Số lần đọc/download: 0 / 3
Cập nhật: 2026-07-15 23:01:01 +0700
Chương 1
T
iếng chuông điện thoại reo vang.Tôi nhắc điện thoại lên và nghe tiếng Hồng Hà hối thúc một cách ồn ào:
- Họp bạn đi Thảo ơi, tao đang bị stress nặng lắm, muốn gặp bạn bè tâm sự cho vơi bớt. Lâu lắm rồi không gặp được đứa nào buồn muốn chết, thỉnh thoảng mày phải kêu gào chúng nó họp bạn đi chứ, bọn già chúng mình chỉ có những lúc gặp nhau mới cảm thấy đời còn dễ thương như thủa hai mươi mà thôi, với lại con Mai nó vừa về, đang ở nhà Khánh Linh, nó cũng muốn gặp bọn mình lắm, nhanh lên đi mà Thảo.
Tôi cười, cũng thấy một chút nôn nao:
- Được rồi, để tao còn thu xếp công việc đã:
- Mày thì có việc gì mà phải thu xếp. Tao đang buồn nẫu ruột ra đây, “đình công” đi. Một tuần chúng mình đã phải làm việc nhà: hầu chồng, phục vụ con cháu hết bẩy ngày rồi, có ngày nào được nghỉ đâu. Chồng, con đi làm còn được hai ngày nghỉ ngơi, bọn mình thì ngày nào cũng như ngày ấy. Tao thấy bọn đàn bà chúng mình bị bóc lột hơi nhiều thì phải,Thảo ạ
Hồng Hà càu nhàu.Tôi cười thầm, chắc lại cơm không lành, canh không ngọt với chồng con đấy thôi. Tôi nhỏ nhẹ:
- Ừ, để tao gọi điện thoại báo tin cho tụi nó, thứ 7 này họp mặt ở nhà Khánh Linh nhé. Ăn uống mày lo phải không?
Hồng Hà ậm ừ:
-Mục ăn uống thì cứ để tao. Mà thôi, tụi mình ra tiệm ngồi ăn cho khỏe, tao chán ngán chuyện bếp núc lắm rồi. Đã trốn chồng con để vui chơi mà chúng mày lại còn bắt tao vào bếp nữa, có quá đáng không vậy?
Tôi cười dòn dã trong điện thoại, tính Hồng Hà lúc nào cũng thế, nhanh nhẹn, hoạt bát nhưng lại hay càu nhàu. Chúng tôi quen nhau dài hơn ba mươi năm, kể từ thủa còn học Trung Học, Hồng Hà có dáng người mảnh khảnh, nụ cười hồn nhiên, ánh mắt to tròn lúc nào cũng nhìn mọi người như có rất nhiều thắc mắc. Mái tóc Hồng Hà dài ngang thắt lưng, nó thường cột cao lên đỉnh đầu như chiếc đuôi gà, mỗi bước đi, chiếc đuôi gà của Hà đong đưa trông thật dễ thương.Trong trường Hà được bọn con trai đặt tên là con nhỏ đuôi gà. Con nhỏ đuôi gà phá phách nhất lớp, không lúc nào ngồi yên, giờ học nào nó cũng nghĩ ra được một trò nghịch ngợm nào đó để gây ồn ào cho tiết học bớt căng thẳng, Con bé đuôi gà thích phá phách hơn thích có tình yêu. Thế nhưng trong đám chúng tôi, nó lại là đứa bỏ cuộc chơi đầu tiên đi lấy chồng. Hồng Hà đã gây ngạc nhiên không ít cho bạn bè khi biết nó kết hôn với người bạn thân của anh trai nó. Người mà Hồng Hà quen từ nhỏ, giống như một người anh. Chúng tôi đã chất vấn Hà lúc nhận thiệp cưới:
-Mày làm tụi tao “sốc” quá đấy nhé. Mày đã yêu từ bao giờ? Nguyên nhân gì mà dẫn đến tình yêu không báo trước như thế?
Hồng Hà chỉ cười cười:
- Tình yêu cũng có lúc thật diệu kỳ - cũng có lúc ở ngay trước mắt mình, cần gì phải tìm kiếm đâu xa.
Thế đó, chỉ là một câu trả lời đơn giản thế thôi, Hồng Hà đi lấy chồng. Con bé nghịch ngợm lí lắc có chiếc đuôi gà đã phải “đeo gông vào cổ” để bước vào cuộc sống mới.