Số lần đọc/download: /
Cập nhật: 2026-08-17 04:31:18 +0700
Chương 1
M
ai đứng nép người bên khung cửa sổ nhìn ra. Ngoài trời đang mưa. Mưa tầm tã, liên miên từ trưa tới giờ chưa ngớt. Mùa mưa ở miền Cao Nguyên thường kéo dài hầu như bất tận. Những đám mây xám vần vũ nối tiếp nhau trút sũng nước xuống mặt đất. Ngớt trận này, trời quang được chốc lát, ánh nắng chưa kịp hong khô ngọn cỏ, mây xám ùn ùn kéo đến, và trận mưa khác lại bắt đầu.
Ngoài cửa sổ, nơi Mai đang đứng, những giòng nước từ trên mái chảy xuống đan mành che mờ cảnh vật.
Mai rất thích nhìn mưa. Mưa gợi lên nhiều ý nghĩ buồn buồn, nhưng cũng nhen nhúm những cảm giác ấm áp khi đứng trong nhà nhìn ra ngoài trời ướt át.
Mai hãy còn nhỏ. Nó ở vào cái tuổi mười hai, mười ba, tuổi thơ ngây nhưng cũng đã bắt đầu biết mơ mộng. Những giọt mưa kết chuỗi trong tâm tưởng nó, mang mang như những lời thơ gợi cảm. Mải bâng khuâng với gió mưa cô bé chợt giật mình khi nghe tiếng gọi:
- Mai!
Mai quay lại. Một người đàn bà đã già, đang lọm khọm từ trong nhà bước ra.
- Vô bếp canh chừng nồi khoai cho ngoại. Đứng làm gì ở đó?
Mai như miễn cưỡng phải rời chỗ đứng:
- Cháu đang nhìn trời mưa.
Bà lão nhỏ nhẹ:
- Lạ lắm sao mà nhìn. Mưa lầy lội cả từ mấy hôm nay rồi. Bữa nay chắc lại mưa suốt đêm. Trời cũng sắp tối nữa nên ngoại có luộc nồi khoai để bà cháu mình ăn. Cháu xem hễ chín thì vớt ra rá cho ngoại.
Mai bước lại gần bà:
- Ngoại luộc khoai à? Trời mưa lạnh ngồi ăn khoai nóng thú ghê ngoại nhỉ? Nhưng sao ngoại không luộc bắp?
Bà lão lẳng lặng quẹt diêm, châm lửa vào ngọn đèn dầu đặt trên bàn, rồi mới ngước mắt nhìn cháu:
- Con nhỏ này, có khoai thì đòi bắp, có bắp lại đòi khoai! Ai biết mày thích thứ gì mà chiều!
Dưới ánh đèn, Mai thấy khuôn mặt ngoại thật hiền từ. Vùng sáng vàng hoe của ngọn đèn dầu tạo cho không khí căn nhà trở nên ấm cúng. Mai ôm lấy cổ bà, nũng nịu:
- Tại cháu nghĩ đến anh Thái. Anh ấy thích ăn bắp, nhất là bắp vườn nhà mình.
Nhắc đến tên Thái lòng Mai chợt se lại. Đã mấy hôm nay không thấy Thái xuống chơi. Chắc tại trời mưa, nên Thái mới bó cẳng trên núi. Mai lẩm bẩm:
- Mưa liên miên thế này, hẳn anh Thái và ông Sáu buồn lắm ngoại nhỉ!
Bà ngoại Mai gật đầu:
- Lão Sáu lại rượu suốt ngày. Thằng cha ấy lúc nào cũng say. Còn thằng Thái, mưa gió thế này còn làm cực cho nó hơn nữa ….
- Cháu để phần cho anh Thái mấy củ khoai bà nhé.
- Biết bao giờ nó xuống mà để phần? Mà sao lúc nào mày cũng cứ nhắc tới thằng Thái hoài vậy? Làm như thằng Thái là anh ruột mày không bằng.
Mai ôm lấy cổ bà:
- Ngoại cũng vẫn thường coi anh Thái như cháu chắt trong nhà đó thôi! Hễ rảnh lúc nào là anh ấy đến, giúp bà cháu mình đủ mọi công chuyện.
- Ừ, thằng ấy cũng khá
- Cháu thấy anh Thái cũng tội. Anh không cha không mẹ, mồ côi cũng như cháu vậy. Tuy ba má cháu chết rồi, nhưng cháu còn có ngoại chứ anh ấy chẳng còn ai ….
Bà ngoại Mai nhẹ xô cháu ra và như để che bớt cảm xúc sắp dâng trào lên khóe mắt vì những lời thủ thỉ của cháu, bà vờ cằn nhằn:
- Vô coi nồi khoai đi. Để chín quá lửa, nát bấy ra bây giờ!
