Số lần đọc/download: 4701 / 17
Cập nhật: 2015-11-13 00:06:52 +0700
Chương 1
N
gọc Khuê lo lắng nhìn trời. Lúc trưa, cô thấy trời đẹp nắng nên không mang theo áo mưa. Ai ngờ buổi chiều, cô vừa đẩy xe ra về bầu trời lại đen thẫm. Gió thổi mạnh mang theo cả hơi nước. Ngọc Khuê tăng tốc cho chiếc xe chạy nhanh hơn.
Nhưng là đúng là chạy đàng trời cũng không khỏi, những hạt mưa ào ạt trút xuống thật nhanh thật mạnh. Ngọc Khuê vội vàng tấp vào 1 mái hiên bên đường tránh mưa.
Cơn mưa trái mùa lại dai dẳng đến bực mình, những hạt mưa hắt vào người Ngọc Khuê rát rạt, người cô bắt đầu ướt, vừa ướt vừa lạnh. Như thế này, có trú mưa nữa cũng như không khi gió thổi mạnh, hạt nước mưa tạt vào, mái hiên lại quá ngắn, Ngọc Khuê quyết định không trú mưa nữa. Dù gì cả người cô cũng ướt hết rồi, phải đi về hơn là đụt mưa mà như không đụt.
Giờ này, hẳn Minh Phi đang kèm cho Ngọc Mai. Nghĩ đếm em gái, Ngọc Khuê phát rầu, cô học giỏi bao nhiêu, năm nào cũng lãnh thưởng vào cuối năm, đậu vào đại học điểm cao, tốt nghiệp đại học cũng hạng xuất sắc, vậy mà Ngọc Mai có cái đậu vào đại học cũng không xong. Được 1 cái, con bé rất đẹp, đó là điều tự hào của Ngọc Khuê đối với đứa em gái của mình.
Năm nay, hy vọng với sự kèm cặp của Minh Phi, Ngọc Mai sẽ đậu vào đại học. Nghĩ đến em gái và người yêu là lòng Ngọc Khuê ấm lại, không còn cảm giác lạnh.
Hạt mưa vẫn rơi xối xả và0 đầu vào mặt Ngọc Khuê, lên chiếc kính cận cô đang mang.
Con đường ngập những nước, Ngọc Khuê giảm tốc độ cho xe chạy chậm lại để vào hẻm nhà mình. Đến nhà rồi đó. Ngọc Khuê thở phào nhẹ nhõm.
Khục... Khục... Chiếc xe tắt máy, có lẽ do nước ngập nên ướt bougie. Ngọc Khuê nhảy xuống xe, dắt bộ về nhà. Bước chân cô lội bì bõm trong nước.
Ngọc Khuê không bực dọc vì cũng đã đến nhà, cô sẽ tắm táp và sau đó có buổi cơm tối ấm cúng cùng người yêu và em gái.
Xe về đến nhà, Ngọc Khuê dựg chống xe, cô thò tay qua cánh cửa cổng để mở. Rồi chợt muốn biết người yêu dạy em gái mình học như thế nào, cô đi luôn vào đến bên cửa sổ. Cánh cửa sổ chỉ khép hờ. Cảnh tượng bên trong... Ngọc Khuê chết điến cả người.
Minh Phi ôm gương mặt kiều diễm của Ngọc Mai, anh say đắm nhìn vào mắt cô và từ từ cúi xuống. Nụ hôn trao nhau ngọt ngào say đắm...
Ngọc Khuê đưa nguyên cả bàn tay lên miệng, cô cắn mạnh vào tay mình, nước mắt trào theo nước mưa rơi trên má cô. Đôi chân run rẩy của Ngọc Khuê cứ lùi dần lùi dần. Ra đến cánh cổng, hụt chân, cô té ngã nhào.
Người yêu và em gái! Ngọc Khuê cố ngồi dậy, cô dắt chiếc xe quay ngược đầu ra con lộ, vừa đi vừa khóc, quên cả cái lạnh và đau vì té ngã, chỉ còn là 1 sự đau đớn, cái đau đớn của kẻ bị phản bội.
o O o
- Ơ...
Quỳnh Hoa mở cửa, cô kêu lên thảng thốt:
- Đồ khỉ! Trời mưa như thế này mày còn đi đâu thế? Áo mưa đâu không mặc? Đã vậy còn không đụt mưa, để cho ướt như chuột như thế kia hả?
