Fear keeps us focused on the past or worried about the future. If we can acknowledge our fear, we can realize that right now we are okay. Right now, today, we are still alive, and our bodies are working marvelously. Our eyes can still see the beautiful sky. Our ears can still hear the voices of our loved ones.

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
Cách Xa
Tác giả: Trần Nhật Thu
Tập thơ Trần Nhật Thu: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6  
 
Em về chỉ mấy ngày
Rồi lại đi biền biệt
Anh nhìn theo sắc mây
Nhớ làm sao cho hết
 
Gần em sao ngắn ngủi
Cách xa sao dài lâu
Em ở xa xôi thế
Trời xanh màu nhớ nhau
 
Gió động bên rèm cửa
Tưởng bước chân em về
Đêm chưa đầy giấc ngủ
Cầm tay rồi em đi
 
Cứ nghe bom Mỹ dội
Lại lo em từng giờ
Vừa mới lui cơn sốt
Đã lên đường đi xa
 
Ở đấy nhiều muỗi rừng
Nhớ mắc màn em nhé
(Hiểu tính em hay liều
Anh nhắc hoài cặn kẽ)
 
Để có mùa ngọt trái
Anh vẫn thường làm thơ
Để có ngày họp mặt
Đôi ta giờ cách xa.
 
Nghĩa Ninh 1966