Áo đỏ em đi giữa phố đông
Cây xanh như cũng ánh lên hồng
Em đi lửa cháy trong bao mắt
Anh đứng thành tro em biết không?
Anh đợi em về ăn cơm
Trăng đã lên rồi, trăng sáng
Mảnh ngọc trên cây hoàng lan
Chắc thấy em trên đường vắng
Hẳn em đang còn đạp xe
Ba bề bốn phía em nghe
Chia tay nhau tôi về theo gió bụi
Những con đường trở lại bỗng xa xôi
Còn chút nắng cuối ngày rơi hấp hối
Có bao giờ em biết nỗi đau tôi?
Lời từ biệt phút cầm tay vội vã
Những ngại ngùng theo giòng máu chạy quanh
Bắt được anh du kích
Thằng Tây xồm vểnh râu
Tuốt dao găm hăm dọa
Hỏi dồn dập mấy câu:
“Mầy ăn gì để sống,
Đánh với ông bấy lâu
Cũng có thể
Hình dung về nỗi buồn sẽ làm mình buồn hơn cả hình dung
Và một dòng sông
Bao lâu rồi dịu dàng chở sóng
Tự trôi qua phù sa
Cuộc vui sắp chấm dứt rồi
Hãy xin tiếp tục bồi hồi cuối cơn
Em vui ngày đó dập dồn
Giờ xin gắng gượng bồn chồn cũng vui
Ngày mai dâu biển chôn vùi
Trầm phù tiếp tục niềm vui suối vàng
Bếp lửa quây quần suốt mấy anh em
Không ai nhìn ai, chúng tôi nhìn lửa
ở đó cháy cùng ý nghĩ
Và tỏa hồng trên mỗi trán say mê.
Đêm Trường Sơn. Lá với nước rầm rì
Hơi đá lạnh nép mái nhà nghe ngóng
Em dang tay
Em xòe tay
Chẳng thể xua tan mây
Chẳng thể nào
Che anh được
Gian truân lắm mới hôn người
Chiếc hôn tình lớn đem đời nhau theo…
Hôn em phớt nụ hôn liều
Bỗng nghe trật tự khá nhiều đổi thay!
( Ví dù nội cỏ ngàn cây
Trái chín rụng suốt mùa mưa lộp độp
Những dãy bưởi sai, những hàng khế ngọt
Nhãn đầu mùa, chim đến bói lao xao…
Con xót lòng, mẹ hái trái bưởi đào
Con nhạt miệng, có canh tôm nấu khế