Số lần đọc/download: 3247 / 9
Cập nhật: 2015-11-24 21:40:39 +0700
Chương 2
M
ới sáng sớm mà Vĩnh Xuân đã đập cửa phòng Vĩnh Nghi, cô xô cánh cửa bước vào khi anh còn quấn mình trong chăn:
- Em đi học bằng xe đạp, anh không phải đưa, chiều nay em sẽ xả xẹp bánh xe Phương Mai, cho anh tha hồ mà ra tay nghĩa hiệp.
Vĩnh Nghi nhăn mặt:
- Mày ác hơn quỷ nữa nhỏ.
Vĩnh Xuân nháy mắt với anh:
- Đó là việc làm đầu tiên giúp anh đó, đừng có làm bộ, nhà nó ở hẻm 158 đường Vĩnh Viễn, lại mà đón nó.
Vĩnh Xuân lủi nhanh như một con sóc. Vĩnh Nghi chỗi dậy, anh thừa biết em gái mình chỉ nghịch ngợm chứ không ác tâm.
Nhảy xuống giường, Vĩnh Nghi vung tay làm vài động tác thể dục, anh thay quần áo và cũng vội vã đi như Vĩnh Xuân. Bà Vĩnh cằn nhằn:
- Làm gì hôm nay hết con Vĩnh Xuân như con lật đật rồi lại đến thằng Vĩnh Nghi nữa.
Ông Vĩnh quấy tan sữa ly cà phê của mình chậm rãi nói:
- Con Vĩnh Xuân đi tập huấn gần miệt Thủ Đức, còn thằng Vĩnh Nghi đi công tác ở Biên Hòa mà.
- Vậy mà không chịu đi chung, lại đi mượn của ai chiếc xe đạp không biết.
Ông Vĩnh làm thinh uống cà phê. Vĩnh Nghi đẩy xe ra đường. Hôm nay anh chọn chiếc áo đẹp nhất của mình và đang lần qua con đường Vĩnh Viễn chứ không đi thẳng trên con đường Điện Biên Phủ như hôm qua.
Phương Mai đang đánh vật với chiếc xe của mình, xích cứ tuột mãi, lại trật con chó, bàn tay cô lấm lem dầu mỡ đen đủi. Cuối cùng cô phải dắt chiếc xe đạp của mình vào một hiệu sửa xe.
- Xe cô dây sên đã trơ rồi, giãn quá tai, cái líp thì nhông mòn rồi cô bé, phải thay mới đi được.
Mồ hôi Phương Mai tuôn ướt cả áo dài đang mặc, cô lo lắng:
- Phải bao nhiêu lận hả chú?
- Để coi, sên ba mươi, cái nhông ba mươi nữa là sáu mươi, cộng thay và vào mỡ bò năm ngàn nữa vị chi là sáu mươi lăm ngàn, cô đưa tiền đây tôi lại tiệm đàng này mua thay giùm cho.
Phương Mai bối rối đứng chùi chùi tay đầy dầu vào nhau:
- Cháu không có đem theo tiền bây giờ.
- Được rồi, cô cứ để xe đây tôi sửa cho, trưa lại lấy.
Phương Mai lỡ khóc lỡ cười. Gần bảy giờ cô phải đón xe để đi thôi, cô bước vào sạp sửa xe:
- Phiền chú cho cháu rửa tay và gởi chiếc xe, cháu phải đi tập huấn mãi gần Thủ Đức.
- Cô vào trong ấy có cái thau nước.
Phương Mai vừa đi vừa chùi tay vào một tờ giấy, mặt cô rầu rầu. Đúng là xui xẻo. Giận ghê, ngày hôm qua Hoàng Dũng còn đến đón cô cùng đi, hôm nay anh biệt tăm hẳn đã đi cùng Vĩnh Xuân, hờn tủi lại dâng lên trong lòng Phương Mai, nước mắt Phương Mai ứa ra.
- Phương Mai, sao giờ này Mai còn ở đây?
Vĩnh Nghi mừng rỡ khi thấy dáng Phương Mai, cô vừa đưa mắt như vừa tìm kiếm xe.
Nhận ra Vĩnh Nghi, Phương Mai bực dọc:
- Xe tôi hư rồi.
- Tôi đi Biên Hòa, Phương Mai đi tôi cho quá giang.
