Số lần đọc/download: 0 / 3
Cập nhật: 2026-07-15 23:00:08 +0700
Chương 2
Á
i Vi giật mình thức giấc bởi những bước chân nện mạnh chen nhau ngang qua phòng nàng. Nàng bước chân xuống giường nhìn chung quanh bằng đôi mắt sợ hãi lẫn lạ lùng. Tại sao mình ở đây. Tiếng cười nói ồn ào của những cô gái hoà tiếng hát thánh thót êm đềm vút lên cao chơi vơi, quyến rũ. Ái Vi nghe lòng mình miên man nhung nhớ. Nàng tưởng tượng đến vẻ đẹp người con gái đang hát rồi chợt thấy mình lạc lõng buồn phiền. Ái Vi chạy vào phòng tắm ngâm mình trong nước ấm. Một lát Ái Vi trở ra, nàng lau mình trong chiếc khăn lông trắng muốt rồi khoác áo lên người. Nàng bấm chuông gọi người bồi mang bữa ăn sáng đến cho nàng. Nhìn ly sữa trên tay, Ai Vi tưởng đến dì Thanh, dì mà thấy Vi ăn sáng với một cái Paté Chaud thế này và một ly sữa lớn, chắc dì sẽ phải kêu thét lên vì ngạc nhiên lẫn sung sướng. Cô cháu gái bé bỏng của dì mỗi buổi sáng ở nhà phải khó nhọc lắm mới ăn được mẩu bánh nhỏ.
- Mình sẽ phải làm gì buổi sáng nay
Ái Vi tự hỏi như thế khi giọt sữa cuối cùng trong ly đã cạn. Đứng lại tủ áo, Vi nhìn ngắm những chiếc áo len màu xanh và trắng. Những chiếc áo thật hợp với màu da nàng đã do dì Thanh đan. Vi nghe cảm động và thương dì quá. Dì đã lo lắng cho Vi để thay thế tình mẹ mà Vi không có. Một thiệt thòi lớn cho cuộc sống của Vi nếu không có dì Thanh. Dì yêu quý nhất! Ái Vi nói thầm và vuốt ve vạt áo dài bằng vải nhiễu trắng dì Thanh may cho nàng. Chiếc áo thật mềm mại và đẹp đẽ như bàn tay dì thường âu yếm vuốt má Vi.
- Con sẽ sống vui vẻ thoải mái để trở về với dì bằng thân thể tràn đầy sức sống.
Vi nói như thế và thật nhanh nhẹn, nàng thay một chiếc quần short và một áo thun màu lơ nhạt. Với chiếc mũ len trùm đầu, Ái Vi nhìn lại nàng trong gương. Đôi mắt tròn xoe, Vi thấy mình thật khác lạ. cô bé Vi nhút nhát ngày hôm qua đã biến mất, nàng đã hoà được với mọi người nhờ bộ quần áo trẻ trung khỏe mạnh này. Ái Vi hài lòng với sự thay đổi của nàng. Thọc hai tay vào túi quần Ái Vi xỏ chân vào đôi giày cao cổ rồi mở cửa ra ngoài. Nàng đi những bước chân nhún nhảy xuống cầu thang. Ái Vi bắt gặp nụ cười tinh quái của chú bồi nhỏ với ánh mắt trầm trồ như đang khen ngợi, nàng mỉm cười vui thích.
Bước chân thảnh thơi, Ái Vi đi bộ ra bờ hồ, từng nhóm người vui vẻ khoác tay nhau đi theo bước chân nàng, Ái Vi không còn cảm thấy cô đơn nữa. Nàng đã cảm thấy được thành phố sương mù này thân mật với nàng rồi không còn xa lạ nữa. Ai Vi vừa đi vừa hát nho nhỏ một bài hát làm má nàng ửng hồng trong gió sớm.
Trên những chiếc ghế nhỏ ở mặt hồ, các cô gái trẻ đẹp với thân thể khỏe mạnh đang phô trương sự trẻ trung của mình. Nơi đây không còn gió lạnh, không còn sương mù, mọi người thi nhau chơi các môn thể thao, chèo thuyền, bơi Périssoir, đạp pédallo. Ái Vi tìm một chỗ đứng cạnh đám đông, chiếc mũ len kéo xuống che gần hết khuôn mặt nàng. Nàng quay lại và mặt thoáng rạng rỡ.
- Ô! Ông Giang Văn.
Giang Văn mỉm cười nhìn Ái vi, khuôn mặt chàng nâu hồng, ánh mắt sâu sắc, nụ cười của chàng đẹp và âu yếm như nụ hôn buổi sáng tinh mơ trên đôi môi trinh nữa. Ái Vi nghe rung động một cảm giác kỳ thú.
Giang Văn nói:
- Cô muốn làm học trò của tôi trong buổi chèo thuyền này không?
