Số lần đọc/download: 5390 / 4
Cập nhật: 2015-12-07 17:00:52 +0700
Chương 2
Minh Thiên nhăn nhó mặt như cái bị:
- Anh hơn em chỗ nào đây? Anh muốn thực hiện câu nói hôn em một trăm cái trước khi đi ngủ.
Ái Thy xô Minh Thiên ra:
- Không được! Anh không thấy em đang đắp dưa leo sao, em cần phải giữ làn da sáng đẹp, dù đã lấy chồng, không được để mất danh hiệu hoa hậu.
Ái Thy đưa ra lọ kem:
- Có một công ty trả tiền quảng cáo cho em, giới thiệu sản phẩm của họ, nên em cần làm đẹp.
Minh Thiên bắt đầu nổi giận:
- Em đã đẹp rồi, còn muốn làm đẹp cho ai ngắm nữa hả?
- Vậy em xấu đi, anh còn yêu em nữa không?
- Còn, mãi trăm năm.
- Nhưng em ra đường, người ta sẽ nói con nhỏ hoa hậu đó bây giờ có chồng rồi tệ không chỗ chê. Không! Xấu với em đó là điều đau khổ. Tối nay anh chịu khó mang gối mền ngủ dưới đất giùm em đi, đi ông xã cưng yêu của em.
Mặt Minh Thiên méo xẹo. Ông xã cưng yêu mà tối nào cũng bị ngủ dưới đất.
Nửa đêm lạnh quá leo lên giường nằm... ôi thôi, toàn mặt nạ dưaa leo, và cái mùi kem nghệ khăm khẳm quả là không chịu được.
Minh Thiên vùng vằng:
- Anh mà có bồ, em đừng có trách nghe?
Ái Thy chẳng thèm nghe, cô bận nghe bài tập phát từ chiếc cát- xét nhỏ, tập cho đừng mất "phọt":
một, hai, ba, bốn...
Tức giận Minh Thiên mở mạnh cửa đi ra ngoài. Trời lạnh, anh chẳng muốn đi đâu sau một ngày làm việc mệt mỏi, nhưng cái này cũng tại Ái Thy đẩy anh ra đường.
Minh Thiên vừa xuất hiện nơi ngưỡng cửa quán "Ba con sâu" là Đức Thuận hất hàm ra hiệu cho Kiều Phương:
- Chàng của cô xuất hiện rồi đó. Tôi đã nói mà, kem của tôi bào chế hiệu quả, thuê Ái Thy quảng cáo, cổ không cho anh ta đụng vào người đâu.
Kiều Phương bĩu môi:
- Đừng có vội tự mãn!
Không còn bàn nào trống, Minh Thiên phải ngồi vào bàn của Kiều Phương.
Ngồi xuống rồi, anh mới giật mình:
- Ủa, Kiều Phương!
Kiều Phương cười nhún vai:
- Anh cũng có mặt ở đây, chị Thy đâu?
Minh Thiên bực dọc:
- Đừng có nhắc cô ấy!
Minh Thiên gọi rượu uống. Kiều Phương chủ động:
- Anh Thiên, chúng ta nhảy bản này đi!
Vào vũ trường không nhảy, chân cũng muốn... giật, Minh Thiên gật đầu đưa tay ra:
- Mời em!
Kiều Phương sung sướng nắm tay Minh Thiên, cô lại có anh như ngày nào.
Cả hai ra nhảy, điệu nhạc chuyển sang êm dịu, cả người Kiều Phương tựa hẳn vào Minh Thiên, Minh Thiên không nở đẩy ra:
- Em còn đi học, tối nào cũng vào đây sao?
- Em muốn tìm lại dư hương ngày xưa, lúc anh là tay trống, đêm nào em cũng đến đây để nhìn thấy anh.
- Anh đã có vợ.
- Em biết, nhưng em yêu anh vẫn cứ yêu anh không cấm được em đâu.
Minh Thiên yên lặng, dù gì đi nữa anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện phụ bạc vợ mình, chỉ là anh đang bực, tự dưng cô xem trọng việc làm đẹp, sợ mang thai sinh con. Ái Thy còn muốn ai ngắm cô nữa chứ? Minh Thiên hậm hực trong cái nghĩ ấy và cả nợ nần quấy nhiễu. Điên đầu, nhảy cái đã!
