Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Tròn Một Ngày
Tác giả:
Viên Nhật
Thể loại:
Truyện Ngắn
Số chương:
1
Phí download:
1 gạo
Nhóm đọc/download:
0 / 1
Số lần đọc/download: 415 / 1
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Download:
ePub
A4
A5
A6
Xem thông tin ebook
T
iếng chuông điện thoại reo inh ỏi làm tôi choàng thức giấc. Trái tim giật thót vì lo lắng, không hiểu ở nhà có chuyện gì không? Điện thoại mà reo những giờ không giống ai thì hồi hộp lắm, nhất là khi trong nhà còn có mẹ già đau ốm triền miên.
Quờ quạng trong bóng tối tìm cái SPhone và mở màn hình: Mới có 4 giờ sáng! Tôi lò dò lại, soi màn hình di động vào cái điện thoại bàn và bấm xem số ai vừa gọi. Bất thình lình, cái đèn đỏ nhấp nháy và chuông điện thoại lại réo inh ỏi: Thì ra là số của anh.
Tôi cầm điện thoại lên cằn nhằn:
- Trời ơi, đi ăn trộm hay sao mà …!
- Anh nhắn cho em vào Email rồi mà: Kể từ hôm nay, mình sẽ đi tập thể dục sớm một tiếng.
- Anh nhắn hồi nào sao em không thấy? Messenger mở suốt mà đâu có cái thư nào của anh?
- Anh gởi vào cái hộp thư nick C. từ trưa hôm qua.
- Có phải anh cố tình không? Cái hộp thư ấy chỉ mở khi em biết chắc mình có thư.
Tiếng anh cười nghe là biết gian giảo đầy người.
- Xuống nhà đi, anh đã đến dưới đường chờ rồi.
Đã lỡ thức rồi, tôi đành đi tắm qua và thay bộ short rồi nhanh chóng mang vớ, đi giày. Xuống hết sáu tầng lầu mới nhớ ra là quên mang chìa khóa cổng, tôi lại phải lò dò đi ngược trở lên.
Mồ hôi đầy người, khi mở cánh cổng ra, gió sớm mai thổi làm tôi phát lãnh. Ngoài đường hãy còn tối và vắng. Anh đang đứng ngay đài Liệt sĩ, chiếc xe dựng trên lề.
Lấy tay đẩy cái gọng kính cận, anh chỉ vào ngọn đèn đường sáng choang trên đầu nói:
- Mình đánh cầu lông ở đây giờ này là tiện nhất, vừa sáng, vừa thoáng, vừa …
Tôi nhăn mặt:
- Anh cũng biết là em hay thức khuya, có đêm nào ngủ trước một giờ sáng đâu. Tập bây giờ thì lên tới nhà chỉ mới có 5 giờ 30, chắc em phải ngủ thêm giấc nữa thì mới đi làm nổi. Rủi mà không ngủ được, thì giác 9 – 10 giờ không gà gật mới kỳ đó. Nếu lúc đó đang chạy xe trên đường, buồn ngủ quá chạy như người say đánh võng, không bị công an túm, cũng bị bệnh viện ghi tên.
- Em nói sao nghe y như thật ấy, thương tâm quá trời!
Giọng anh cười cộng với cái tròng kính nhá đèn nhấp nháy hết sức hài hước, còn cửa nào để nổi sùng, thôi thì đánh cầu cho rồi.
Vì tức mình, tôi trút giận vào trái cầu như đánh kẻ thù. Khổ nỗi anh cao lênh khênh, cứ nhẹ nhàng đánh qua vừa tầm cho tôi, dù tôi nhiều lần chơi xấu, khi thì tạt thấp, khi thì đánh xéo để anh phải chạy bở hơi tai, rồi phải múa may đủ tư thế để đỡ trông rất buồn cười. Nhìn thấy anh như thế, tôi vui quá cứ cười khoái chí, đánh không biết mệt. Chỉ đến khi người tôi nóng như lò lửa, mặt rát bỏng và cánh tay gần như không thể giơ lên, tôi mới ngừng.
Sáu tầng lầu bây giờ thật là xa xôi vạn dặm. Tôi thấy tiếc, lúc nãy cho anh cùng lên, thì bây giờ có người để nhờ vả rồi!
Khi về được tới cửa, tôi lại mừng vì lúc nãy, mình sáng suốt không cho anh lên cùng?! Tôi lúc nào cũng đầy mâu thuẩn như thế. Ngay cả tôi, lắm phen còn không chịu nổi mình, làm sao người khác có thể chịu nổi tôi?
Là nói thế thôi, những khi tôi khỏe mạnh, kiểm soát được mình thì tôi là một người hoạt bát, vui vẻ, cực kỳ dễ thương! Nhưng khi mệt mỏi, không đủ sức kiểm soát chính mình thì tốt nhất là kiếm một xó mà trốn biệt, để thiên hạ nhìn thấy một con sư tử Hà Đông thì kinh dị lắm!
Có khối thời gian dư vào sáng nay, thế mà loanh quanh sao không biết, tôi lại thấy mình sắp trễ giờ tới nơi. Chuyện cơm bữa ấy mà, chỉ tự mình hơi thắc mắc mình xài thời gian kiểu gì kỳ lạ thế không biết?
Cũng may tôi là người dị ứng với mọi loại kem, phấn. Mỹ phẩm duy nhất mà tôi xài muôn năm là hai cây son. Vì vậy, dù có tháo mồ hôi chạy như bay xuống lầu cũng chẳng ảnh hưởng tới hòa bình thế giới! Có khi còn hay vì có má hồng tự nhiên ấy nhỉ?