Mắt Phương Mai sáng lên. May quá, vậy mà nãy giờ cô cứ lo đến được trường sẽ trễ giờ lên lớp.
- Phương Mai lên xe đi.
Không đợi mời lần thứ hai, Phương Mai vén tà áo dài ngồi phía sau xe Vĩnh Nghi. Vĩnh Nghi đạp số cho xe lướt nhẹ về phía trước, lòng anh như mở hội. Mùi hương dịu dàng và tóc cô bay bay quấn lên lưng áo anh, làm anh ngây ngất trong một cảm giác lạ lẫm.
Hoàng Dũng chưa chịu vào trường, anh lóng ngóng trước sân than:
- Hồi sáng phải chi Vĩnh Xuân chịu ghé nhà Phương Mai một chút.
Vĩnh Xuân sầm mặt:
- Trời ơi bộ anh muốn trễ giờ chắc?
- Nhưng chúng mình đến nơi chưa vào học mà.
Hoàng Dũng mở to mắt, bởi chiếc Dream vừa ngừng trước cổng trường và Phương Mai đang bước xuống. Cô còn đang cười và nói gì đó với Vĩnh Nghi. Vĩnh Xuân tươi nét mặt cô kêu to:
- Anh Vĩnh Nghi!
Vĩnh Nghi đưa tay vẫy em gái kèm theo một cái nháy mắt, không ai nhìn thấy mắt Hoàng Dũng đang tối lại, anh quay đầu đi thật lẹ, Vĩnh Xuân vội chạy theo:
- Hoàng Dũng đợi Vĩnh Xuân với.
Một chút chua xót dâng lên trong lòng Phương Mai, cô và Hoàng Dũng đã xa lạ mất rồi. Họ đang cùng bên nhau đó mà.
Giận quá anh đã vô tình quên lãng.
Ánh mắt kia bây giờ đã xa xôi.
Trống điểm vào lớp, Phương Mai chậm rãi bước đi. Tiếng học trò lao xao, nhắc nhở một thời cô và Hoàng Dũng lúc còn thơ dại. Anh đã quên rồi, khi cô đơn phương đi tìm về kỷ niệm cũ, và tình yêu đầu đời vụt tắt ngắm.
Buổi chiều chấm dứt một ngày tập huấn, tốp của Phương Mai vừa đùa chọc nhau vừa cùng dắt xe nhau ra về. Vĩnh Xuân ngọt ngào:
- Hình như Vĩnh Nghi nói là sẽ rước Phương Mai, Phương Mai chịu khó chờ tí đi, anh Vĩnh Nghi sẽ đến ngay đó.
Phương Mai liếc Hoàng Dũng, cô thấy anh lãng ra và đẩy xe đi Phương Mai tức nghẹn. Cô không thể mở lời xin Hoàng Dũng cho mình cùng về. Anh lãnh đạm, hà tiện cả một lời nói với cô. Phương Mai đứng dưới mái hiên
Tin.. tin... Vĩnh Nghi bóp còi xe và chạy thẳng vào trường, Hoàng Dũng mím môi. Cúi mặt, anh leo lên xe đạp thật nhanh, mặc Vĩnh Xuân ú ớ kêu phía sau.
- Tôi cứ sợ Phương Mai phải chờ.
Tránh tia nhìn âu yếm của Vĩnh Nghi, Phương Mai ngồi lên phía sau xe Vĩnh Nghi:
- Phương Mai cũng vừa tan học, nhưng nếu mà Phương Mai về rồi anh Vĩnh Nghi về nhẹ xe, khỏe, có sao đâu.
Vĩnh Nghi nói một câu đầy ý nghĩa:
- Không đâu, nếu Phương Mai đã về, xe tôi lại còn nặng hơn, vì nó chở cả nỗi buồn của tôi đó Phương Mai.
Phương Mai nín thinh, xem ra anh chàng đã bắt đầu muốn tấn công cô, tất nhiên là nên im lặng. Thấy Phương Mai ngồi xa mình, Vĩnh Nghi nhắc:
- Phương Mai ngồi sát vô, đường xa lộ anh chạy hơi nhanh.
