Dịp may ưu ái những ai can đảm

Publius Terence

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 23
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2025-12-23 21:39:11 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 2
YỂN NHẮC VỚI HÀ đôi mắt sáng của anh Lương. Đôi mắt có những tia nhìn kỳ lạ, xoáy buốt mỗi khi anh nhìn Uyển. Cái nhìn đó đã đánh thức những nao nức khôn cùng trong Uyển. Anh Lương đẹp, thật đẹp. Uyển sẽ không diễn tả anh Lương đẹp như tài tử xi nê. Anh Lương không có khuôn mặt trắng không có đôi môi đỏ như môi con gái thoa son, không có dáng người no đầy của một tên con trai nhà giàu, một công tử bột đầy đủ phè phỡn. Trong Uyển, anh Lương cao và khỏe, có đôi mắt lúc thì thật dịu dàng cho Uyển mềm lòng, lúc thì dữ dằn cho Uyển nể sợ, cho Uyển bé bỏng nhỏ nhoi. Cho Uyển thấy anh xa vời như thần tượng. Cho Uyển mãi mãi thích gần anh, nhìn nụ cười thu hút đó, nhìn ánh mắt đó. Uyển tưởng tượng ra đôi chân anh thật dài, thật thẳng. Uyển nhìn thấy màu áo trắng anh mặc. Có lẽ nhờ anh Lương nên Uyển thích con trai mặc sơ mi trắng từ ngày ấy.
Buổi sáng hôm nào Uyển đã giận dỗi anh Lương khi nhìn anh đưa một người con gái lạ đến nhà. Người con gái Uyển quên hẳn khuôn mặt trong trí nhớ nhưng màu áo tím Uyển không quên. Không bao giờ quên được. Màu tím Huế đẹp não nùng. Thảo nào anh Lương chẳng si mê đắm đuối, những người bạn của anh vẫn thường nói đùa anh như thế, nói cả những khi có mặt Uyển bên anh.
Đưa người con gái đi ngang mặt Uyển, anh Lương dừng lại, vuốt má Uyển:
- Sáng nay nghỉ học à, cô bé?
Uyển gật đầu, người con gái dịu dàng cầm bàn tay Uyển, khen nhỏ:
- Cô bé dễ thương ghê, anh nhỉ?
Anh Lương cười thật đẹp, nhìn người con gái âu yếm:
- Dễ thương và... xinh như em vậy.
Uyển giật mạnh bàn tay ra khỏi bàn tay cô gái, vùng vằng đi vào nhà. Uyển không hiểu tại sao Uyển lại có hành động và cử chỉ khó chịu đó với một người con gái lạ. Chỉ biết Uyển ấm ức, ray rứt, Uyển ghen hờn vô lối với cả hai người. Uyển muốn đập phá la hét, muốn khóc tức tưởi cho trôi đi tất cả, cho anh Lương và người con gái anh yêu biến mất trong Uyển. Không còn gì, không còn gì nữa hết.
Đó là một thức tỉnh đầu đời con gái, là những mơ ước si cuồng suốt thời gian anh Lương hiện diện bên Uyển. Uyển biết ích kỷ ghen hờn từ đó.
Bức thư viết cho Hà kéo dài không muốn dứt cho đến lúc Thủy lên, mang theo ồn ào:
- Chán quá, lại viết thư rồi, lúc nào thấy bà là thấy viết thư. Thư từ kiểu này dám có ngày anh Hải... điên vì ghen mất thôi.
Uyển quăng bức thư ra bàn, mắng Thủy:
- Ồn vừa chứ, tao viết cho bạn gái chứ viết cho bạn trai sao mà ghen.
Thủy cười nham nhở:
- Viết thư cho bạn gái nhưng nhận thư bạn trai không ghen sao được? Ngày nào có thư là y như thư bà nhiều nhất. Em mà là anh Hải em cấm hết, thư từ, bạn trai phải nhét xó.
Nghe Thủy nói Uyển cười dài:
- Anh Hải "suya" là không ghen nhảm đâu em ơi, ông ấy mà "độc tài" kiểu mày tao từ hôn liền. Với tao, bạn bè và người yêu phải được... thương bằng nhau.
- Nói như Uyển có ngày ông Hải ông ấy giết Uyển, coi chừng đó.
Thủy dọa, Uyển gạt ngang:
- Thôi, đừng nói nhảm. Sao hôm nay bênh anh Hải hết mình vậy?
Thủy cười không nói gì. Uyển mân mê chiếc nhẫn đính hôn nằm trên ngón tay áp út, chiếc nhẫn này trói buộc cả đời Uyển vào Hải không dứt, không rời. Không bao giờ xa cách nổi nhau.
Đeo chiếc nhẫn đính hôn đi chơi gặp mấy thằng bạn trai, tụi nó hét ầm lên:
- Uyển lấy chồng bao giờ vậy?
- Nhiều kẻ "đau tim" vì tin này lắm đó nghe Uyển.
Về nhà kể cho Thủy nghe, Thủy xui:
- Tháo nhẫn cất đi Uyển, cứ để cho thiên hạ tưởng lầm Uyển chưa có ai để thiên hạ nuôi hy vọng chơi.
Nghĩ đến Hải, Uyển do dự:
- Nhỡ anh Hải hỏi đến thì sao?
- Thiếu gì cách nói, Uyển cứ bảo là Uyển... để dành đến ngày cưới đeo luôn thể cũng được vậy.
Uyển dọa Thủy:
- Anh Hải có nói gì là tao đổ tại mày xui tao đó nghe không?
Thủy nheo nheo đôi mắt cười vui:
- Như em là khỏe nhất, tha hồ bay bướm ăn chơi mà không sợ một ràng buộc nào.
Trong một thoáng ngắn Uyển thấy Thủy nói đúng. Như hôm đám hỏi xong, lúc họ hàng ra về hết chỉ còn lại hai chị em trong phòng, Thủy nhìn Uyển thật lâu rồi nói nhỏ:
- Kể từ phút này chị thuộc về anh Hải rồi, thôi giã từ những ngày vui chơi chân sáo nhé.
Nghe Thủy nói, Uyển bỗng thấy buồn, nao nao muốn khóc.
- Uyển tiếc không?
Bảo tiếc nuối cũng không đúng mà bảo Uyển vui cũng không đúng. Uyển chẳng còn hiểu nổi Uyển. Buổi đầu nhận nhẫn đính hôn của Hải trước họ hàng hai bên, Uyển đã thoáng rưng rưng buồn. Như thế là tiếc nuối đó sao? Hải cũng hỏi Uyển như Thủy lúc hai đứa đi chơi với nhau buổi tối ấy:
- Em có tiếc gì không?
Hình như Uyển đã lắc đầu, hình như Uyển đã nép sát vào Hải lúc đó như một trao gởi vĩnh viễn. Những lúc bên Hải, Uyển thấy lòng bình yên nhất, không lo lắng, ưu phiền không nghĩ đến một điều gì khác ngoài Hải với những ánh mắt tình tứ thiết tha, với những nụ hôn đằm thắm nồng nàn đầu đời con gái. Từ ngày yêu Hải, Uyển đã thành người lớn. Uyển cứ nghĩ thế.
Ngày Xưa Chân Sáo Ngày Xưa Chân Sáo - Võ Hà Anh Ngày Xưa Chân Sáo