We should read to give our souls a chance to luxuriate.

Henry Miller

 
 
 
 
 
Tác giả: Thục Lam
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: Trần Hoàng Kim
Upload bìa: Trần Hoàng Kim
Số chương: 5
Phí download: 2 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-07-19 21:03:09 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Nele
ôi là Nele, tôi sống ở trang viên Maarwim. Mẹ tôi là quản gia của nơi này, còn ba tôi là người làm vườn. Trang viên Maarwim là gia sản của gia tộc Ioannou. Ở hiện tại, ông Aiden và cô Shannon là chủ của nó. Họ có hai con gái, con gái nhỏ là bé Deborah. Đó là đứa bé xinh xắn nhất trên đời. Deborah giống mẹ, mắt xanh lá, tóc nâu, gương mặt bầu bĩnh, trắng trẻo, da dẻ mịn màng như trứng gà bóc. Còn chị lớn là Kathleen. Nhưng tôi không thường gặp Kathleen lắm vì chị ấy chỉ ở trong phòng của cô Shannon và phòng riêng của mình đa số thời gian và không gặp ai cả.
Trang viên Maarwim rất rộng lớn, nhưng không có mấy người ở đây. Tính qua tính lại, chỉ có sáu người. Chính vì thế mà đa số thời gian, trang viên thường rất yên lặng, sự yên lặng đáng sợ. Nó như con quái vật ẩn mình dưới những tán cây rậm rạp và to lớn, lặng lẽ quan sát xung quanh và âm thầm theo dõi mọi người.
Biệt thự Maarwim là một tòa lâu đài xa hoa, đẹp đẽ có hai tầng. Tầng trệt có phòng khách, phòng bếp, phòng ăn, phòng ngủ của gia đình tôi và phòng làm việc của ông Aiden. Còn tầng trên có phòng ngủ chính, phòng của Deborah, Kathleen và phòng cho khách. Gọi là phòng cho khách nhưng thực chất đó là phòng ngủ của tôi từ nhỏ. Ông Aiden và cô Shannon rất thương tôi và cho phép tôi ở cùng tầng với họ. Tôi được ăn mặc xinh đẹp như Deborah, được chơi cùng Deborah cả ngày và có thể đi đến bất cứ đâu trong biệt thự mà không cần xin phép, thậm chí là phòng làm việc của ông Aiden. Đặc quyền này ngay cả ba mẹ tôi đã làm ở đây rất lâu cũng không có.
Chính vì những điều này, nhiều vị khách của ông Aiden và cô Shannon ghé thăm trang viên thường lầm tưởng tôi là con gái lớn của họ, chị gái của Deborah. Nhưng rồi họ cũng nhanh chóng nhận ra tôi chẳng có quan hệ ruột thịt gì với nhà Ioannou, vì tôi chẳng có chút gì giống người của gia đình ấy. Họ đều là những người có vẻ ngoài đẹp.
Ông Aiden, như mẹ tôi từng nói, là một người đàn ông điển trai và lịch thiệp. Ban đầu tôi không hiểu lời của mẹ, nhưng khi nhìn thấy nhiều quý ông ghé thăm trang viên, tôi mới nhận ra đúng rằng ông Aiden là người tốt bụng, dễ mến nhất trong số họ. Ông không bao giờ to tiếng hay tức giận với ai, trên người ông cũng không có những mùi khó chịu (tôi nghĩ đó là tổ hợp mùi nước hoa, thuốc lá và rượu) như những quý ông kia.
Cô Shannon, như ba từng một lần nói nhỏ với tôi, là người phụ nữ xinh đẹp nhất trên đời. Nhưng tôi không thấy như vậy, tôi nghĩ có người đẹp hơn cô, đó là cô Neodrin. Nhưng cô ấy chưa xuất hiện lúc này (nhưng cô ấy rất đẹp, tôi chắc chắn như vậy). Nhưng không phải cô Shannon không đẹp, cô vẫn đẹp và chỉ đẹp thua cô Neodrin thôi. Nhưng mọi người đến trang viên thường không chú ý đến vẻ đẹp của cô, họ không thường khen những câu như “Cô càng ngày càng xinh đẹp”, “Lâu ngày không gặp, cô tươi tắn ra nhiều” hay mấy câu khác. Tôi thấy người ta thường khen những cô gái và những người phụ nữ như thế (cô Neodrin rất thường được khen như vậy). Họ chào hỏi cô Shannon bằng một câu khác, hỏi thăm sức khỏe, nhưng cũng không giống như thông thường. Họ hỏi rằng: “Bệnh của cô đã khá hơn chưa?”. Họ cũng thường hỏi khác đi, nhưng lúc nào trong câu cũng sẽ có chữ “bệnh”, như nhấn mạnh rằng cô Shannon đang bị bệnh.