Gần dứt bài nhạc, Kiều Phương ôm chặt lấy Minh Thiên, cô hôn vào môi anh, nụ hôn đê mê cháy bỏng rồi buông anh ra chạy biến đi. Minh Thiên đứng như "trời trồng" giữa sàn nhảy, nụ hôn cho anh một cảm xúc khó tả. Anh đã yêu bằng một tình yêu nồng nàn.
Hơn nửa đêm, Minh Thiên mới về nhà, anh đi rón rén như con mèo, và chờ cuộc truy vấn của Ái Thy, cô sẽ xoắn áo anh quát:
"Đi đâu mới về, khai mau".
Nhưng chẳng có gì cá. Ái Thy ngủ say như chết. Minh Thiên rón rén cởi áo quần mắc lên móc, rón rén nằm xuống, nhắm mắt lại, song anh không tài nào ngủ được, nụ hôn nóng bỏng của Kiều Phương, như còn thoảng mùi trên má anh...
- Như thế nào rồi?
Đức Thuận vừa hỏi vừa nheo mắt nhìn. Kiều Phương, cô nhún vai:
- Chẳng thế nào cả.
- Hôn người ta tình như thế mà chẳng có gì. Muốn tôi giúp cho không?
Kiều Phương bĩu môi:
- Anh sẵn lòng giúp tôi? Trên đời này chẳng có ai giúp người khác mà không có điều kiện cả.
Đức Thuận búng tay cho kêu một cái "chóc" mỉm cười:
- Dĩ nhiên! Chúng ta từng uống rượu làm hợp đồng rồi mà, nếu cô chinh phục được Minh Thiên và Ái Thy bỏ nhau...
- Và lúc đó anh nhảy ra làm anh hùng thành Troie?
Đức Thuận cười lớn:
- Biết hết trơn! Này, tôi cho mượn chiếc Attila đó, cùng chàng đi bát phố mới lãng mạn.
- Nói thiệt hay nói chơi?
- Nói thiệt! Nếu làm họ bỏ nhau tặng luôn chiếc Attila đó.
- Nói phải giữ lời! Anh mà quên lời chết xuống địa ngục diêm vương cắt lưỡi anh.
- Ghê quá! Cô thật ác miệng!
Đức Thuận rút chìa khóa và cả cạt- vẹt xe thảy lên bàn:
- Chiều nay đến tòa soạn báo rủ chàng đi chơi đi, tôi bảo đảm chàng sẽ rất cảm động.
- Tôi lấy ngay không thèm khách sáo với anh đâu.
Kiều Phương chộp hết hai thứ cất vào túi áo:
- Anh như thế nào rồi?
Bắt chước Kiều Phương, Đức Thuận nhún vai:
- Họ mới cưới nhau mấy tháng, đang thắm nồng, muốn tách họ ra cũng phải từ từ. Đang sợ xấu, sợ mang thai, đêm nào cũng thoa kem đầy người, bởi vì hợp đồng khi quảng cáo cho kem dưỡng da, ký một năm trong một năm đó, cô ta không có quyền mang thai.
- Anh ác như quỷ. Có ta cũng chịu ký?
- Ký Hợp đồng giá trị đến một trăm triệu lận cô Hai.
Kiều Phương tròn mắt:
- Một trăm triệu? Sao không thuê tôi?
- Cô là hoa hậu hả?
Kiều Phương tiu nghỉu lườm Đức Thuận một cái:
- Tôi sẽ ghi tên đi dự thi hoa hậu.
- Cô thì đậu á hậu ba thôi.
- Quỷ tha ma bắt anh đi!
Tức giận, Kiều Phương hắt ly nước còn lại một ít vào ngực áo Đức Thuận, bỏ đi. Đức Thuận hét to:
- Thành công gọi điện thoại báo tin nghen?
Làm như không nghe, Kiều Phương chìa khóa vào công tắc xe, nổ máy phóng đi. Cô sẽ đến tòa soạn đón Minh Thiên với chiếc xe đẹp và bộ quần áo ''bốc lửa".
- Anh Minh Thiên!
