, vậy thì tôi cũng chẳng tốt đẹp gì, tôi làm thế vì mình, chứ chẳng phải là vì Shannon và mong cô ấy sẽ không sống trong lừa dối (dù theo trực giác của tôi, có lẽ cô ấy đã biết rồi). Tôi cứ đắn đo như thế mãi cho đến khi nằm liệt trên giường và chỉ còn có thể tâm sự với Edmund. Đó là những lời trăng trối cuối cùng của cuối cùng của tôi. Tôi đã định sẽ mang chuyện ấy xuống mồ, nhưng đến những phút mà tôi biết là tận cùng, tôi đã nói với anh. Tôi còn chẳng kịp thấy được phản ứng của anh ấy. Khi bóng tối bao trùm lên tôi, tôi đã bàng hoàng hối hận khi nhận ra rằng tôi đã bỏ Edmund lại trong một hoàn cảnh đau đớn chừng nào.
Câu Chuyện Ở Trang Viên Maarwim Câu Chuyện Ở Trang Viên Maarwim - Thục Lam Câu Chuyện Ở Trang Viên Maarwim