Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-03-26 17:36:42 +0700
Chương 1
T
IẾNG SUỴT SUỴT BẤT CHỢT VANG LÊN làm vị Giáo Sư và các sinh viên đang định bệnh phải ngẩng nhìn lên, ngó ra cửa. Một thanh niên đứng tựa lan can, mặt nghếch nhìn trời có vẻ lơ đãng. Nắng chói chang đổ trên tóc, trên áo hắn. Vị Giáo Sư tiếp tục giảng, các nữ sinh viên cũng cúi xuống, hơi có vẻ thắc mắc. Tiếng suỵt suỵt lại vang lên đầy trêu chọc. Vị Giáo Sư già cau mặt, trong lòng cũng thắc mắc không hiểu gã thanh niên định làm gì?
Thái Hòa đứng trong góc, không còn nghe được gì. Nàng bối rối nhủ thầm:
- Tên này ẩu ghê. Đã dặn chịu khó chờ mà lần nào cũng đến giục. Thầy biết được thì mình chết.
Thái Hòa nhìn lén ra bắt gặp Phương đang liếc xéo vào, mỉm cười. Nàng dẩu môi ra hăm dọa. Phương cười quay lưng lại. Chàng nhìn xa về phía cổng. Dẫy xe máy dầu vẫn còn tràn ngập cả sân trường, chứng tỏ thiên hạ còn đang bận rộn học hành thi cử dữ. Nắng chói chang làm Phương thấy ê ẩm cả vai, bước tới ngồi ghé vào mép chiếc bàn trống trong phòng đợi. Dù đã từng đọc nhiều lần, chàng vẫn nhìn lại tấm bảng treo trên khung sắt phòng nhận bệnh như một thói quen:
Nhổ răng: 200 đồng
Cạo đá: 200 đồng
Chụp phim: 200 đồng
Tiểu giải phẫu…
Phương mỉm cười. Học xong bốn năm, các cô các cậu trở thành chuyên viên vặn răng thiên hạ lấy tiền được rồi. Nhiều lần Phương trêu Thái Hòa:
- Cuộc đời em gắn liền với… ba mươi hai cái răng của thiên hạ, nhỉ?
- Nói nghe phát nản.
- Thật chứ. Răng sâu, có em. Răng mẻ, có em. Cạo đá, có em. Tiểu giải phẫu, có em. Nha sĩ phục vụ sắc đẹp hàm răng con người.
- Ừ, thì sao?
- Em sẽ phải “tiếp xúc” hàng ngày với những hàm răng bất hủ của mọi giới. Răng hô, răng sún, răng chìa, răng sâu, răng mẻ, răng lung lay, răng vô tổ chức. Như thế em và ba mươi hai cái răng có liên hệ mật thiết chứ còn gì nữa.
Thái Hòa lườm Phương:
- Đầu óc anh không mảy may đứng đắn và xây dựng. Nếu không có em, liệu anh còn giữ được hàm răng tốt đến giờ không?
Phương chun vai làm bộ sợ hãi. Thái Hoà trợn mắt:
- Biết vậy ngày đó em… vặn quách cả hàm cho anh trồng răng giả luôn.
Phương kêu lên:
- Thôi thôi, xin hàng. Em lại định kiêm luôn nghề nhổ răng “không đau” thì anh chỉ có… móm.
Ngày đó. Ngày đó là cái ngày Phương bước chân lần đầu vào trường Nha Khoa để chữa chiếc răng hàm số bảy. Buổi sáng cách đây gần một năm, chàng đau khổ ôm một bên má đứng trong sân trường Nha Khoa từ sáng sớm. Trời lạnh và có nhiều sương, mù mịt cả hai bên bờ cỏ hai bên lối đi sân trường Đại Học. Lối cỏ mù sương thật đẹp, Phương đứng nhìn một lúc và quên cả cơn đau nhức.