Đang xông ra cửa, tôi nghe tiếng anh gọi:
- Anh ở đây, hôm nay cho em đi nhờ xe miễn phí.
Biết là mình mà chạy tới bãi xe, lấy được chiếc xe ra, trễ càng thêm trễ, tôi vờ cười hớn hở:
- Cám ơn anh nha, cái gì miễn phí, em đều thích hết!
- Em nói đó nha, từ nay anh làm tài xế miễn phí cho em.
- Thôi, cám ơn anh. Em đâu nỡ lợi dụng công khai như thế.
- Là anh tình nguyện mà!
- Ui trời! Chuyện đó hồi sau sẽ tính. Em trễ mất rồi.
Từ khe cửa, tôi đã nhìn thấy chị giám đốc ngồi ở bàn đang viết cái gì đó. Tôi rón rén cúi thấp người xuống, toan âm thầm bò về cái bàn của mình. Chính lúc ấy, tôi thấy một cái bóng chồng lên bóng của mình. Quay phắt lại, tôi nhận ra anh phó giám đốc cũng đang lom khom như thế ở sau mình:
- Em làm rơi gì sao? – Không hiểu sao, giọng anh rất thấp, gần như thì thầm.
- Anh nói sao? Em đâu có làm rơi gì?
Anh liền đứng thẳng dậy:
- Vậy sao em cứ lom khom?
Tôi đưa ngón tay lên miệng:
- Anh đừng la lớn.
- Lại đi trễ nữa! Còn nấp nánh làm gì, tui đã thấy tiểu thư từ dưới cổng rồi.
- Dạ! – Còn gì là bí mật đâu, tôi đành đứng thẳng dậy, liếc cho anh phó một con dao lam bén ngót.
Anh nhe răng cười làm tôi muốn bịnh luôn.
Treo cái giỏ ra sau ghế và cái áo khoác lên lưng ghế xong, tôi ngồi xuống.
- Hôm nay trễ 20 phút, phạt ngồi trực thêm hai tiếng buổi chiều, nghe chưa?
- Dạ! – Tôi ỉu sìu. Ngày nào cũng bị phạt trực sau giờ làm việc, gặm bánh mì muốn ngán mà tôi vẫn hiếm khi tới chỗ làm đúng giờ.
Chuông điện thoại đổ, tôi cầm máy, khẽ ho cho thông giọng rồi mới đưa lên tai, “Alô … xin nghe!” bằng cái giọng dịu dàng nhất thiên hạ. Một phụ huynh nhờ góp ý về đứa con gái của mình. Tôi lấy kinh nghiệm từ mình, nhỏ nhẽ nói chuyện với chị ấy.
Nhiều khi, tôi nghĩ: Nếu tôi không là một cô gái có nhiều vấn đề nổi loạn thuở thiếu niên, chắc là tôi cũng không có bao nhiều kinh nghiệm để thuyết phục người khác. Chuyện tư vấn cho mọi lứa tuổi này quả thật rất đau đầu. Đôi khi, các phụ huynh đã có biện pháp xử lý, điều họ muốn nghe là để giải áp lực cho chính họ chứ không phải cần giải pháp. Còn chưa kể đến nhưng cuộc gọi quấy phá chỉ vì thích nghe giọng nói của người tư vấn, làm mất bao nhiêu thời gian quý báu của người khác.
Nhiều lần, chị giám đốc yêu cầu tôi đưa số điện thoại nhà riêng để có thể tư vấn ngoài giờ, nhưng tôi đều từ chối. Buổi tối là thời gian riêng để tôi thoát khỏi những rắc rối của người khác. Nếu đem cả về nhà, chắc gì tôi có thể còn giữ được giọng nói kiên nhẫn, ngọt ngào được nữa vì quá tải!
Hết giờ làm, mọi người đã về từ lâu, chỉ còn tôi với căn phòng trống và những tiếng điện thoại. May quá, đồng hồ đã chỉ 6 giờ 30, tôi đã xong nghĩa vụ Quốc Tế. Đang khóa cửa, tôi nghe tiếng điện thoại đổ chuông.
Tuy rất muốn đi luôn, coi như mình không nghe thấy. – Cái khó nhất là tự lừa dối mình. – Tôi đành thở dài, quay trở vào. Lại ho hen cho thật tươi tỉnh, tôi bắt máy:
- Alô … xin nghe?
Giọng anh ở đầu dây nghe như ru:
- Có ai bị bỏ đói không nhỉ? Có người đợi sẵn chở đi ăn đây nè!
Không hiểu sao tôi lại thở dài. Sẽ có ngày, anh làm tôi đổi ý mất. Gần đây, tôi thường hay muốn dựa dẫm vào anh, dấu hiệu chẳng hay chút nào! Anh là cái vòng tròn mở ra, khép lại một ngày của tôi. Hơi lắc đầu, tôi tự nói: Không nên để nó thành thói quen. Cái gì quen cũng chẳng mấy hay ho! Chuyện đó, ngày mai hẳn tính, bây giờ, chưa kịp quen, cứ đi ăn cùng anh cái đã! Và tôi lon ton khóa cửa xuống lầu.
Tròn Một Ngày
Viên Nhật
Tròn Một Ngày - Viên Nhật
https://isach.info/story.php?story=tron_mot_ngay__vien_nhat