Vừa từ trong nhà bước ra, Minh Thiên giật mình vì Kiều Phương lạng chiếc xe Attila sát vào người anh, rồi cười khì:
- Em làm anh giật mình hả?
Minh Thiên nhảy tránh trên lề, tròn mắt nhìn Kiều Phương. Chiều nay cô xinh quá, mặc bộ quần áo model hết chỗ chê luôn, bộ đồ trắng tôn nước da trắng ngần và mái tóc vàng óng.
- Em đẹp không?
- Rất đẹp. Đi đâu vậy?
- Đi đón anh, đi ăn rồi tối đi nhảy đầm.
Minh Thiên do dự, anh muốn về nhà. Biết ý, Kiều Phương lườm Minh Thiên:
- Không nỡ bỏ vợ ở nhà phải không? Em cho anh biết, chị Ái Thy ký hợp đồng quảng cáo cho công ty Lana, giờ này chưa có về đâu. Còn phải quay phim và chụp nhiều kiểu ảnh. Không tin về nhà xem, hay là gọi điện thoại...
Kiều Phương nói chưa dứt lời, điện thoại của Minh Thiên đã reo, anh lấy điện thoại ra nghe:
- Em đang ở đâu vậy Thy?
- Em còn ở công ty Lana, cô lẽ phải mười giờ đêm nay mới về. Anh ăn tạm cơm hộp đi nghen?
- Em ký hợp đồng sao không bàn với anh vậy?
- Tối về nói chuyện, bây giờ em bận lắm.
Vậy là Ái Thy tắt máy, Minh Thiên tức giận muốn ném cái máy đi? Kiều Phương giữ lại, cô cười mơn:
- Đừng có nóng. Chỉ mới vừa trúng tuyển hoa hậu, tương lai sáng sủa và quá bận rộn nữa, ai biểu anh vội cưới. Làm chồng của hoa hậu hãy biết chịu lùi một chút đi anh.
Minh Thiên bực dọc:
- Em không biết đâu, anh bực mình lắm. Làm chồng hoa hậu sướng đâu không thấy, tối về nhà cô ấy lo làm đẹp, nào là lắc vòng cho eo thon, thoa kem dưỡng da hôi rình khắp người, anh muốn ôm cũng không được.
Kiều Phương quay đi cười thầm. Xem bộ Đức Thuận công phá thành thì này bắt đầu có hiệu quả, cô còn ngại gì mà không phá cho tan hoang.
Kiều Phương vô đưa tay vuốt lên ngực Minh Thiên:
- Vuốt giận anh đi! Đã như vậy, anh còn về nhà làm gì. Đi chơi với em chừng mười giờ hãy về đi anh.
Kiều Phương giao xe cho Minh Thiên quên cả đang bực dọc, Minh Thiên tròn mắt:
- Xe xịn quá vậy ta, ở đâu vậy?
- Em vừa... trúng giải nhất vé số được ba tấm, mang đi đổi xe chạy sang. Có xe xịn, em vội đi tìm anh nên...
Chờ cho Minh Thiên ngồi lên xe, Kiều Phương leo lên ôm vòng qua eo anh, đầu cô tựa vào lưng anh thân mật:
- Tới đi bác tài!
Minh Thiên bắt... rùng mình vì bộ ngực êm ái tựa vào lưng anh, cho anh một cảm giác... Cả tuần nay, ai đời vợ chồng mới mà Ái Thy bắt anh xuống đất ngủ, thật quá đáng. Bây giờ lại bận rộn vì công việc của một hoa hậu. Được, anh chơi với Kiều Phương, em đừng có hối hận nghen Ái Thy.
Bảo Minh Thiên tấp vào một nhà hàng thơ mộng, rồi như một đôi tình nhân, Kiều Phương nắm tay Minh Thiên đi vào. Minh Thiên ngập ngừng:
- Bộ em... trúng số thiệt hả Phương?
- Chứ anh nói giả mà em có xe đi, và dám mời anh vào nhà hàng này à?
- Em xài sang quá. Nói trước... anh đi làm không có mang nhiều tiền theo đâu.
- Em mời anh thì em trả tiền. Anh này ghét chưa!