Nhưng đúng là cô bị bệnh thật. Mẹ tôi nói rằng cô từng đi điều trị ở bệnh viện trong một thời gian trước khi sinh em Deborah (không hiểu sao mỗi khi nhắc đến em Deborah, mẹ tôi thường có vẻ muộn phiền và đau lòng), và đến bây giờ cô vẫn đang bị bệnh và vì thế tôi không được quầy rầy cô những lúc cô mệt mỏi hay khó chịu trong người. Nhưng mẹ lại không nói cho tôi biết khi nào thì cô sẽ mệt mỏi và khó chịu trong người. Nhưng cũng vì lời nói của mẹ mà tôi không dám lại gần cô Shannon nhiều vì sợ rằng cô sẽ cảm thấy tôi phiền phức và không thương tôi nữa. Nhưng tôi nghĩ cô sẽ không bao giờ không thương tôi nữa vì cô là người mà tôi cảm thấy rằng thương tôi nhất trong nhà. Cô nói chuyện nhỏ nhẹ với tôi, thường khen tôi đáng yêu và ngoan ngoãn và cô còn cho tôi rất nhiều những món trang sức nhỏ và những quyển sách đọc rất hay. Cô cũng là người cho phép tôi ở trong phòng cho khách và có thể đi đến bất cứ đâu trong biệt thự. Tôi không tưởng tượng được sẽ có ngày cô Shannon không còn thương tôi hay không nói chuyện với tôi nữa, hay trở nên cáu gắt, xa cách hay xua đuổi tôi, như lời mẹ nói.
Đa số thời gian trong ngày của tôi là ở cùng với Deborah và cô Shannon. Tôi thích nhất là được nghe cô Shannon đọc sách và kéo đàn. Cô có một cây đàn rất to màu nâu sẫm rất đẹp và rất đắt theo lời mẹ tôi nói, vì vậy mẹ thường dặn tôi rằng không được lại gần cây đàn đó và không được chạm vào nó dù tôi rất thích nó và ước một lần được chạm vào. Tôi rất thích mỗi lúc cô Shannon kéo đàn, trông cô như một nữ thần hiện ra từ ánh nắng, dịu dàng và ấm áp và mang đến những âm thanh êm tai. Tiếng đàn của cô nghe như tiếng ngâm nga của vô số tinh linh trong truyện thần thoại và mỗi lần cô kéo đàn thì tôi lại cảm giác như mình đang đứng trước một khung cảnh thần tiên và có một đôi cánh sau lưng và bay lên từ từ.
Em Deborah không biết thưởng thức tiếng đàn như tôi, em luôn phá đám giữa chừng bằng những âm thanh i a, bi bô mỗi khi có mặt lúc cô Shannon kéo đàn. Tôi đã nhắc khéo em nhiều lần lắm nhưng em không bao giờ nhớ và cứ lặp lại hành động đó khiến tôi rất khó chịu. Một lần tôi rất bực mình và tôi đợi khi cô Shannon ra ngoài nghe điện thoại, tôi quyết định phải dạy dỗ em một trận ra trò như mẹ thường nói rằng: “Con nít phải được dạy dỗ thì sau này mới ngoan ngoãn và được yêu thương”.
Tôi đứng dậy và nhìn xuống em đang ngồi bò trên nền phòng, hai tay tôi chống bên hông và tôi nói bằng cái giọng nghiêm nghị, cứng rắn giống như mẹ mỗi khi muốn dạy dỗ tôi.
“Deborah, em phải nhớ lời chị chứ. Chị đã dặn em là không được nói chuyện khi cô Shannon đang kéo đàn rồi mà”. Tôi khua ngón trỏ lên xuống trong không trung cho giống với dáng điệu của mẹ.