Ái Vi lắc đầu, Nàng thấy buồn một chút khi nhìn những thiếu nữ có đôi tay khỏe mạnh vẫy vùng dưới mặt hồ. Một người bạn vẫy Giang Văn, Chàng vuốt má Ái Vi:
- Tôi phải làm việc.
Ái Vi chưa kịp nhìn lại thì chàng đã lẩn vào đám đông. Bóng chàng nhanh nhẹn và cố vượt hẳn mọi người. Ái Vi say mê nhìn theo GV, chàng đang biểu diễn một môn thể thao hấp dẫn. Học trò chàng toàn là những thiếu nữ khỏe mạnh và trẻ trung ở tuổi của nàng.
Ái Vi bước đi, nàng đến gần mặt hồ hơn. Một cặp vợ chồng dừng lại chào Ái Vi, nàng gật đầu chào lại thân mật. Người vợ nói:
- Đã đến giờ ngừng tập rồi đó Ái Vi.
Ái Vi tròn mắt nhìn lên, vừa lúc đó tiếng chuông nhà thờ đổ liên hồi. Đã mười hai giờ trưa rồi. Đám người bao quanh mặt hồ tản mát kéo nhau về nơi trú ngụ. Ái Vi dõi mắt tìm GV, nhưng chàng và đám học trò của chàng cũng đi khỏi. Ái Vi thấy buồn buồn. Nàng lại đi bộ trở về biệt thự. Lúc đi ngang phòng ăn, Ái Vi thấy còn vắng. Nàng hỏi chú bồi:
- Đến giờ ăn chưa chú?
Chú bồi nhỏ cười với nàng:
- Ở đây dùng bữa hơi trễ, thưa cô.
Ái Vi chạy lên phòng, khoác chiếc áo len trắng ra ngoài, nàng đi trở xuống phòng ăn. Cặp vợ chồng dễ thương Ái Vi đã chào hỏi lúc nãy cũng đã về. Họ ngồi sát nhau ở một chiếc bàn đối diện. Ái Vi mỉm cười như nhận biết người quen rồi nàng dùng bữa trưa một cách thích thú. Ta đã thấy đói. Ái Vi nghĩ thế.
Người đàn bà ngắm Ái Vi rồi nói với chồng.
- Cô bé dễ thương quá, mình thấy không?
Người chồng gật đầu, đôi mắt ông nheo lại với người thiếu nữ:
- Cô bé không hoàn toàn đẹp, nhưng duyên dáng và thu hút người nhìn. Nhất là đôi mắt của cô ta tuyệt quá, đúng là một bức tranh có giá, Mai Lan ạ.
Bà ML mỉm cười hình chồng, và nói:
- Anh Đăng, em biết anh muốn gì rồi. Nhưng mà không được đâu nhé, anh đã hứa với em khi chúng ta sửa soạn hành lý trong chuyến du lịch này anh sẽ không đụng tới bút vẽ và những dụng cụ của anh. Anh hứa cả với bác sĩ là sẽ hoàn toàn nghỉ ngơi kia mà. Anh bị mệt mỏi trong suốt năm làm việc rồi.
Ông Đăng cau đôi mày rậm, ông vỗ lên cánh tay vợ dỗ dành:
- Anh biết rồi, nhưng mà anh không thể nào ngồi chơi hai tháng trời không được vẽ. Anh hứa với em là anh sẽ vẽ cô gái kia, một mình cô ta thôi. Nếu không anh đành để mất đi cái tên Nguyễn Đăng mà bảo nhiêu người hâm mộ.
Mai Lan nhìn chồng, bà chiều ông và hai người rời bàn của họ. Cả hai cùng nắm tay nhau đến trước mặt Ái Vi. Mai Lan nói:
- Xin lỗi cô Ái Vi nhé. Cô có thể cho chúng tôi ngồi cùng bàn được không?
Ái Vi nhìn hai vợ chồng người họa sĩ, nàng cười thân mật:
- Hân hạnh mời ông bà.
- Vừa lúc đó cô Kim Anh đi ra. Khi nhìn thấy vợ chồng Nguyễn Đăng, cô cười rộn ràng.
- A! xin chào ông bà Nguyễn Đăng. Cô Ái Vi đây là khách quí của chúng tôi, cô còn xa lạ và rụt rè lắm. Hy vọng ông bà sẽ giúp cô ấy dạn dĩ hơn.
Nguyễn Đăng chờ cho bóng cô Kim Anh đi khuất, ông nói với Ái Vi:
- Vợ chồng tôi rất mến cô, cô là một cô bé khả ái nhất. Thế nào những chàng thanh niên trong biệt thự này cũng muốn làm quen cô cho mà xem.
