Hãy tiến lên và cứ phạm sai lầm. Phạm thật nhiều sai lầm. Bởi vì đó là nơi bạn sẽ tìm thấy thành công ở phía sau những sai lầm này.

Thomas J. Watson, Sr.

 
 
 
 
 
Tác giả: Dung Saigon
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 26
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 4
Cập nhật: 2026-07-15 23:00:40 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 2
iếng đàn của anh sinh viên bên cạnh nhà như một điệp khúc quen thuộc đến độ thân mật mỗi tối đến với tôi. Nhưng lại là một khó chịu cho Nhã. Nó than:
- Tiếng đàn của anh ấy làm em không học được.
Tôi thì không có gì than van hay phiền trách vì tiếng đàn ấy lắm vì thường tôi đi học vào xế chiều, tám giờ tối tôi mới về. Ăn cơm, tắm rửa xong là có quyền nghỉ ngơi một mình ở mái hiên nhà để thưởng thức tiếng đàn vô hại ấy. Nhã đếm được số con trai của nhà bên bằng cách “nhận diện” tiếng nói:
Giọng ồm ồm là của anh Hải. Giọng lao xao nhanh nhẩu là của anh Tú. Giọng nhỏ nhẹ là của anh Ngữ. Nhân vật chuyên môn làm phân tâm bài học của em bằng tiếng đàn âm ỉ buổi tối.
Tôi cười nghĩ tới bốn tên con trai ở cạnh nhà, những người hàng xóm gần gũi nhất mà cho đến lúc này tôi cũng chỉ biết được loáng thoáng họ qua vài lần ra cửa đứng hay nhìn họ phóng xe từ ngõ về mà thôi.
Tính tôi lơ đãng, ít khi để ý đến những người chung quanh tôi. Trái lại, tính Nhã hay để ý và cằn nhằn mọi người. Ít khi tôi cãi Nhã, một phần vì tôi thương nó, một phần vì nó có vẻ “ăn hiếp” tôi từ những ngày còn nhỏ cho đến giờ. Tôi tốt nhịn các em. Mẹ nói tôi lớn nhất nhà phải có bổn phận với nó. Mười tám tuổi thi rớt tú tài, tôi ở nhà nhận quần áo thêu giúp mẹ. Buổi tối tôi đi học thêm sinh ngữ để mong kiếm được việc làm. Với mẹ, lúc nào cũng phải chui rúc trong vòng tay Mẹ, sống trong nỗi cực khổ chia sớt từng miếng ăn, nhường nhịn nhau từng manh áo mới. Tôi sống lặng lẽ không se sua với bạn bè, nhưng lòng tôi thật tự tin và kiêu hãnh. Vì tôi đẹp, tôi có một gia đình thật nghèo nhưng vẫn giữ được nề nếp đoan trang. Mẹ tôi hiền hậu ngày hai buổi tới sở làm với cải lương thư ký chết đói. Người mẹ gầy với hai bàn tay cứng, nhỏ bé nhưng chứa đầy nghị lực và sức dẻo dai trong công việc kiếm tiền cho chị em tôi đi học. Chúng tôi mồ côi cha, ngày mẹ sinh em Phước thì bố mất. Thế là bơ vơ, chúng tôi bị bỏ rơi trong mắt của họ hàng, những người quen và những liên hệ mật thiết. Mẹ bán căn nhà tương đối khang trang, giữ một số tiền chi dụng hàng tháng và mua căn nhà nhỏ, chật và nghèo nàn này trong một khu đông đúc để ở. Xa lánh mọi người quen, năm mẹ con nương nhau mà sống. Rồi chúng tôi lớn lên, nhu cầu càng nhiều, mẹ càng khổ người trong công việc. Tôi đã cố gắng thi lấy cái bằng tú tài mong đi làm cho mẹ nghỉ ngơi, nhưng tôi con nhà nghèo, học hành không liên tục, sách vở không đủ dùng, tôi thi rớt, nghỉ học ngày ngày nhận lãnh quần áo trẻ con về thêu tay, cũng giúp được một phần nào cho mẹ.
Năm nay Nhã học lớp mười trường Lê Văn Duyệt. Nhã nhỏ hơn tôi ba tuổi, khó tính nhất nhà. Buổi chiều Nhã đến trường với khuôn mặt nhăn nhó. Ngồi thêu trên giường nhìn Nhã vùng vằng xếp vở vào cặp tôi hỏi:
- Gì thế Nhã?
Nhã nói:
- Cái áo rách rồi.
Tôi đến gần Nhả nhìn vết vứt ở đường may ngang eo chiếc áo dài trắng, chợt nghe tái tê buồn. Tôi an ủi:
- Có chút xíu thôi, chiều về tao mạn cho.
Nhã hơi nhăn mặt:
- Tụi nó cười em có hai chiếc áo dài.
Tôi chớp mắt:
- Làm sao nó biết được Nhã mặc hai cái áo?
Nhã bĩu môi:
- Ai mà không biết, suốt năm đi học với một chiếc áo rách tay, một chiếc sứt đường chỉ may đi may lại mà không biết sao được.
Tóc Mơ Nghìn Sợi Tóc Mơ Nghìn Sợi - Dung Saigon Tóc Mơ Nghìn Sợi