Trời trở màu chiều vàng ánh, gió mùa hè hiu hiu, họ chạy qua mặt Hoàng Dũng và Vĩnh Xuân. Hoàng Dũng quay đi để không nhìn thấy hình ảnh làm nhức nhối tim anh. Lỗi tại mình, xe Phương Mai hư, sao sáng nay mình không đón và giận thật, tại sao Phương Mai không nói một lời nào hết.
Vĩnh Nghi cho xe tấp vào một quán giải khát nằm sâu trong vườn dừa, Phương Mai ngạc nhiên:
- Anh Vĩnh Nghi cần mua gì hả?
Vĩnh Nghi mỉm cười chân đá vào chống xe:
- Không, anh khát và muốn mời em cùng uống một ly nước dừa.
Phương Mai đành đi theo Vĩnh Nghi. Lác đác những đôi tình nhân trong quán, họ ngồi sát vào nhau. Phương Mai ngượng ngập đi trong vùng tranh tối tranh sáng, bàn tay khỏe mạnh của Vĩnh Nghi nắm khẽ bàn tay bé nhỏ mềm mại của cô.
Anh kéo cho cô chiếc ghế và xuống bên cạnh. Đôi mắt màu nâu đen của anh thật đa tình nhìn cô, hàng mày rậm tạo cho anh một vẻ gì đó rất quyến rũ và đàn ông. Phương Mai bối rối, dù sao cô vẫn không quên đó là Vĩnh Nghi, anh của Vĩnh Xuân cô gái nhà giàu kênh kiệu và đố kỵ cô ra mặt.
- Uống nước đi Phương Mai.
Vĩnh Nghi khuấy nhẹ ly nước của Phương Mai, nụ cười anh thật dễ thương:
- Chưa bao giờ anh thấy Phương Mai đến nhà anh.
- Em và Vĩnh Xuân không thân mấy đâu, đúng ra em nghèo nên chẳng dám kết bạn cùng ai.
Vĩnh Nghi nhăn mặt:
- Với anh, em đừng nói tiếng giàu nghèo nghen Phương Mai. Anh thích quen em và mai kia anh nghĩ mình nên cưới một cô vợ nghèo, vì đấy là những cô gái đảm đang và biết lo toan.
- Tiêu chuẩn anh đề ra cho mình cũng tính toán ghê.
Phương Mai cười nhẹ.
- Riêng em, em thấy nghèo cũng là cái tội và rất thiệt thòi, do đó, em rất biết thân phận của mình.
Vĩnh Nghi cầm lấy bàn tay Phương Mai đang vân vê vẽ trên ly nước dừa:
- Anh muốn gặp em hoài được không?
Phương Mai chớp mắt, cô muốn rút tay về mà Vĩnh Nghi thì cứ muốn giữ chặt lấy tay cô.
- Em không đáng để anh quan tâm đâu.
- Anh muốn được đến nhà em.
Phương Mai hốt hoảng:
- Đừng anh Vĩnh Nghi, nhà em bê bối lắm.
- Anh không tin lời em nói đâu, anh đến thăm em với tư cách người bạn, bằng lòng Phương Mai nhá?
Vĩnh Nghi siết nhè nhẹ bàn tay Phương Mai, mắt anh nồng nàn cháy bỏng. Phương Mai run rẩy, hình như cô đã quên biến đi Hoàng Dũng và nỗi buồn hai ngày nay đã tan biến. Trước mặt cô Vĩnh Nghi quyến rũ và thật đàn ông. Phương Mai thấy mình trở nên bé nhỏ và yếu đuối làm sao.
- Sao em không chọn nghề nào đó có mức thu nhập cao hơn? Ngành sư phạm khô khan và nghèo khó, em biết không?
- Mẹ em muốn, vả lại em cũng thích nghề gõ đầu trẻ, nó cho mình gần gũi lại quãng đời thơ ngây hồn nhiên.
Rồi cô cười chế giễu Vĩnh Nghi:
- Anh nói em chứ sao gia đình anh lại cho Vĩnh Xuân đi học nghề gõ đầu trẻ? Anh tự mâu thuẫn rồi đấy.
Vĩnh Nghi bật cười:
- Em cũng lém lắm Phương Mai. Vĩnh Xuân đi học ngành sự phạm là tại nó yêu Hoàng Dũng. Đi dạy cái gì, nó ra trường ít hôm là nghỉ bây giờ.
