Sự khác biệt giữa thất bại và thành công là giữa làm gần đúng, và làm thật đúng.

Edward Simmons

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 28
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 2
OÀNG LAN ĐỨNG YÊN. Lâu lâu một lần, Nga xui khôn xui dại nàng như vậy. Nga học hết lớp mười hai thi rớt Đại Học ở nhà chơi không một năm rồi xoay ra làm thư ký trong một ngân hàng tư. Lương đủ tiêu vặt và chi phí cho những nhu cầu con gái, chẳng giúp được gì cho gia đình. Nga lý luận:
- Thế cũng còn hơn ngồi nhà ngửa tay xin tiền. Cậu mẹ bớt lo cho đứa nào đỡ đứa ấy, lớn cả rồi mà bắt cậu mẹ nuôi hoài cũng kỳ.
Nhiều lúc Lan tự hỏi, tiếp tục học lên như nàng hay bỏ ngang đi làm như Nga, hai lối đi ấy lối nào sẽ đưa tới một tương lai tươi đẹp? Ngày ngày vùi đầu vào sách vở, tụng ê a hàng chồng giấy chi chít chữ, rồi sẽ đạt được kết quả gì khác, ngoài mấy năm học dở dang.
Nga quay sang nhìn Hoàng Lan:
- Sửa soạn đi chứ? Khanh đợi.
Hoàng Lan nhỏm dậy:
- Ừ. Mà kệ ông ấy, bổn phận của con trai là đợi con gái chứ.
Nga cười nhẹ:
- Vừa vừa thôi.
Hoàng Lan cười khúc khích, chạy vào nhà tắm. Nga ngồi yên nghe tiếng nước từ hoa sen đổ xuống ào ào, mường tượng ra Hoàng Lan tươi mát dưới những làn nước vuốt ve. Một nỗi bâng khuâng chợt đến, dội nhẹ trong lòng nàng. Nga thở dài, nghĩ:
- Con bé vô tư quá thể.
Tắm xong Hoàng Lan choàng chiếc áo khoác lên người, nhẩy từng bước tí tách lên thang. Ngồi xuống trước gương, Lan vặn quạt máy số 1. Gió thổi tung mái tóc, tung vạt áo hờ hững. Lan ngó mình trong gương, thấy một cô gái tươi mát đang mỉm cười với mình.
Tiếng cửa sắt rít lên làm nga giật mình. Tuấn đứng sững trước mặt nàng. Nga chận một tay lên ngực:
- Trời, anh Tuấn. Làm em hết hồn.
Tuấn mỉm cười, ngồi xuống ghế đối diện với Nga.
- Có mình Nga ở nhà thôi sao?
- Dạ. Ba mẹ đến nhà bác Vinh chơi.
- Còn Lan?
- Lan vừa đi phố với bạn.
Tuấn rút thuốc châm hút. Nga vui vẻ:
- Lâu nay anh đi đâu mất biệt vậy?
Tuấn thở ra một hơi đầy khói thuốc:
- Anh đi Đà Nẵng lo công việc cho Hãng.
- Hồi này khá không anh?
- Gì khá?
- Công việc, tình duyên …
- Bình thường, tất cả.
Tuấn nhìn Nga, cười:
- Còn cô?
- Bình thường tất cả!
Hai người cười thành tiếng. Câu chuyện loăng quăng thật vui. Tuấn quen biết chị em Nga và gia đình từ lâu lắm. Thực ra Tuấn chơi với Khâm, anh con bác của Nga rồi quen với chị em nàng qua Khâm giới thiệu. Đi lại lâu ngày, Tuấn trở thành người thân như trong gia đình. Tuấn hơn Nga bẩy tuổi, và mấy chị em coi Tuấn như người anh lớn.
Nga đứng lên:
- Anh ở lại ăn cơm nhé.
- Sẵn sàng.
- Tối nay chỉ có mình em, định không nấu vì lười. Ba mẹ ăn cơm khách, còn Lan chưa chắc đã về sớm.
- Nấu đi, ăn cơm nóng vẫn tốt hơn ăn quà vặt.
Nga chìa tay trước mặt Tuấn, nũng nịu:
- Cho em năm chục.
- Làm gì vậy?
- Mua mấy quả cóc.
Tuấn nhăn mặt:
- Khiếp, lúc nào cũng cóc với nhái.
Đưa cho Nga tờ giấy một trăm, Tuấn bảo:
- Mua cho anh một trái nữa.
Hai người cười vang. Nga thân mật ôm lấy cánh tay Tuấn đẩy nhẹ ngồi xuống ghế:
- Chờ em chút xíu, em chạy ra mua.
Tuấn gật đầu nhìn theo nga bước ra cửa. Trong bộ đồ cánh bằng hàng “mềm mại”, Nga uyển chuyển dịu dàng. Một thoáng Nga đã trở về với túi ni lông đầy trái cóc và túi muối ớt. Tuấn ngồi gác chân lên ghế Nga, nhìn nàng loay hoay gọt vỏ.
Nga nhí nhảnh:
- Ứa nước miếng chưa?
Tuấn cười:
- Thấy ê răng.
- Ngon tuyệt.
- Ăn xong phải đi nha sĩ trồng răng giả.
Nga vênh mặt:
- Thì ăn đừng ăn nữa.
- Không ăn lỗ vốn sao.
Hai người ngồi ăn, Tuấn luôn miệng xuýt xoa. Một đám trẻ ùa vào, reo hò chào Tuấn. Tuấn xoa đầu thằng bé nhất:
- Các em đi học về đấy à?
Lũ trẻ dạ vang. Nga nhăn mặt:
- Đang tính dụ tụi mày ăn bánh mì cho tao đỡ phải làm bếp. May có anh Tuấn đến chị mới hết bệnh lười đấy.
Thu vỗ tay:
- Hay ăn bánh mì chả thay cơm đi chị.
- Thôi, nấu cơm cho anh Tuấn nữa chứ.
Lộc, Vân xà vào bên cạnh chị:
- Cho tụi em ăn với.
Tuấn nháy mắt với Nga:
- Rồi, có đồng chí. Cần mua thêm không?
Nga cười:
- Đủ rồi anh, còn để bụng ăn cơm nữa chứ.
Tuấn đứng dậy mở tủ lạnh tìm nước uống:
- Túi đậu đỏ bánh lọt của chú nào trong tủ lạnh đây?
- Của chị Lan đấy anh.
- Con bé ăn quà ghê quá, anh phải phá nó mới được.
Tuấn lấy gói đậu đỏ đưa cho Thu đổ ra ly, ngồi uống chung với mấy đứa bé.
Lộc toe toét:
- Lát thế nào chị Lan về cũng … béo tai anh.
- Còn lâu … dám!
- Chứ sao? Anh uống của chị ấy.
- Ai bảo Lan đi chơi tối ngày.
Mến Lá Sân Trường Mến Lá Sân Trường - Võ Hà Anh Mến Lá Sân Trường