Bỗng nhiên, từ đâu mẹ tôi xông đến. Có lẽ bà đang dọn dẹp ở ngoài cửa. Mẹ vỗ bốp vào vai tôi một tiếng thật vang rồi nói bằng giọng rất tức giận nhưng dường như phải kìm lại để không quá lớn: “Nele, con làm gì vậy hả? Sao con dám cư xử như vậy? Mẹ đã dạy con thế nào?”.
Tôi không biết trả lời câu hỏi nào của mẹ trước. Tôi bị gương mặt nhăn nhó và đôi mắt trợn trừng hung dữ của bà làm cho khiếp vía, mất một lúc sau tôi mới thốt lên được: “Con dạy dỗ em Deborah để em ngoan ngoãn hơn, như lời mẹ dạy”.
Mẹ bấu vào cánh tay tôi, một lần nữa bà lại dùng cái giọng trầm nghiêm kia để nói chuyện: “Con nghĩ con là ai mà đòi dạy dỗ người khác hả? Deborah không phải người mà con có quyền dạy dỗ, biết chưa hả?”. Ba chữ cuối, giọng của mẹ đột nhiên cao lên một cách quái lạ.
Cô Shannon đã trở lại phòng. Nhìn thấy cô, tôi như thấy vị cứu tinh. Tôi biết cô sẽ bênh vực tôi, sẽ nói đỡ cho tôi trước mẹ, cô luôn như thế và lần này chắc chắn cũng sẽ như thế. Quả nhiên, cô nhìn mẹ con tôi một cách ngạc nhiên, nhưng nụ cười vẫn luôn trên môi cô, và hỏi: “Miriam, tôi vừa xuống nhà tìm chị đó. Hai mẹ con đang nói gì vậy?”.
Mẹ tôi cúi đầu, nét mặt bà giãn ra và tôi thấy bà có vẻ co người lại như một con mèo nhỏ bị ai đó dọa sợ (Mà đúng là mẹ tôi như con mèo nhỏ thật, bà gầy gò và có thấp bé hơn nhiều so với cô Shannon. Bà cũng luôn xuất hiện bất ngờ như cách mấy chú mèo hoang trong trang viên thường bất chợt nhảy ra từ bụi cây làm tôi giật mình.). Mẹ tôi trả lời một cách nhỏ nhẹ: “Tôi đang mắng Nele ạ, con bé làm chuyện quá đáng với Deborah quá”.
Nghe đến tên em Deborah, cô Shannon liền đảo mắt nhìn xuống con gái mình và bước đến có phần vội vã. Cô quỳ xuống cạnh và bế em lên, tôi thấy cô vuốt ve tay và lưng em rồi lại nhìn tôi và mẹ. Cô Shannon rất yêu thương Deborah. Tôi nghe mẹ nói rằng cô Shannon đã sinh em ấy rất vất vả, mất hai ngày một đêm để sinh. Bác sĩ đã chẩn đoán rằng em bị chết lưu trong bụng, nhưng thần kì làm sao, cuối cùng em vẫn chào đời và lớn lên khỏe mạnh.
Cô Shannon mỉm cười. “Vậy sao? Nele làm gì Deborah thế?”, cô hỏi.
Tôi không biết cô hỏi mẹ hay hỏi tôi. Dù vậy tôi nhanh chóng trả lời cô như cố gắng biện minh với mẹ về hành động vừa rồi của mình: “Con chỉ muốn dạy dỗ em Deborah thôi ạ. Em luôn nói chuyện trong lúc cô đang đàn và như thế thật là mất lịch sự quá. Con đã từng nói riêng với em rồi vì mẹ dặn rằng không nên nói những khuyết điểm của người khác ở nơi có nhiều người sẽ khiến họ xấu hổ và mất mặt lắm”.
Cô Shannon đột nhiên bật cười. Cô cúi đầu nhìn tôi và tôi thấy khóe mắt cô nheo lại, khuôn miệng cong lên một cách duyên dáng.
“Dạy dỗ sao? Con học từ đó ở đâu thế Nele?”, cô hỏi.
Tôi thành thật trả lời: “Con nghe mẹ nói ạ”.
Mẹ lại bấu tay tôi. Tôi xuýt xoa thật lớn và cô Shannon liền bước đến giữ lấy bàn tay của mẹ.
“Miriam, chị đừng bấu con bé như vậy. Da thịt trẻ con mỏng manh lắm, sẽ để lại vết bầm đấy”.