Ái Vi nghe vui vui. Nàng đã quên đi nỗi cô đơn của nàng nhờ một tình bạn mới. Nàng kể cho ông bà Nguyễn Đăng nghe về nàng. Thành phố nhỏ nàng ở và những ngày dài lặng lẽ, những đêm dài bình yên, những buổi chiều nàng theo Huấn đi câu cá hay đi hái những đóa hoa về trang điểm căn nhà. Đó là cuộc sống bình dị của Ái Vi, rồi thì một cơn ho dai dẳng không hết, nàng được bác sĩ Vân Sơn gởi đến đây. Ông bảo đảm nàng sẽ khỏe lại trong vài tháng ngắn ngủi.
Mai Lan hỏi Ái Vi khi nghe nàng nhắc đến Huấn nhiều lần:
- Ái Vi này, tôi hơi tò mò một tí, nhưng mà Huấn có phải là anh cô không?
Ái Vi lắc đầu, đôi mắt nàng mở to ngây thơ:
- Không, Huấn là vị hôn phu của tôi.
Mai Lan nhìn chăm chú vào cô gái, bà cầm bàn tay Ái Vi lên:
- Ồ! cô có chiếc nhẫn đẹp quá.
Ái Vi mân mê chiếc nhẫn đính hôn bằng vàng được nhận thêm một hạt ngọc bích trong vắt như nước.
- Nhẫn này là gia đình Huấn với khuôn mặt trang trọng khi đeo chiếc nhẫn vào ngón tay nàng:
- Chiếc nhẫn này đã ba đời trong giòng họ anh. Nó tượng trưng cho sự chung thuỷ và ngoan hiền.
Ái Vi chợt thở dài. Phải chăng đó là một lời thề nguyền sẽ siết chặt đời nàng với Huấn. Chẳng biết có phải là hạnh phúc không?
Ông Đăng chợt đề nghị:
- Cô Ái Vi, cô cho phép tôi được vẽ tặng cô một bức chân dung thật đẹp nhé.
Ái Vi ngẩn người nhìn Đăng. Đôi mắt nàng mở to kinh ngạc. Đăng vội xua tay:
- Cô đừng lo sợ, tôi thành thật xem cô như một cô bạn nhỏ.
Mai Lan cũng trấn an Ái Vi:
Nhà tôi là một họa sĩ có tài. Ông ấy đã nhìn thấy những nét đặc biệt của cô ngay khi cô bước chân vào biệt thự này. Vậy cô cho phép nhé.
Ái Vi gật đầu với một chút ngập ngừng.
Mai Lan reo lên:
- Cảm ơn cô quá. Để kỷ niệm ngày quen biết này, chiều nay chúng tôi xin mời cô dùng trà tại nhà thủy Tạ. Vợ chồng tôi sẽ đón cô.
Ái Vi lại nhận lời. Nàng xin phép vợ chồng ông họa sĩ để trở về phòng mình.
Nguyễn Đăng mở va li tìm sơn, cọ, ông vừa làm việc vừa huýt sáo nho nhỏ. Mai Lan nhìn chồng bằng đôi mắt thương yêu. Đã lâu lắm rồi bà mới thấy chồng vui vẻ như thế. Và, Đăng cũng nghĩ vậy. Một hoa. sĩ nhưng ông đã trải qua bao nhiêu là nhục nhằn đói khổ, không ai biết tài ông. Người ta trả giá những bức tranh ông vẽ một cách rẻ mạt. Đến nỗi ông phải gầm lên oán hận, và buông xuôi. Ông đã không còn dám tin tưởng ở tài năng của mình nữa. Ông muốn tìm cái chết.
Thế rồi Mai Lan hiện đến, nàng yêu ông, hoàn toàn và duyên dáng lộng lẫy. Nàng khuyến khích ông và đã ngồi hàng giờ cho ông vẽ. Nàng chăm sóc an ủi ông và tìm lại cho ông một niềm tin tưởng mãnh liệt. Nàng là một người vợ có tài. Sau cùng, thật bất ngờ. Tiếng tăm ông vang dội. Một họa sĩ hôm qua không ai biết đến, hôm nay tên tuổi lẫy lừng. Cả thành phố đều nhắc nhở tên ông. Sự thành công đó của họa sĩ Nguyễn Đăng là nhờ tình yêu của Mai Lan. Hai người đã sống những ngày tràn đầy hạnh phúc cho đến hôm nay. Với thời gian Mai Lan đẫy đà thêm, nàng mất đi nét thanh tao con gái, nhưng Nguyễn Đăng vẫn yêu nàng như thủa nào, Không thay đổi.
Mai Lan ngồi thu tròn trong lòng ghế. Nguyễn Đăng ngừng soạn sơn cọ, ngước nhìn vợ và mỉm một nụ cười âu yếm thiết tha.
