Letting go means to come to the realization that some people are a part of your history, but not a part of your destiny.

Steve Maraboli

 
 
 
 
K Khúc Riêng Chàng
Tác giả: Du Tử Lê
Tập thơ Du Tử Lê: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
 
Tôi xa người như xa núi sông
Em bên kia suối? – bên kia rừng
Em bên kia nắng? – bên kia gió
Tôi một dòng sương, lên, mênh mông
 
Tôi xa người như xa biển đông
Chiều lên lênh láng chiều, giăng hàng
Những cây ghi dấu ngày em đến
Đã chết từ đêm mưa không sang
 
Tôi xa người xa đôi môi tham
Em biết: rồi em như chim ngàn
Thôi còn khua động làm chi nữa
Hồn tôi vốn đã là tro than
 
Tôi xa người xa đôi mắt ngoan
Vườn tôi trăng lạnh đến hoang tàn
Em xa xôi quá làm sao biết
Vốn liếng tôi còn: những ngổn ngang
 
Tôi xa người xa trên sân bay
Hồn tôi cồn cát dấu chân bầy
Em vui đời khác làm sao hiểu
Tôi sống âm thầm như cỏ cây
 
Tôi xa người xa hơi thuốc cay
Ngày mai tình sẽ bỏ tim này
Chiều em không đến hàng cây cũng
Nghiêng xuống tôi: từng ngọn heo may
 
Tôi xa người xa bàn tay, vui
Bàn tay có ngón đã chôn đời
Bàn tay có ngón không đeo nhẫn
Có ngón dành riêng cho môi tôi
 
Tôi xa người xa miền thiết tha
Hoa xuân đã héo rụng, hiên nhà
Phố xưa em buộc đôi hàng bím
Nay tóc về đâu? – hồn ở đâu?
 
Tôi xa người xa niềm mê oan
Hồn tôi khô xác sợi giây đàn
Máu tôi đã gửi trong con chữ
Dẫu chết, còn nguyên lời oán than
 
Tôi xa người xa một mùi hương
Bãi khuya, hồn ốc, lạc thiên đường
Nhớ ai buồn ngất trên vai áo
Mưa ở đâu về? – như vết thương