Mẹ buông tay tôi ra và tôi thấy bà càng cúi đầu thấp. Tôi không hiểu sao bà luôn có vẻ khúm núm như mắc tội gì với cô Shannon dù cô chẳng hung dữ hay to tiếng với bà bao giờ. Ba tôi từng nói rằng mẹ như vậy vì gia đình Ioannou là chủ của bà và bà phải cư xử thật đúng mực để không bị đuổi việc vì bây giờ không dễ để kiếm được công việc tốt và nếu mẹ bị đuổi việc thì tôi sẽ không được sống thoải mái như bây giờ. Nhưng tôi thấy ông Aiden và cô Shannon đâu phải là người so đo như vậy đâu vì nhiều lần tôi cũng phạm lỗi như là nói chuyện quá lớn tiếng khi họ đang tiếp khách hay vô tình làm rơi thức ăn trên bàn ăn thì họ vẫn chỉ cười và nhắc nhở tôi nhỏ nhẹ thôi.
Cô Shannon đã đi lại ghế ngồi ban nãy cô ngồi để kéo đàn. Cô ngoắt tôi lại và nói với tôi rằng em Deborah còn nhỏ nên không kiểm soát được âm thanh mình phát ra, em cũng chưa đủ lớn để hiểu lời người khác nói. Nhưng cô cũng nói thêm rằng sau này em Deborah lớn thêm rồi thì tôi hãy dạy dỗ em thật ngoan giống tôi.
Đó, phải chi mẹ cũng nhỏ nhẹ và dịu dàng với tôi như cô Shannon thì hay biết mấy.
Cô Shannon để tôi và em Deborah một mình trong phòng và gọi mẹ tôi ra ngoài để nói chuyện. Lúc còn hai mình, tôi nói với em Deborah: “Em lớn mau lên để chị dạy dỗ em thật ngoan nhé, nếu không em sẽ không được thương đâu”.
Buổi trưa, tôi ngồi cùng ăn với ông Aiden và cô Shannon. Tuy lần nào hai người họ cũng gọi ba mẹ tôi ăn cùng nhưng họ luôn từ chối. Ngay cả tôi lúc ban đầu khi cô Shannon nói rằng tôi có thể ngồi ăn chung trên bàn với hai người họ thì mẹ tôi cũng nằng nặc không chịu. Thế nhưng có lẽ như ba tôi nói, mẹ tôi phải cư xử đúng mực với cô Shannon và ông Aiden thì mới giữ được công việc và để tôi được sống thoải mái nên cuối cùng mẹ vẫn để tôi ngồi trên bàn lớn ăn và ba mẹ thì ăn ở phòng bếp.
Em Deborah đã bắt đầu ăn cháo loãng được rồi nên những ngày gần đây em cũng thường ngồi ăn cùng chúng tôi chứ trước đó cô Shannon sẽ cho em uống sữa rồi ngủ ở trên phòng.
Cô Shannon và ông Aiden bận rộn với em Deborah lắm vì như lời cô nói thì em rất kén ăn và hai người phải thường chọc ghẹo để dụ em ăn. Nhưng hôm đó chỉ có cô Shannon là lo cho em ăn còn ông Aiden thì ngồi im và không nói lời nào. Đến khi ông nói thì tôi thấy mặt ông đanh lại và đôi mày hơi nhíu, ông bảo rằng: “Dù sao em cũng nên đi, đó là đám cưới của anh trai em”.
Tôi biết ông đang nói chuyện với cô Shannon nhưng có vẻ cô không nghe thấy gì và vẫn đang ngân nga một bài hát nào đó để dụ em Deborah ăn.
Ông Aiden vẫn nói tiếp dù không được cô Shannon trả lời: “Mọi người cũng mong được gặp em. Từ khi Deborah ra đời, em chưa bao giờ rời khỏi Maarwim. Có nhiều người rất muốn thăm em nhưng không đủ điều kiện để đến Maarwim”.
Lần này cô Shannon đã trả lời: “Chứng tỏ là chưa đủ duyên để gặp nhau”.
Ông Aiden cầm li nước lên và trước khi uống ông nói: “Duyên là do con người tạo ra mà em”.
Cô Shannon đặt chén cháo của em Deborah xuống bàn một cách dứt khoát và nó phát ra âm thanh trầm đục như ai dùng đầu bút chọc mạnh vào tai bạn.
