An ordinary man can... surround himself with two thousand books... and thenceforward have at least one place in the world in which it is possible to be happy.

Augustine Birrell

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 23
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2025-12-23 21:39:11 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 1
YỂN THỨC GIẤC TỪ SỚM, MỘT THỨC GIẤC không cần thiết chút nào. Uyển lười biếng nhắm mắt kéo dài phút giây thoải mái nhàn rỗi của một ngày nghỉ. Nhưng, giấc ngủ vẫn bằn bặt biến mất. Vẫn không vướng vất lại trong Uyển một thoáng nào.
Tối qua đi chơi với Hải về khuya đến thế mà sáng nay thức giấc sớm Uyển vẫn không thấy mệt mỏi.
Tiếng lao xao dành ăn của lũ em dưới nhà đem đến cho Uyển những nôn nao bất chợt. Buổi sáng của chủ nhật bao giờ cũng đông đủ và ồn ào như thế. Uyển tung chăn vùng dậy, như một đứa trẻ con, Uyển quên hẳn Uyển của tuổi lớn. Đánh răng, rửa mặt, thay quần áo vội vã, thật nhanh và thật nhí nhảnh chạy xuống. Vừa thấy Uyển ló mặt vào phòng ăn Thủy đã hét ầm lên:
- Ê! Uyển đi chỗ khác chơi đi, Mẹ bảo Uyển sắp lấy chồng là người lớn rồi thì không được phá phách dành ăn với tụi nhỏ nữa.
Lũ em nhỏ reo hò tán thành. Thủy nói xong tiếp tục ăn, Uyển cười nhẹ đưa ý nghĩ về Hải. "Anh có biết là em đã lớn vượt lên sự đùa phá ồn ào của lũ em rồi không". Ngồi xuống bên Thủy, con nhỏ tỉnh bơ không nhìn Uyển vẫn cắm đầu ăn ngấu nghiến đĩa bánh cuốn chả đầy vun, Uyển nói thầm "Ăn thế thảo nào người không tròn... như hột mít".
Đập khẽ lên vai Thủy cho con nhỏ ngừng ăn, Uyển hỏi:
- Phần tao đâu?
Thủy cười:
- Làm gì có phần mà hỏi? Bà lớn quá rồi, bảo thiên hạ lo cho.
- Lớn thì cũng phải ăn chứ bộ. Không ăn thì làm sao lớn nổi để... lấy chồng?
- Em ăn nhiều thế có lớn không?
Uyển ngắm Thủy, nheo mắt trêu nó:
- Không lớn, nhưng càng ngày càng… tròn như… hột mít.
Thủy kêu ré lên:
- Mụ gầy này ăn nói vô duyên quá đi. Không thèm nói chuyện với mụ nữa.
Uyển cười dài. Cứ động chạm đến sự “tròn trĩnh” của con nhỏ là y như con nhỏ la hét ầm lên như thế. Uyển biết "tẩy" của Thủy, mỗi lần Thủy "phê bình" Hải để trêu Uyển quá dai, Uyển lại phải làm nó im bằng cách nhắc đến sự “tròn trĩnh" của nó. Thế là bình yên trở lại và con nhỏ giận dỗi đùng đùng bỏ đi ngay.
- Hôm nay anh Hải có đến không hở Uyển?
Thủy vừa hỏi vừa "thu vén" đĩa bánh cuốn sạch sẽ đâu vào đấy. Thủy nhắc đến Hải là để mở màn cho những câu "trả thù" lúc nãy đây. Uyển lắc đầu:
- Chắc là không.
- Sao lại chắc là?
- Tại tao không hẹn anh ấy đến.
Thủy xí dài:
- Ông bà bám nhau như đỉa, xa nhau một ngày đã phát điên lên rồi thì chủ nhật sức mấy mà không hẹn.
Uyển làm mặt nghiêm bảo Thủy:
- Tao nói thật chứ sao, lâu lâu cũng phải tự do một chủ nhật chứ. Trưa nay anh Hải không đến tao với mày đi phố chơi.
Thủy so vai:
- Chê đi phố với Uyển, chiều nay em mắc hẹn với tụi bạn.
Uyển đứng dậy mắng đùa Thủy:
- Lúc nào cũng nhắc đến bạn, tụi nó có nuôi sống nổi mày không?
Thủy nhìn theo Uyển, nói to:
- Ừ! Em thế đó. Em cần bạn hơn cần người yêu. Nếu không có bạn em... chết sướng hơn.
Thật nhảm! Uyển lẩm bẩm, làm như không nghe tiếng Thủy nói tiếp. Uyển đi thẳng lên phòng. Buổi sáng này là mấy mươi buổi sáng Uyển thấy Uyển người lớn, Uyển thấy Uyển hoàn toàn biến đổi, hoàn toàn lột xác. Từ một cô bé nhỏ nhít rong chơi Uyển biến thành một Uyển duyên dáng mặn mà. Thành người tình, thành hôn thê của Hải. Những ngôn từ thật xa lạ nhưng cũng thật đằm thắm, trìu mến đầy ắp những thương yêu mặn mà xoáy lốc trong Uyển, lấn lướt Uyển, cho Uyển thấy Uyển có bổn phận với Hải, một bổn phận đáng yêu nhất. Một cuộc sống mới sắp thành hình. Cuộc sống ấy có vui có dễ thương và ngọt ngào lắm không?
Sáng nay rảnh, Hải không đến Uyển sẽ có thì giờ ngồi viết thư cho Hà. Một bức thư thật dài, kể cho Hà nghe nỗi xôn xao trong Uyển của những ngày "trói buộc" đậm đà này, nhắc với Hà một lần những kỷ niệm ngọt ngào của tuổi nhỏ rồi quên, rồi bỏ, rồi giã từ hết. "Hà nhỉ! Kỷ niệm nào cũng viết không hết lời, nhắc không trọn vẹn vì kỷ niệm đầy quá. Những buổi tối chạy nhẩy đuổi nhau ồn ào một khu cư xá đông đúc. Những buổi chiều hai đứa lang thang qua những con đường dài hai hàng me và mơ ước vu vơ. Những buổi tối họp nhau ở nhà Khánh nghe các anh lớn bày trò phá phách, cầu cơ bói bài, dọa cho hai đứa sợ hãi cứ nắm chặt tay nhau, rút vào tận trong cùng ngồi. Thế mà vui, không thể nào quên nổi những buổi họp mặt đó".
Ngày Xưa Chân Sáo Ngày Xưa Chân Sáo - Võ Hà Anh Ngày Xưa Chân Sáo