Chỉ dựng được chống xe và như người kiệt sức, Ngọc Khuê ôm chầm lấy bạn nức nở. Quỳnh Hoa nhăn mặt:
- Con khỉ! Mày làm tao ướt hết trơn...
Cô im bặt, vì Ngọc Khuê đang khóc như uất ức đau khổ. Cô dìu bạn vào nhà và đi lấy khăn lông:
- Lau đi, lạnh lắm rồi! Vào trong thay quần áo, tao đi lấy bộ đồ khô cho.
Cô đẩy Ngọc Khuê vào phòng tắm.
- Mở vòi nước ấm ấy mà tắm, kẻo nhiễm lạnh bệnh lại khổ.
Ngọc Khuê đứng dưới vòi nước ấm. Nước ấm cho cô tỉnh lại 1 chút, để cởi bộ quần áo ướt ra và rồi đứng tần ngần. Những gì trông thấy khiến cô đau đớn. 2 người đó với nhau từ bao giờ vậy? Có phải chính cô là người tạo cơ hội cho họ với nhau? Như Quỳnh Hoa hay nói đùa: lửa gần rơm rồi rơm sẽ bị cháy. Có lẽ Quỳnh Hoa cũng đã biết chút gì đó, chỉ cô là vẫn khờ khạo và cả tin.
Quỳnh Hoa đập mạnh tay lên cửa:
- Ê! Tắm nhanh lên rồi đi ra chớ, cậu muốn ngồi thiền trong đó à?
Quỳnh Hoa đập cửa lần thứ 2, Ngọc Khuê mới lau khô người, mặc quần áo của Quỳnh Hoa đi ra. 2 người trạc cỡ nhau, có điều Quỳnh Hoa hơi mập hơn Ngọc Khuê, nên bộ đồ hơi rộng 1 chút.
Quỳnh Hoa nhìn bạn, cô chưa muốn hỏi nguyên nhân của những giọt nước mắt ban nãy mà chỉ bảo:
- Tao dọn cơm 2 đứa ăn nghen. Mày có vội về cũng chẳng đươc, ở Sài Gòn trời mưa là biển hồ lai láng, đi ngã xe lại đau.
Ngọc Khuê im lặng đi lại bàn phấn lấy lược chải tóc, cô chải mà như không chải, cây lược cứ đứng hoài 1 chỗ. Quỳnh Hoa bước lại, cô giật cái lượt trên tay Ngọc Khuê:
- Có chuyện gì vậy?
Ánh mắt cô xoáy vào đôi mắt của Ngọc Khuê đang lại sắp trào nước mắt ra. Ngọc Khuê lắc đầu chối phăng:
- Có chuyện gì đâu.
- Không có chuyện gì sao lại khóc?
- À! Lúc nãy... ngã xe đau quá.
- Ngã xe mà mày như người thất thần. Nói đi, có phải mày đã biết?
Ngọc Khuê run giọng:
- Mày nói tao đã biết, biết chuyện gì?
- Nếu mày không biết sẽ tốt hơn.
- Chuyện Minh Phi và... em gái tao phải không?
- Mày biết hồi nào vậy? Tao biết mà, chỉ có 2 người đó mới làm mày hoảng loạn rơi nước mắt thôi.
Ngọc Khuê bật khóc nức nở, những đau khổ tủi hờn bây giờ mới tuôn trào ra không cần che đậy nữa. Quỳnh Hoa thở dài ôm vai bạn dìu ngồi xuống ghế:
- Thật ra, tao biết chuyện họ với nhau lâu rồi, nhưng tao không dám nói với mày. Ban đầu tao gặp họ ngoài phố, cứ nghĩ là anh em, nhưng mà anh em gì đi trên phố mà như tình nhân với nhau như thế kia. Cả anh Luân cũng thấy, ảnh không cho tao nói, bảo để mày tự biết. 2 người kia đúng là không có đầu óc, 1 người là người yêu của mày, 1 đàng là em gái. Minh Phi đã tệ, Ngọc Mai còn tệ hơn.
Ngọc Khuê nhìn xuống chân mình, cố giấu niềm đau vào tận sâu đáy lòng. Cô hít mạnh 1 hơi thở thật sâu:
- Nếu như Minh Phi yêu Ngọc Mai thật lòng, tao sẵn sàng tác hợp cho 2 người. Tao cũng biết, tao chẳng những già mà còn xấu nữa, năm nay tao đã 27, cũng không nên trách Minh Phi. Cái đẹp ai cũng yêu phải không. Ngọc Mai mới 18 lại xinh xắn.
