People have a hard time letting go of their suffering. Out of a fear of the unknown, they prefer suffering that is familiar.

Thích Nhất Hạnh

Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
Thơ cùng một tác giả
 
Thơ Xem Nhiều
 
 
Quyên Từ Độ Bỏ Thôn Đoài
Tập thơ Phạm Thiên Thư: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
 
Liềm trăng
 
Ngàn xưa ai từng ở nơi này
Rồi đến ngàn sau ai đến đây
Câu hỏi - liềm trăng còn ngoặc mãi
Lời thưa - dằng dặc mấy cồn mây
 
Đan áo
 
Em ngồi đan chiếc áo len xanh
Hẹn gió thu về gửi tặng anh
Rồi bỏ đó em vào thiên cổ
Anh một đời ngóng áo thiên thanh
 
Trăng úa
 
Đã chớm vào thu sương chẳng bay
Sương rơi ngày đó lạnh ngày nay
Những đêm thức giấc nhìn trăng úa
Tưởng lửa rừng xa đốt giữa mây
 
Hoang phế
 
Ven núi vàng trơ mấy bức tường
Chiều chiều nắng lụn cú kêu sương
Có con bướm trắng vương nền cỏ
Lẫn giữa ngàn lau dõi chút hương
 
Lạc loài
 
Thôn xưa người đã bỏ từ lâu
Còn tiếng mèo hoang rớt lại sầu
Từng tiếng gào lên từng thảm thiết
Nhịp cầm canh nhỏ suốt đêm thâu
 
Áo thu
 
Xưa em phơi áo giữa thu phong
Lá vàng cài lên lụa rực hồng
Nay áo đã cuốn về thiên cổ
Lá vàng bay lạnh nỗi niềm không
 
Kinh mây
 
Trang kinh mây nổi trước hiên nhà
Những dòng mây như những dòng hoa
Gọi người nơi cõi mê bừng thức
Đập tan cửa hoặc thoát hình ra
 
Đom đóm
 
Nên chợ xưa giờ họp lách lau
Hỏi cô hàng xén gịat về đâu
Đêm đêm bầy đóm xanh từng chiếc
Tụ giữa nền hoang nhóm lửa sầu