Kiều Phương gọi nhiều món ăn đắt tiền, dại gì không ăn, ''tiền chùa" mà, để có Ái Thy, Đức Thuận không ngại chi. Một đêm gần hoa hậu Ái Thy, bao nhiêu anh cũng chịu tốn cả.
- Ăn đi anh Thiên. Trúng số, em đãi anh, ăn thật tình nghen anh.
Gọi rượu ngoại, Kiều Phương tinh nghịch đưa cho Minh Thiên ly rượu:
- Anh uống phân nửa thôi:
- Chuyện gì vậy?
- Thì anh uống đi?
Minh Thiên uống phân nửa, còn lại phân nữa, Kiều Phương tình tứ uống đúng vào chỗ Minh Thiên vừa kề môi vào. Cô uống cạn rồi tình tứ nhìn anh, cái nhìn ướt át và thật lẳng.
Đã có chút rượu, Minh Thiên trở nên bạo dạn:
- Đúng là anh không nên vội cưới Ái Thy. Cô ấy quá bận rộn, buổi chiều anh đi làm về chẳng biết làm gì...cứ xem tivi, chán là ngủ. Cô ấy về tới anh đã ngủ, sáng cô ấy còn ngủ thì anh phải đi làm.
- Đừng lo! Em luôn ở bên anh. Buồn phone cho em, em lập tức đến với anh ngay.
Cả hai ăn xong rồi đi nhảy, vui vẻ tự do như ngày Minh Thiên chưa cưới.
Chia tay nhau, Kiều Phương giữ Minh Thiên lại.
- Hôn em đi!
- Kiều Phương! Anh muốn xem em như bạn.
Kiều Phương đã ôm choàng qua cổ Minh Thiên, gắn môi cô vào môi anh.
Minh Thiên đờ người ra trước nụ hôn đắm đuối. Anh vòng tay qua người Kiều Phương và hôn lại cô...
Từ xa một chiếc máy ảnh trong bóng tối đưa lên, thu hình ảnh độc đáo...
Đức Thuận đưa Ái Thy về trên chiếc xe sang trọng moden nhất thành phố, anh âu yếm:
- Có mệt lắm không Ái Thy?
Ái Thy cười duyên dáng:
- Dạ mệt, Nhưng mà được anh lo cho chu đáo, em cũng không mệt lắm.
- Chúng ta còn quay một quảng cáo nữa bên Thái Lan, anh lo xong vé máy bay và đặt phòng rồi, ngày kia em chuẩn bị nhé?
- Dạ!
Ái Thy sung sướng gật đầu:
- Thôi, anh Đức Thuận về đi!
- Ái Thy! Lẽ ra em không nên lập gia đình ngay sau khi đậu danh vị hoa hậu.
Ái Thy mỉm cười vẫy tay Đức Thuận:
- Chúc anh ngủ ngon.
Cô quay lưng vào nhà. Đúng là cô quá vội, tuy nhiên cô không hề hối hận đã sống cho tình yêu.
Ái Thy chưa kịp mở cánh cửa, cửa đã bung ra, Minh Thiên hầm hầm:
- Đã về khuya, còn có xe đưa rước về, chưa chịu vào nhà, còn lưu luyến bịn rịn.
Đang vui, Ái Thy mỉm cười:
- Giám đốc của em tốt, đưa em về nhà, chẳng lẽ em xuống xe mà không có nói lời cảm ơn.
- Cám ơn bằng nụ hôn phải không?
Ái Thy tắt nụ cười ngước nhìn Minh Thiên:
- Ơ hay! Anh nói như vậy mà nghe được à?
Cô chợt ngửi mùi rượu thoảng nồng từ người Minh Thiên:
- Anh uống rượu?
- Ừ, ngày nào em cũng đi, anh biết làm gì hơn là uống rượu.
- Anh thông cảm cho, em một tháng nữa.
Minh Thiên mai mỉa:
- Anh không thông cảm cũng chẳng được, anh ở vào cái thế bị động mà. Hợp đồng quảng cáo cả trăm triệu. Bây giờ em là người nổi tiếng và giàu rồi, lẽ ra chúng ta không nên lấy nhau.
Niềm vui tắt ngay trong lòng Ái Thy, cô bắt đầu bực dọc:
- Phải! Chúng ta đã cưới nhau quá vội. Có bao nhiêu cơ hội cho em, đóng phim quảng cáo du lịch, vậy mà em phải bỏ hết vì anh.