Mai vào trong bếp. Chỉ lát sau cô bé bê ra một rá khoai nóng bốc hơi:
- Khoai chín rồi đây, ngoại!
Ngoại Mai đang lắng nghe gió chuyển ngoài sân, nói:
- Gió đang xoay chiều. Chắc cũng sắp tạnh đến nơi rồi.
Mai đặt rá khoai lên bàn bước lại phía cửa sổ. Bên ngoài mưa đã bớt hạt. Cây vú sữa vật vờ ở đầu hiên trút rào rào những giọt nước đọng trên cành xuống mặt đất. Nhiều chiếc lá rụng bay lả tả vương nằm trên cỏ.
Chợt có tiếng nhốn nháo nổi lên. Mai lắng nghe rồi thắc mắc bảo bà:
- Ngoại, hình như trong ấp có chuyện gì. Ngoại có nghe thấy tiếng kêu la không?
Ngoại Mai buông rơi củ khoai vừa định chọn trên tay xuống, nghiêng đầu nghe ngóng. Có tiếng kêu la nhốn nháo thật. Tiếng người xen lẫn tiếng gia súc nghẹn lấp trong gió mưa nghe vừa cấp bách, vừa ghê rợn.
Ngoại Mai đứng lên, định mở cửa ra hẳn ngoài hiên nghe cho rõ thì cánh cửa bỗng bị xô mạnh. Một thiếu niên trạc 16 tuổi ùa vào với luồng gió lạnh làm ngọn đèn chao nghiêng suýt tắt.
Mai chợt reo:
- Anh Thái!
Người Thái ướt sũng nước, hơi thở hào hển như vừa chạy một quãng đường dài mệt nhọc. Anh chụp lấy tay ngoại Mai, lôi ra ngoài sân:
- Chạy mau! Nguy rồi ngoại ơi!
Bà già sửng sốt, vùng vẫy:
- Ủa, chạy đi đâu đang lúc mưa gió tối tăm như thế này! Bộ thằng này điên rồi hay sao chớ! Buông tao ra!
Giọng Thái cấp bách:
- Lụt đến nơi rồi! Nước lũ từ trên nguồn đổ xuống đang dâng ngập lối đi trong xóm. Ngoại không nghe xôn xao đó ư?
Tiếng trâu bò rống chạy, và tiếng người hò hét nghe càng rõ. Thái giục:
- Mai, xuống mở cửa chuồng heo ra. Phải lùa chúng lên đồi!
Ngoại Mai kêu:
- Không được! Thả chúng ra, chúng sẽ chạy đi hết! Với lại còn lũ gà nữa, làm sao đây?
- Đàn gà chúng cháu sẽ nhốt vô lồng đem theo!
Mai và Thái chạy xuống chuồng heo. Con heo nái đang hục hặc phá cửa chuồng. Đàn lợn con kên eng éc như có linh tính biết được sự nguy hiểm đang xẩy ra, nên cửa chuồng vừa được mở chúng đã xô nhau chạy ra đường tìm đến khoảng đất cao hơn.
Thái bảo Mai:
- Súc vật có linh tính khôn hơn người! Mai cứ theo chúng mà chạy.
- Nhưng còn ngoại? Ngoại đâu rồi?
- Mai cứ chạy đi. Để anh vô tìm ngoại cho.
Mai níu Thái lại:
- Không, anh Thái, em đi cùng với anh cơ.
Thấy Mai nhất định muốn trở vào trong nhà, Thái đành kéo cô bé đi:
- Mai phải đi. Để anh đưa Mai lên đồi rồi quay lại tìm ngoại sau vậy.
Nước nguồn bắt đầu réo đến chân hai đứa. Mai cảm thấy rõ làn nước lạnh chảy xiết dưới chân. Đất cát cuốn theo miết da chân ran rát. Những gia súc bị người ta xua đuổi hối thúc phía sau, chạy cuống cuồng khiến hai đứa bắt buộc phải tiến bước. Người đằng sau hò hét thúc giục thêm:
- Đi lẹ lên. Tụi bây chậm trễ làm nghẽn đường chết hết cả bây giờ!
Mai cố trì người lại, thảm thiết gọi:
- Ngoại ơi! Ngoại!
Nhưng bị dòng người, dòng nước xô đẩy, hai đứa cũng vẫn phải tiến lên cùng với mọi người. Từ lưng đồi nhìn xuống lòng thung, nước nguồn không biết từ đâu đang dồn xuống, tràn ngập, tàn phá ấp Tân Lập, giữa cơn mưa gió triền miên và tiếng khóc than của những người chạy lụt.