Cô ngoắt mắt nhìn ông Aiden và ánh mắt đó của cô là lần đầu tiên tôi trông thấy. Tôi như phát hiện ra một bộ mặt, dáng vẻ khác của cô. Một bộ mặt lạ lẫm và có phần đáng sợ mà tôi chưa từng biết đến bao giờ.
“Họ quan tâm em hay muốn dùng cái vỏ quan tâm để thương hại em? Em phát tởm cái cách họ tỏ ra đồng cảm và thấu hiểu, rồi nói mấy câu mong em sớm khỏe mạnh, hay an ủi em mọi chuyện sẽ tốt hơn. Em đã tốt hơn rồi. Em đã không còn là người bệnh nữa, bác sĩ đã ghi em đủ điều kiện xuất viện. Họ mong em khỏe mạnh hơn, trở lại thành một người bình thường nhưng không ai cư xử với em như người bình thường”.
Không khí trên bàn ăn trở nên đông cứng, giống như nước đóng băng trong tủ lạnh. Tôi không dám nhìn lên mặt cô Shannon nữa và chỉ cúi gằm xuống dĩa ăn của mình. Tôi thấy món khoai tây nghiền và thịt cừu xốt hôm nay rất ngon nhưng khó nuốt quá. Tôi đoán giờ mặt mình cũng hồng ửng như miếng thịt trên dĩa. Đó là một phản ứng kì lạ của cơ thể tôi, mỗi khi căng thẳng, mặt tôi lại hồng lên và chính vì điều đó mà tôi thường không nói dối hay làm gì sai trái được vì mẹ sẽ phát hiện ra tôi ngay.
“Dù sao đó cũng là đám cưới của anh trai em”. Đó là câu cuối cùng mà ông Aiden nói trong bữa ăn hôm đó.
“Đám cưới thứ ba trong hai năm. Sao anh ta không kết hôn với toàn bộ phụ nữ trên đời một lượt luôn đi”. Đó là lời cuối cùng cô Shannon nói trong bữa ăn hôm đó.
Nhưng cuối cùng thì hai người vẫn đi đám cưới của anh trai của cô Shannon. Hai người đi hai ngày và trong thời gian đó em Deborah được gửi đến cho người trông trẻ vì trong trang viên không ai ngoài cô Shannon có kinh nghiệm chăm em ấy. Ông Aiden muốn đưa em Deborah đi cùng thay vì thuê người trông trẻ nhưng cô Shannon không chịu. Cô nói rằng em còn nhỏ và đám cưới thì quá xô bồ, ồn ào sẽ khiến em bị ngộp. Hai người lại có một buổi nói chuyện căng thẳng trên bàn ăn về chủ đề này. Tôi không hiểu vì sao hai người lại thường nói những chuyện căng thẳng như thế trong giờ ăn thay vì tập trung ăn nữa. Bữa ăn như thế không ngon miệng chút nào và nó khiến tôi cảm thấy mệt và cũng căng thẳng nữa.
Người trông trẻ là một người phụ nữ có vẻ lớn tuổi hơn mẹ tôi một chút tên là Granvilla. Tôi hỏi cô Shannon rằng giao em Deborah cho người lạ chăm sóc có sao không vì em Deborah rất kén ăn và không kiểm soát được âm thanh mình phát ra sẽ khiến người khác khó chịu và họ sẽ không thương em. Nhưng cô Shannon nói rằng bà Granvilla là một người rất giỏi và có kinh nghiệm chăm sóc con nít nữa. Cô nói như thế nên tôi yên tâm. Rồi cô lại dặn tôi rằng hãy luôn ở cạnh em và phụ bà Granvilla chăm em và nói cho bà biết Deborah thích gì để bà Granvilla cho em ấy và chăm em ấy tốt hơn.
Tôi nghĩ đó là trách nhiệm của một người chị và đương nhiên tôi đã hoàn thành nhiệm vụ cô Shannon giao cho rất tốt và khi tôi kể thì tôi được cô khen và thưởng cho một sợi dây chuyền màu bạc có mặt dẹt hình con bướm đang dang cánh. Cô nói với tôi rằng bướm tượng trưng cho linh hồn và hãy giữ gìn nó như giữ gìn linh hồn mình. Chính vì thế nên tôi rất quý sợi dây chuyền và luôn đeo nó bên người và tôi khoe ngay với ba mẹ ngay khi nhận được món quà ấy. Đó là sợi dây chuyền đầu tiên mà tôi có (trước đó tôi chỉ được tặng vòng tay và hoa tai thôi).