Minh Thiên sững sờ:
- Em hối hận vì đã lấy anh rồi phải không?
- Chưa bao gìờ em có ý nghĩ hối hận. Nhưng mới vừa rồi anh đã làm cho em có ý nghĩ hối hận.
- Được, hối hận thì chia tay, ly hôn.
Đến phiên Ái Thy sững sờ:
- Anh muốn chia tay, ly hôn?
- Thì em vừa nói hối hận.
- Được, ly hôn thì ly hôn.
Ái Thy giận dữ bỏ đi vào phòng đóng mạnh cửa lại, cô làm việc từ mười giờ sáng đến nửa đêm, anh không thương cô còn chì chiết. Cô làm vì cái gì đây?
Anh muốn cô và anh có cái nhà, không phải ở nhà thuê, đồng lương của anh thì đến bao giờ mới mua được nhà?
Gieo người lên giường, Ái Thy tức muốn khóc:
Ầm ầm... Minh Thiên đập tay lên cửa:
- Có mở cửa phòng cho tôi vào ngủ không? Mười hai giờ rời. Tôi cần ngủ để ngày mai đi làm, chứ không phải như cô ngủ đến mười giờ sáng đâu.
Lại giọng điệu như đổ dầu vào lửa. Ái Thy chồm dậy, cô ôm gối và mền mở cửa ra ném vào người Minh Thiên:
- Tối nay anh ra phòng khách ngủ đi.
Cánh cửa đóng ập lại ngay. Minh Thiên tức giận nhìn vào cánh cửa đóng kín. Được lắm! Ái Thy, cô là vợ mà đối xử với tôi như vậy. Bây giờ cô làm tiền nhiều hơn tôi mà. Cô không cần tôi nhưng có một người rất cần tôi đấy.
Cúi nhặt mền gối, Minh Thiên ôm ra ngoài phòng khách ngủ. Tức ấm ức vì thái độ của Ái Thy, Minh Thiên không sao ngủ được, anh ngồi dậy gọi điện cho Kiều Phương:
- Em ngủ chưa Phương?
- Chưa! - Kiều Phương cười khúc khích - Em đang nằm nhớ anh.
- Anh... cũng nhớ em nữa. Tối nay anh ôm gối mền ra phòng khách ngủ, nói chuyện chừng nào hết tiền trong điện thoại thì thôi nghen.
- Đừng lo! Điện thoại của em còn nhiều tiền. Khi nào máy anh hết tiền, em gọi lại cho anh.
- Ừ!
Những câu chuyện không đầu không cuối rỉ rả, Ái Thy tò mò mở cửa đi ra, vểnh tai lắng nghe, cô nghe tiếng Minh Thiên:
- Máy sắp hết tiền rồi em ơi. Ngày mai mình gặp nghe Phương, bây giờ em ngủ đi.
Vừa tắt điện thoại nhìn lên, Minh Thiên giật bắn người vì Ái Thy đứng trước mặt anh, cô chộp điện thoại trong tay anh, anh mở máy. Thì ra chính anh gọi cho Kiều Phương. Cô giận dữ đập mạnh điện thoại xuống nền gạch.
Bốp... Điện thoại vỡ tan tành. Minh Thiên kêu lên:
- Trời ơi! Em có biết điện thoại anh mua hết cả tháng lương của anh không?
- Tôi đập đó! Ghê gớm quá hả! Hèn nào muốn ly hôn, trở lại với con nhỏ đã tự tử vì anh hả? Được, ngày mai thủ tục ly hôn đi.
Quay ngoắt người, Ái Thy bỏ đi vào phòng đóng cửa lại.
Tiếc đứt ruột, Minh Thiền cúi nhặt điện thoại lên. Tiêu tùng điện thoại cưng của anh. Xưa nay cô ta đâu có hung dữ, rất dịu dàng nữa là khác, sao bây giờ trở chứng? A, tại bây giờ cô ta đã hoa hậu chứ gì, tưởng ai cũng phải chiều?