Tim Phương Mai như có ai đó nghiền nát đi, một cái đau nhói dâng lên tận đỉnh đầu, cô bưng ly nước dừa lên môi uống để nuốt chất ngọt và lạnh buốt vào lòng, để nghe tình yêu đầu đời vỡ tan như bọt nước.
Hoàng Dũng dựng xe trong một góc đối diện, anh đứng khoanh tay trước ngực, ánh mắt nhìn ra đường lớn, mong tìm kiếm một bóng người xuất hiện. Bóng tối đã đổ dài trên thành phố, đèn đường có từ lâu, vậy mà Phương Mai vẫn chưa về, tim anh sôi sục ruột gan như có lửa.
Phương Mai ơi là Phương Mai, tại sao em cố tình dẫm nát lên tim anh vậy, chẳng lẽ em không biết là anh yêu em sao? Anh đã ngu ngốc để Vĩnh Xuân đeo theo mình.
Phương Mai xuất hiện từ đầu con hẻm, chiếc áo dài của cô không lẫn vào đâu được. Hoàng Dũng mừng rỡ chạy nhanh đến, giọng anh giận dỗi:
- Phương Mai, mãi đến bây giờ em mới chịu về à?
Nhận ra Hoàng Dũng, mặt Phương Mai sa sầm, cô nhạt lạnh:
- Tôi về sớm hay trễ, có mắc mớ gì đến anh?
Giọng điệu của cô làm Hoàng Dũng tức tối, anh buột miệng mai mỉa:
- Em lúc này... quen toàn dân có xe Dream nên tách rời anh.
Phương Mai giận run, nước mắt cô ứa ra:
- Anh nhìn em như vậy, tại sao anh không nhìn lại anh đi?
- Anh làm sao, anh vẫn đi chiếc xe "cuộc" cũ kỹ của mình. Đúng rồi, xe đạp làm sao bằng xe Dream, Vĩnh Xuân nói đúng, con gái bao giờ cũng mê tít mã hào nhoáng bên ngoài.
- Hoàng Dũng!
Phương Mai giận dữ gạt mạnh Hoàng Dũng, cô bỏ chạy, cơn tức giận làm ngực cô nghẹn cứng lại. Hoàng Dũng dám đáng giá cô, sao anh không nhìn lại anh, bị cuốn hút vào cái vòng của Vĩnh Xuân, việc cô đi với Vĩnh Nghi không hoàn toàn là ý muốn của cô. Hoàng Dũng đã coi thường cô, tại sao anh không chịu hiểu, chính là nguyên nhân và cũng chính anh làm cho cô buồn suốt ngày nay.
Hoàng Dũng tần ngần nhìn theo. Hay là mình đã để Vĩnh Xuân một bên, lẽ nào Phương Mai không biết anh yêu cô? Hoàng Dũng quay lại với cái xe của mình, bước chân anh nặng nề buồn thảm.
Phương Mai đứng lại khi thấy Hoàng Dũng không chạy theo mình. Một chút nôn nao dâng trong lòng. Tại sao anh đứng ở đầu con hẻm đợi mình đến tối được mà anh không chịu chạy theo. Dầu sao cô cũng không bao giờ quên được kỷ niệm một thời áo trắng bên Hoàng Dũng, những buổi chiều đi học về che chung một áo mưa, hay đi bên nhau dưới hàng cây dài rợp lá giành nhau những quả ổi xanh mọng với tiếng cười giòn giã.
Vĩnh Nghi tiếp tục đưa đón Phương Mai, khi chiếc xe đạp cô còn nằm trong tiệm sửa xe đạp. Hoàng Dũng giận thật sự, anh cay đắng nhìn người con gái mình yêu rời xa mình. Phương Mai lại càng không đến với Hoàng Dũng được. Bởi Vĩnh Xuân như cái bóng của anh.
Hoàng Dũng cay đắng lạnh lùng, Phương Mai tự ái tình đầu tiên xin cho vào quên lãng.
Tuần lễ tập huấn kết thúc, buổi chiều cuối cùng Hoàng Dũng vội vã ra về với Vĩnh Xuân, Phương Mai lủi thủi một mình đạp xe phía sau. Cô không muốn khóc mà nước mắt cứ ứa ra.