Quỳnh Hoa không biết an ủi bạn như thế nào nữa, cô thương hại:
- Nếu mày đã nghĩ như vậy, tao mừng cho mày.
- Tao đã nhìn thấy cả 2 vào chiều hôm nay, nhờ trời mưa và cả 2 có lẽ không ngờ là tao lội mưa về nhà. Tao thật sự bị sốc - Ngọc Khuê chua chát - Tao bị sốc mạnh, tưởng mình có thể chết đi được vào lúc trông thấy họ với nhau. Nhưng rồi tao tỉnh lại rồi. Tao bằng lòng với những gì ông trời đã xếp đặt.
- Mày bình tĩnh thật.
- Ừ, mày bảo tao phải có hành động nào đó sao? Tao đã qua rồi thời kỳ lãng mạn nông nổi.
Ngọc Khuê đứng lên:
- Thôi, tao đi về đây. Ngày mai tao gởi trả bộ quần áo đang mặc.
- Ở lại ăn cơm rồi về?
- Thôi, tao chẳng còn lòng dạ nào để ăn uống.
Ngọc Khuê đẩy xe ra, chiếc xe bây giờ đề máy 1 cái là nổ, nổ máy trơn tru luôn. Ngọc Khuê cho xe chạy đi, sau cơn mưa đường vẫn còn ngập nước. Ngọn đèn đường trên cao soi ánh sáng màu càng vàng hơn, những hạt mưa như sợi chỉ còn bay phất phơ cho tâm sự Ngọc Khuê càng não nùng hơn.
Ngọc Khuê mong sao cho khoảng đường dài ra, để khi cô về nhà, Minh Phi đã ra về. Gặp mặt Minh Phi, Ngọc Khuê không biết cô sẽ nói gì nữa, khi bộ mặt giả dối của anh đã rơi ra, 3 năm yêu nhau để bây giờ phụ nhau. Từ lúc yêu anh, Ngọc Khuê như quên số tuổi muộn màng của mình. Bây giờ là lúc cô hiểu nhất, cô đã già mất rồi.
Ngọc Khuê về nhà trong bộ quần áo rộng thùng thình của Quỳnh Hoa. Cô cúi gằm mặt khi đẩy xe vào nhà.
- Chị Hai.
Ngọc Mai mở rộng cửa cho Ngọc Khuê đẩy xe vào, cô ngạc nhiên kêu lên:
- Chị mặc quần áo của ai vậy?
- À! - Ngọc Khuê cố lấy giọng thản nhiên - Lúc trưa chị đi làm quên mang theo áo mưa. Chiều, mưa dai quá nên ghé nhà Quỳnh Hoa tắm rửa xong mượn quần áo của Hoa mặc. Em đã học xong rồi à?
Miệng nói, mắt Ngọc Khuê nhìn vào nhà, cô thở phào vì chiếc xe Max của Minh Phi không còn nữa. Minh Phi đã ra về, đỡ cho cô phải đối diện với anh, không tự nhiên, khó xử.
Ngọc Mai gật đầu:
- Dạ, anh Phi về nãy giờ rồi. Ảnh nói tuần sau em thi, nên nghỉ xã hơi cho thảnh thơi đầu óc.
- Em cố gắng đậu vào đại học đi. Hy vọng em sẽ đậu. Bây giờ ra đời không có kiến thức, đi làm công nhân cực khổ, lại kiếm tiền không được bao nhiêu, đừng có ham chơi nữa.
- Dạ. Chị ăn cơm không, em dọn?
- Em ăn chưa?
- Em ăn rồi.
- Thôi, khi nào đói chị tự xuống bếp xúc cơm ăn, em cứ xem truyền hình đi.
Ngọc Khuê đi luôn vào phòng mình đóng cửa lại. Không thay quần áo, cô nằm soài trên giường nhắm mắt lại, dòng nước mắt đau khổ tủi hờn đã chảy ra lặng lẽ...
Minh Phi không phải là mối tình đầu của Ngọc Khuê, nhưng cô đã yêu anh bằng tất cả trái tim mình, để bây giờ...
Tại sao anh nỡ phụ bạc cô? Nếu như anh với người con gái khác, cô sẽ không trách anh hay đau lòng như thế này. Bởi vì cô không cho anh tuổi trẻ, nhan sắc cũng không. Ước mơ chung đôi, mái nhà hạnh phúc và những đứa con bụ bẫm xinh xắn đã tan vỡ hết rồi.
Phải cư xử với nhau như thế nào đây?