Ở quán nước ra Mai Lan đề nghị Đăng đưa bà và Ái Vi đi phòng trà nghe nhạc. Đăng vui vẻ nhận lời, ông nhìn Ái Vi cười hóm hỉnh:
- Nơi đó là thế giới trẻ trung của cô đó Ái Vi.
Ái Vi cười lại với ông hoa. sĩ, Mai Lan nói với chồng:
- Chúng mình lại quá già so với đám trẻ bây giờ, liệu có lạc lõng không anh Đăng?
Đăng xoa tay vợ âu yếm:
- Em cũng còn trẻ lắm. Chỉ hơi mập một tí thôi.
Mai Lan nguýt yêu chồng. Ai Vi cảm thấy thân thiết bên cạnh đôi vợ chồng này. Khi họ bước vào phòng trà thì tiếng nhạc đang dạo một khúc buồn. Ái Vi bước đi trong ánh mắt thân thiện của các chàng thanh niên. Nàng nhìn thấy những thiếu nữ ở cùng biệt thự với nàng, họ bĩu môi khi nàng đi qua mặt họ. Ái Vi nghiêm nghị nhìn chung quanh, thản nhiên, hơi kênh kiệu một chút tìm bàn ngồi.
Mai Lan nhìn quanh phòng trà, rồi nhìn Ái Vi, Mai Lan nói:
- Với dáng người thon nhỏ, chắc Ái Vi nhẩy giỏi lắm nhỉ. Tôi rất mê khiêu vũ nhưng bây giờ tôi hơi mập, bước đi nặng nề quá rồi, không còn đi nổi những bước bay bướm nữa.
Đăng cười nhìn Mai Lan. Bà nói với Đăng:
- Anh mời cô bạn bé nhỏ của chúng ta nhẩy đi chứ.
Đăng đứng dậy mời Ái Vi thật lịch sự. Ái Vi bước đầu còn ngập ngừng nhưng rồi nàng lướt theo bước chân nhẹ nhàng của ông hoa. sĩ, nàng nhẩy say mê.
Bản nhạc ngừng Đăng đưa nàng về chỗ ngồi, Mai Lan khen:
- Ái Vi nhẩy đẹp thật.
Ái Vi nhún nhường:
- Tôi cảm thấy mình hơi nhà quê trong không khí này, ông bà có phiền tôi không?
Đăng nháy mắt:
- Ồ! Cô dễ thương nhất.
Ái Vi cắn nhẹ đôi môi, mắt nàng bỗng sáng lên, tim đập liên hồi khi nhìn thấy bóng cao lớn của Giang Văn bước vào Ái Vi muốn reo lên, muốn làm một dấu hiệu chào hỏi chàng để được nhìn nụ cười của chàng nở đẹp trên môi quyến rũ. Nhưng rồi Ái Vi vẫn ngồi yên. Giang Văn hình như không thấy nàng hoặc có thấy mà làm lơ. Chàng chỉ khẽ lướt mắt một vòng quanh phòng trà, ánh mắt chàng không dừng lại ở ánh mắt thiết tha đợi chờ của Ái Vi. Chàng đi lại bàn của một thiếu phụ trẻ, lẳng lơ đang nhìn chàng. Giang Văn kéo ghế ngồi. Chàng gọi nhỏ, tha thiết:
- Mỵ Lan mỉm cười nhìn GV như chế riễu, nhưng rồi người đàn bà vẫn đứng lên theo GV ra piste trong một điệu nhẩy mới. Mọi người trầm trồ. Họ nhẩy đẹp quá, tuyệt vời quá. Tim Ái Vi nhói lên đau đớn khi nàng nghe Mai Lan khen:
- Một cặp tình nhân thật đẹp.
Họ Ôm siết lấy nhau, ánh mắt nhìn đắm đuối si mê, bản nhạc dứt vẫn không làm họ ngừng đong đưa thân mình. Ái Vi muốn bật khóc. Nàng nhìn GV nhưng người chẳng còn để ý đến ai khác ngoài My Lan quyến rũ của phòng trà. Ái Vi thấy My Lan ôm cổ GV thì thầm với chàng, rồi Giang Văn đưa nàng về bàn, chàng đi lại gần quầy rượu, dựa người vào tường, hay tay khoanh trước ngực, chàng không nhẩy với ai nữa cả. Ái Vi nghe nôn nao buồn, nàng nhìn ông bà Nguyễn Đăng tỏ ý muốn về. Mai Lan kêu:
- Phòng trà này chắc nhẩy suốt đêm, nhưng chúng ta nên về sớm vì tôi đã cảm thấy mệt mỏi.
Ái Vi thầm cám ơn Mai Lan. Ba người bước ra khỏi quán. Ái Vi thoáng chạm phải ánh mắt của Giang Văn, nhưng nàng không dừng lại...