Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-03-26 17:36:42 +0700
Chương 2
N
HỮNG LỚP SƯƠNG MÙ TRẮNG ĐỤC, lướt thướt trên ngọn cây, bờ cỏ, nhẹ nhàng quấn quít trên cành lá ướt đẫm những giọt long lanh óng ánh. Phương tưởng như cảm được sự giá lạnh trong vùng sương mù đó của buổi sáng. Trong những ngày bão rớt này. Phương thơ thẩn từng bước, đi một vòng trên lối nhỏ giữa vùng sân cỏ xanh mướt và rợp tàn cây.
Nắng lên, những đợt ánh hồng xuyên nhẹ qua khe lá, tô màu điểm sắc cho vùng mờ mịt ấy. Loãng dần, loãng dần, rồi long lanh biến mất, vùng sương mù như không hề có, không từng có trong sớm mai rực nắng. Phương lặng lẽ theo dõi sự biến chuyển cùng vùng cây cỏ ấy, cho đến lúc giật mình vì tiếng ồn ào chung quanh. Chàng trở vào phòng Nhận Bệnh và tiếc mình ghi tên quá trễ, sẽ phải chờ đợi thật lâu.
Hút gần hết nửa bao thuốc Craven “A”, gần phát khùng lên vì chờ đợi mới thấy gọi tên Phương vào phòng Định Bệnh. Hai cô nữ sinh viên bảo chàng ngồi lên ghế đệm, ngã đầu ra sau. Một nàng tay cầm dụng cụ khám: một cây “trùy” và một cây “ngân câu” vung vẩy trước mặt Phương. Cô kia cầm tấm bảng “phong thần” trình bày hai hàm răng ba mươi hai cái. Và họ bắt đầu khám xét hàm răng Phương bằng những câu hỏi. Cô này khám và nói cho cô kia ghi.
- Hàm trên. Số tám, tốt. Số bảy tốt. Số sáu…
- Hàm dưới?
- Số tám, tốt. Số bảy (một tiếng Pháp lạ tai, Phương nghĩ là cô nàng đang quyết định cho số phận chiếc răng sâu ấy).
- Số sáu?
- Số sáu, số năm tốt. Số bốn… (lại một tiếng Pháp chuyên môn).
- Số ba?
- Mẻ một miếng. Sao bị mẻ thế ông?
Phương ú ớ vì cả hai món vũ khí của nàng sinh viên khả ái (khả ái, chắc chắn thế rồi vì Phương cảm thấy răng hết đau từ lúc biết nàng khám cho mình và rất lấy làm phiền vì nàng cứ ghé sát xuống mặt mình để quyết định số phận hàm răng) đều ở trong miệng chàng. Cô sinh viên bật cười, rút ra khỏi miệng Phương. Chàng làm bộ nhăn nhó:
- Cô có hỏi thì xin lấy vũ khí ra khỏi miệng bệnh nhân trước đã.
- Xong rồi. Ông cho biết đi.
- Răng tôi mẻ vì mở nút chai.
- Mở chai?
- Nắp chai bia. Nhậu.
- Khiếp.
- Gì khiếp?
- Các ông nhậu tối ngày.
- Sao cô biết?
- Thì ông vừa nói thôi.
Phương mỉm cười:
- Tôi có nhậu, nhưng không tối ngày đâu.
Cô thứ hai nhăn nhăn:
- Thôi, tiếp tục.
Cuộc khám xét lại tiếp tục cho đến hết ba mươi hai cái răng trên Bảng Phong Thần. Phương ngồi thẳng dậy, bắt gặp tên cô sinh viên khám bệnh trên ngực áo: Hoàng Ngọc Thái Hòa.
Phương buột miệng:
- Hay đấy chứ.
Cô gái ngạc nhiên:
- Ông nói gì hay?
- Tên cô.
Thái Hòa cười, nốt ruồi nhỏ xíu một bên mép di động nhẹ nhàng làm nụ cười nàng tươi tắn, thật xinh. Ánh mắt nàng như muốn nói:
- Đã đau gần chết mà còn chưa bỏ tật.
Nàng bảo:
- Ông theo tôi sang phòng chụp phim.
- Chi vậy cô?
- Chụp chiếc răng số bảy hàm dưới trước khi Giáo Sư của tôi quyết định cho nhổ hay chữa.
Phương thở ra:
- Khó nhỉ.
- Cái gì khó?
- Tôi tưởng cứ… vặn quách là xong.
- Ông thích thế?
- Kể cũng buồn. Ba mươi tuổi đã mất răng. Nhưng nếu cần…
Thái Hòa vừa đi vừa vung vẩy miếng phim:
- Chờ chụp phim xong đã.
Hai người bước vào phòng. Nàng “ra lệnh” cho Phương ngồi lên ghế và há miệng ngậm một miếng phim bọc trong băng keo trắng. Một đám sinh viên kéo vào ngồi quanh chiếc bàn, đấu hót tưng bừng. Thái Hòa thản nhiên kéo chiếc máy chụp chỉa vào má Phương. Căn phòng đang ồn ào bỗng im lặng như tờ. Phương ngạc nhiên nhìn đám sinh viên ù té chạy ra ngoài như bị ma đuổi. Chàng nhả miếng phim ra tay, hỏi:
- Sao họ bỏ chạy như gặp hủi thế cô?
Thái Hòa nhăn nhó:
- Ông nhiều chuyện, họ sợ tia X. vào người chứ sao. Sao ông lại bỏ phim ra thế?
Cầm miếng phim trong tay, nàng nói:
- Bây giờ ông ra Phòng Đợi ngồi chờ rửa phim. Có kết quả rồi đóng tiền.
- Bao nhiêu vậy cô?
- Ngoài Phòng Nhận Bệnh có bảng liệt kê. Mời ông ra coi.
- Cô…
Người con gái nhướng mắt:
- Ông còn cần gì?
- Dù nhổ hay chữa, cô sẽ nhận tôi là “thân chủ” chứ?
Thái Hòa cười:
- Không. Có người khác lo. Tôi chỉ định bệnh, hôm khác mới chữa.
- Buồn nhỉ.
- Tôi nhổ đau lắm.
- Không hề gì.
- Chữa càng đau hơn.
- Tôi chịu được.
- Ông… cố đấm ăn xôi.
- Tại xôi ngon.
Thái Hòa quay đi:
- Thôi, ông ra phòng đợi đi. Lát nữa ông sẽ gặp lại tôi mà.
Nàng bước những bước nhún nhẩy. Chắc biết chàng đang nhìn theo nên thân thể nàng có vẻ… đong đưa, uyển chuyển hơn phút đầu chàng gặp.