Never get tired of doing little things for others. Sometimes those little things occupy the biggest part of their hearts.

Unknown

 
 
 
 
 
Tác giả: Dung Saigon
Thể loại: Truyện Ngắn
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 5
Phí download: 2 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 3
Cập nhật: 2026-07-15 23:01:01 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 2
hững năm tháng ngọt ngào của thời đi học vừa chấm dứt. Chúng tôi rời nhau, đứa vào Đại Học miệt mài với sách vở, đứa đi xa, đứa lấy chồng vui thú cảnh gia đình. Thời gian dành cho nhau dường như quá ít. Mỗi năm một vài lần rủ nhau họp bạn để ôn kỷ niệm, để kể với nhau chuyện gia đình, những ưu phiền trong cuộc sống, nỗi buồn chen lẫn những niềm vui, lâu dần, sự họp mặt bạn bè trở thành một thông lệ của chúng tôi. Mỗi năm nhìn lại mình, thấy thêm một nếp nhăn trên khóe mắt, những sợi tóc bạc chen lẫn những sợi tóc đen, vòng eo mỗi năm mỗi biến dạng, nụ cười bỗng trở nên héo hon, rồi một lúc chợt ngỡ ngàng như vừa đánh mất tuổi hai mươi. Mỗi năm chúng tôi đi tìm tuổi hai mươi ở ngày họp bạn. Tiếng Hồng Hà lại vang lên:
- Thảo ơi mày nhớ nhắc tụi nó không được đứa nào đem cái đuôi của mình theo đấy nhé. Phiền phức lắm,
Tôi kêu lên:
-Biết rồi, để chúng mày được xả stress, tha hồ nói xấu những cái đuôi ấy chứ gì?
-Mày thì tử tế hơn đấy à?
Tôi lại bật cười, mỗi lần nói chuyện với bạn cũ tôi thấy mình xúc động lạ. Mỗi câu nói đùa, mỗi lời than thở, mỗi tiếng thì thầm cứ như là tuổi hai mươi bừng dậy, vui nhộn, trẻ trung và tràn đầy sức sống.
Tôi đến trễ nửa tiếng vì cái đuôi của tôi cứ nhùng nhằng hỏi han đủ thứ, nào là “có cần anh đến đón không? Mấy giờ em về,vv và vv..” Tôi đã phải dứt khoát một cách cương quyết “em sẽ tự về một mình, không về khuya quá nhưng cũng đừng chờ em, vì bạn bè gặp nhau chuyện trò nhiều đôi khi không biết được giờ giấc”
Cái đuôi của tôi trông thật bần thần, hình như không được an tâm khi thấy tôi hớn hở với chương trình họp bạn của tôi thì phải. Có lẽ từ ngày lấy chồng tôi trở nên lười biếng, ỷ lại vào chồng nhiều quá,đi đâu cũng chồng đưa đi, chuyện gì cần phải sử dụng đến bộ nhớ thì để chồng nhớ, cái gì cũng chồng lo, cái thói quen ấy đã ăn sâu mọc rễ trong đầu mọi người khiến những thành viên trong gia đình tôi cũng giống như cái đuôi của tôi, cũng bần thần không kém khi tôi đi đâu một mình, nên cái tình trạng dùng dằng ấy mới xẩy ra. Hồng Hà liếc nhìn ra cửa khi thấy tôi bước vào;
- Có chắc là cái đuôi của mày không vào theo đấy chứ.
Tôi gắt lên;
-Làm gì có, đã thông báo rồi ai mà cho đi theo.
Hồng Hà cười tủm tỉm:
- Ai mà biết được. Cái đuôi của mày có tiếng là lằng nhằng, vợ đi đâu một tí là cứ cuống lên. Ba mươi năm vẫn còn đeo nhau như sam. Có khi đã bám theo rồi đứng chờ ở đầu ngõ không chừng.
Tôi kéo tay Hồng Hà vào nhà:
- Mày vẫn chứng nào tật nấy, hay nghi ngờ quá. Tụi nó đến đủ chưa?
-Còn thiếu con Thủy. Hồng Hà nói “cái con chuyên môn đến trễ”
Mai từ dưới bếp bước ra. Oái! Mai của cái thủa hai mươi đâu mất rồi! Một Mai xinh xắn thướt tha - một Mai nhút nhát hay thẹn thùng với đôi chân dài gầy ốm, chuyên môn phải mặc áo tay dài để che đi hai cánh tay khẳng khiu của mình. Giờ đây đã trở thành một Mai tròn trịa. Với cái áo thun ôm sát vòng eo bẩy mươi và cái quần lửng hở một nửa bắp chuối chân trắng nõn đầy đặn, tôi đã nhận ra Mai nhờ nụ cười, vẫn cái răng hơi khểnh một chút tạo cho nụ cười của Mai duyên dáng thêm. Mai ôm chầm lấy tôi.
- Lâu quá không gặp Thảo, nhớ quá đi thôi, mày chẳng thay đổi gì cả, có đẫy đà ra chút xíu nhưng eo vẫn thon như thủa nào.
Cả bọn cười ồ lên.
- Phải đấy, trong đám bạn già chúng mình chỉ có Thảo là còn giữ được cái body tuyệt vời thôi. Nhìn xa xa cũng được lắm đấy chứ, còn có khối chàng xồn xồn góa vợ chết mê vì mày.