Nhưng ngược với dự đoán của tôi là mẹ sẽ khen tôi hợp với sợi dây chuyền (tôi thấy sợi dây làm mình xinh đẹp hẳn lên) thì mẹ lại có vẻ cáu gắt khi tôi khoe. Mẹ bảo rằng tôi phải trả lại sợi dây cho cô Shannon vì nó quá quý giá và đắt tiền, nó không hợp để đeo trên cổ một đứa con nít như tôi. Mẹ nói rằng nếu tôi vô tình làm rơi mất hay không giữ gìn nó cẩn thận thì biết làm thế nào. Mẹ nói thêm nhiều điều nữa tôi không nhớ hết vì tôi đang buồn vì mẹ bắt phải trả lại sợi dây cho cô Shannon. Khi nói xong, mẹ bảo rằng tôi phải trả lại sợi dây trước giờ ăn tối vì mẹ không muốn nhìn thấy nó trên cổ tôi khi ngồi vào bàn ăn.
Tôi rất buồn và không muốn trả lại sợi dây chút nào cả vì cô Shannon đã nói nó là của tôi nhưng tôi không dám làm trái lời mẹ vì mẹ sẽ mắng tôi và có thể là bấu tay tôi nữa. Vì vậy sau khi nói chuyện với mẹ xong tôi đã đi lên lầu ngay để tìm cô Shannon. Tôi bước thật chậm và bàn chân tôi nặng nề như giẫm phải keo dính trên sàn nhà không sao nhấc lên nổi. Nhưng cuối cùng thì tôi cũng lên tới lầu và đi đến trước phòng của cô Shannon. Tôi thấy cửa phòng cô hé mở và có thể đi vào ngay nhưng tôi vẫn quyết định sẽ gõ cửa vì làm như thế mới lịch sự. Tôi vừa giơ tay lên định gõ thì lại nghe tiếng cô Shannon đang nói chuyện rất lớn, cô như đang gào lên chứ không phải là nói bình thường nữa và âm thanh lớn dội vào tai khiến tôi sợ hãi rụt tay lại ngay.
“Anh tưởng tôi không biết anh đã làm những gì sao? Anh muốn điều khiển tất cả mọi người xung quanh mình, anh muốn họ phải làm theo ý mình”. Đó là những gì cô Shannon đã nói.
Tôi nghĩ cô chỉ có thể đang nói chuyện với ông Aiden thôi. Quả nhiên lúc sau tôi đã nghe tiếng ông Aiden trả lời: “Shannon, em bình tĩnh lại đi. Em đã uống thuốc chưa?”.
Lời của ông Aiden như kích hoạt một công tắc nào đó cho các âm thanh đập phá dữ dội. Tôi nghe thấy tiếng đồ sứ vỡ và các món đồ bạc rơi xuống sàn gỗ phát ra những âm thanh tù đục liên tục.
Tôi kinh sợ và quay đầu chạy về phòng mình ngay lập tức. Tôi không biết vì sao mới ban nãy cô Shannon vẫn còn vui vẻ và hòa ái thì bây giờ lại trở nên cáu gắt và hung bạo như thế. Tôi đoán có lẽ trong chuyến đi của hai người đã có chuyện gì đó xảy ra và họ đang tranh luận về chủ đề đó. Nhưng mẹ tôi vẫn thường nói rằng khi tranh luận hay nói bất cứ điều gì hãy luôn giữ một giọng thật nhẹ nhàng và từ tốn, nếu bắt đầu to tiếng và thét gào thì cuộc tranh luận sẽ trở thành một cuộc cãi vã gay gắt và mọi người sẽ bất hòa với nhau, không thể tìm ra một phương pháp giải quyết êm thấm được và có thể sẽ trở nên thù hằn nữa. Tôi vẫn hay thấy ông Aiden và cô Shannon tranh luận với nhau nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy họ gay gắt với nhau như thế, và như vậy thì cuộc tranh luận, như mẹ tôi đã nói, trở thành cuộc cãi vã và sẽ gây ra bất hòa giữa hai người.
Câu Chuyện Ở Trang Viên Maarwim Câu Chuyện Ở Trang Viên Maarwim - Thục Lam Câu Chuyện Ở Trang Viên Maarwim