With compassion you can die for other people, like the mother who can die for her child. You have the courage to say it because you are not afraid of losing anything, because you know that understanding and love is the foundation of happiness. But if you have fear of losing your status, your position, you will not have the courage to do it.

Thích Nhất Hạnh

Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
Thơ Xem Nhiều
 
 
Cổng Tỉnh
Tác giả: Trân Trân
Tập thơ Trân Trân: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
 
Khai từ
Kỷ niệm! Đưa tôi về chốn cũ
Đừng ngại mây che từng cây số buồn rầu
Đừng ngại mở trong lòng từng cây số nhớ thương
Tôi đã sống đã lỡ lầm chẳng nhỏ
Trong đời tôi đã có thơ ngây
Tôi đã có đôi ngày nhỏ dại
Hãy châm man mác các dặng đèn
Từ kí ức vùi sâu
Đây có phải bụi Cửa Trường
Một cuống nhau chôn trạnh lòng phố mẹ …
Đây có phải đường Hàng Song xanh lấm tấm sao chiều
Một chút sương lên… lên vừa đủ lạnh
Thôi thế là đành : tôi chẳng có ai yêu
16 tuổi!!!
Đây là đêm
Ngoài cổng đề lao tim … sao mọc hững hờ …
Đây là ngày
Thời gian lặp đi lặp lại những chiều vàng vọt như nhau
 
17!
Tôi nổi máu điên
Tôi chồm về ngã Bẩy
Tôi đứng lầm lầm như một cái chòi đêm
 
18!
Tôi cắn chết nhiều ngày mưa
Tôi đứng xù xụ bến tàu bùn
Thì hãy lấy mùi soa đêm chùi đôi mắt khổ
Hơn là mỏi răng nhai ràu rạu vỉa hè.
 
19!
Khổ to rồi! Không có công ăn việc làm trên trái đất
Tôi nhảy chồm mỗi lúc gió lên
Mau mau! Lấy tình yêu xích tên rồ kia lại
Kẻo nó nhẩy từ gác mười tầng
Vồ một phố đèn lên
Dĩ vãng! ối ôi! Sống!
Cái nghề này ai ai cũng thạo
Chỉ mỗi mình tôi không thạo mà thôi!
Tôi đã bơ vơ
Bơ vơ phải đâu là tội nhỏ
Ai?
Ai kẻ vá may khi đứt chỉ đường tà?
Những ngày trở trời – ai cháo lão cho tôi?
Thế là xách va li tim đi thui thủi địa cầu
 
Các bạn ạ!
Tôi đã không thể thoát bơ vơ nếu không
Nhờ các bạn…
Nếu không Thi-mệnh bọc đùm…
Ôi! phố mẹ! Để tôi về phố mẹ
Tôi về tảo mộ xó quê tôi…
Tôi tảo mộ từ một dứt ruột đã qua
Từ một dại khờ chưa hết dại…
 
Phải!
Tôi kiểm thảo bản thân cùng một thời đại buồn rầu
 
Đêm xuống ướt mui rồi
Sông khuya tì tũm vỗ
Đi thôi! kỷ niệm!
Có lẽ xa kia là phố tôi sinh
Có sương sớm đọng trên đèn muộn
Từ và thơ ơi!
Dạ khúc khởi đầu