Khánh Linh nói. Hôm nay cô chủ nhà ăn mặc thật trẻ trung, một áo thun sọc đỏ ôm vòng eo cũng ngót nghét bẩy mươi và một cái váy dài đen, tạo cho Khánh Linh một dáng người thon thả hơn. Tôi kêu lên:
- Hôm nay đại hội gì mà chúng mày điệu quá, đứa nào cũng chưng diện đẹp như đi thi biểu diễn thời trang ấy. Đố ai dám bảo cái đám già này đã bước qua tuổi ngũ tuần rồi nhỉ?
Mai nheo mắt:
- Ở ngoại quốc không ai bảo tuổi năm mươi là già đâu quý bà ạ. Chúng ta vẫn còn tươi mát lắm, khối bà còn bỏ chồng đi theo tình nhân ăn chơi vung vít nữa cơ đấy. Hãy nhìn tao đi, chẳng cần lấy chồng tao sống có khỏe hơn không. Muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm, có đâu như chúng mày, làm gì cũng sợ cái đuôi kiểm sóat.Thật phiền hết biết!
Khánh Linh gật đầu.
- Vì thế tao đã cắt hẳn cái đuôi ấy đi rồi. Bây giờ tao ung dung tự tại sống một mình ở căn nhà này. Hai đứa con tao đã có gia đình ở riêng, thỉnh thoảng chúng mới kéo nhau về quấy nhiễu mẹ. Giọng Khánh Linh chợt nhỏ đi - có chúng nó về căn nhà bỗng vui hẳn lên, khi chúng kéo nhau đi, căn nhà tự dưng tĩnh lặng, nhưng tao cũng quen rồi, sống một mình lâu dần thành ích kỷ, không muốn cảnh ồn ào, không muốn bị ràng buộc nữa.
Tôi choàng tay ôm vai Khánh Linh:
- Chuyện không vui không thèm nhắc đến nữa. Mai về VN chơi ở nhà mày. Một đứa không chồng, một đứa bỏ chồng tha hồ rong chơi đây đó mà không bị ràng buộc. Có ăn chơi ở đâu thì cũng phải nhớ đến tụi tao với. Hai bà già đừng mải ham vui quá mà quên cả đường về đấy nhé.
Mai thở dài nhè nhẹ:
- Hai đứa tao làm gì “có nhà” mà về nhỉ?
Hồng Hà rên lên:
- Hai đứa chúng mày sung sướng quá, không thể cho tao đi chơi chung với được à?
Khánh Linh lắc đầu:
- Không được, những đứa đã yên bề gia thất như chúng mày đi theo phiền lắm, ăn chưa hết bữa tiệc, ngồi chưa nóng chỗ đã nhẩy nhổm lên đòi về, cản trở cuộc vui của chúng tao.
Mai cười, chiếc răng khểnh vẫn còn dễ thương:
- Cho đáng đời chúng mày, ai bảo lấy chồng để đeo gông vào cổ. Ngày xưa tao có đến ba thằng để yêu, để chọn lựa nhưng cuối cùng có lấy ai đâu, chúng mày thấy đấy, tao vẫn sống khỏe mạnh và yêu đời, không vướng bận như chúng mày để bây giờ về già ôm nhau than thở chồng thay đổi tính nết, già cả còn ham gái trẻ, con cái có gia đình rồi không còn thương Mẹ như xưa nữa, vv và vv…Mai chớp nhẹ đôi mắt, nụ cười nó mang một chút đắng cay “nhưng ở một mình đôi lúc cũng tủi thân khi nhìn bè bạn có đôi, có cặp, có con cháu để bế bồng rồi chợt thấy thương mình cô độc”
Tôi vuốt má Mai, cười nhẹ:
- Cái gì cũng có cái giá của nó cả Mai ạ, ngon lành như mày, giờ này kiếm một ông chồng cũng chưa muộn đâu. Hãy thử vào cuộc đi rồi biết, cuộc sống sẽ xáo trộn cả lên với bộn bề lo toan, lúc phải chiều ông chồng già khó tính, lúc phải dỗ dành đám con, khuyên bảo cho chúng nó nên người, mệt mỏi lắm.
Mai nhún vai:
- Nghe chúng mày than thở tao cũng sợ lắm rồi. Muốn lấy chồng thì tao đã lấy từ lâu chứ ai lại đợi đến bây giờ “hết pin” rồi mới lấy, đeo thêm phiền phức vào người. Lại giống như chúng mày, đi đâu cũng phải băn khoăn cho cái đuôi ở nhà có được vui không? Thỉnh thoảng một “ ai đó” lại bị tiếng chuông điện thoại cắt ngang niềm vui gọi về hay lịch sự hơn thì là một tin nhắn âu yếm để dụ dỗ “ai đó” nhớ đến bổn phận làm vợ mà đừng la cà lâu quá, cháu nội sang chơi nó cứ nhắc Bà hoài. Đúng không, quí bà?
Hồng Hà rên lên:
-Tao mệt mỏi với bổn phận quá, ngày nào cũng bị ràng buộc vào từng ấy công việc, buông thả một chút là thấy xáo trộn cả lên. Cuộc sống sao thật lắm ưu phiền đến thế. Tao muốn thời gian quay lại, cho chúng mình trở về với tuổi hai mươi ngọt ngào ngày xưa - đó là quãng thời gian dễ thương nhất của chúng mình.
Ký Ức Tuổi 20 Ký Ức Tuổi 20 - Dung Saigon Ký Ức Tuổi 20