Minh Thiên tức giận đá chân vào cánh cửa:
- Này Ái Thy! Anh nói cho em biết, em là hoa hậu, nên dường như anh đã để cho em tự do quá trớn. Em đi suốt ngày ai cấm em. Còn anh... anh xem Kiều Phương như em gái, chẳng lẽ có vợ rồi anh không được...
Cánh cửa mở bật ra, Ái Thy nhìn Minh Thiên tóe lửa:
- Anh muốn tự do như hồi chưa có vợ có đúng không?
Trước ánh mất dữ tợn, Minh Thiên chợt xếp de xuống:
- Thì anh tự do chút, đâu phải có vợ là hết:
- Vậy thì cứ xài cái chủ nghĩa tự do của anh.
Rầm... Cánh cửa đóng lại lần thứ hai. Ái Thy ngoe nguẩy đóng cửa lại. Quá đáng dám gọi điện thoại cho Kiều Phương, anh đâu có xem cô là vợ anh. Tối nay hãy ngủ ngoài phòng khách, tôi trừng trị anh một tháng không được vào phòng ngủ này.
Lăn qua rồi lăn lại, Ái Thy ôm cái gối ôm, cố dỗ giấc ngủ, song cứ tức ấm ách. Ngày yêu nhau, anh luôn chiều chuộng cô, một con chó chạy qua, cô bảo con mèo anh cũng cười tươi:
"ừ đó là con mèo". Có phải chăng khi đã là vợ chồng thì không còn lãng mạn? Mới cưới nhau đã nghĩ đến người con gái khác, hỏi ai không giận. Tức mình không ngủ được, Ái Thy mở cửa ra, cô mở nhạc to lên. Minh Thiên tốc mền:
- Này, em có mở nhạc thì mở vừa đủ nghe được không!
- Ngủ không được lấy bông gòn nhét vào lỗ tai. Tôi thích nghe nhạc mở lớn như vậy đó.
- Điên không chịu được.
Minh Thiên tắt máy, Ái Thy mở máy. Tức mình, Minh Thiên quát:
- Bây giờ cô muốn cái gì mà không để cho người khác ngủ?
- Tôi không ngủ được, nên muốn nghe nhạc.
- Hừ!
Giá như Minh Thiên chỉ cần ôm Ái Thy vào lòng hôn, nụ hôn sẽ xóa tan hết.
Đằng này, anh cũng đang tức ấm ách, chẳng ai nhường ai, phòng ngủ và phòng khách cách nhau có mấy bước mà như xa dài cả cây số.
Ba giờ sáng, mới thiếp đi, Minh Thiên mở mắt không nổi nữa dù nghe tiếng khóc tấm tức của Ái Thy. Anh lầm bầm:
Ai làm gì cô mà khóc?
Khóc đã một lúc, không thấy Minh Thiên dỗ mình, Ái Thy tức mình đi ra véo tai Minh Thiên:
- Tôi hỏi anh, tại sao mê ngủ như vậy hả?
Quá buồn ngủ, Minh Thiên gạt tay Ái Thy:
- Cô không ngủ được, cũng để cho người khác ngủ. Còn... phải cày thân trâu trả nợ đám cưới kìa.
- Có phải bây giờ anh không cần vợ anh nữa? Anh cày thân trâu, còn tôi đồ bỏ hả?
- Cần, nhưng trong giới hạn nào đó. Cô bảo tôi không cần cô, vậy cô xem lại mình có là vợ đúng nghĩa chưa? Đã bảo làm đám cưới nhỏ...
- Tôi không tròn bổn phận làm vợ chỗ nào?
- Tự cô hiểu đi.
- Tôi có thèm tìm hiểu. Đúng là tôi và anh không nên lấy nhau.
Minh Thiên tỉnh ngủ ngay:
- Hối hận rồi sao?
- Phải! Chính anh đã tạo cho tôi cảm giác hối hận.
Không ngủ được, Minh Thiên vùng dậy mặc áo đi ra đường. Bốn giờ sáng, anh tấp vào quán cà phê sáng. Tình yêu không còn đẹp nữa khi đã kết hôn chăng?
Ở nhà, Ái Thy cũng đau khổ với ý nghĩ tình yêu không còn đẹp nữa khi đã kết hôn. Tại sao anh có thể nói chuyện với cô gái khác khi đã có vợ?