Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Ánh Nến Lung Linh
Tác giả:
Sưu Tầm
Thể loại:
Truyện Ngắn
Số chương:
1
Phí download:
1 gạo
Nhóm đọc/download:
0 / 1
Số lần đọc/download: 795 / 1
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Download:
ePub
A4
A5
A6
Xem thông tin ebook
A
nh nắm chặt tay cô kéo sát vào người. Cô áp má vào lưng anh, nghe rõ từng nhịp thở, tự an ủi mình hãy tận hưởng giây phút hiện tại mà hạnh phúc thêm một ngày.
Nhưng thay vì tiếp tục mơ mộng về tổ ấm tương lai, cô lại hình dung lúc này trên chiếc bàn - chỗ hai người vừa rời khỏi - ánh nến vẫn lung linh, anh phục vụ đang nhẹ nhàng dập tắt bằng một hơi thổi mỏng, thế là còn lại một vũng sáp lếch nhếch biến màu với chiếc tim cụt lủn cháy đen. Cuối cùng anh phục vụ lẳng lặng dẹp nó đi như người ra thu dọn sân khấu sau buổi biểu diễn.
Sẽ có nhà mới thật ha anh?
- Ừ. Đó là điều anh hứa với em.
Cô thấy hạnh phúc lan tỏa quanh mình. Tựa vào vai anh, nhìn mê man ánh nến âm ấm sáng bên hai tách trà vơi khói, hình dung một ngôi nhà xinh xắn, có vườn hoa, luống cỏ, chiếc xích đu cho trẻ con, những căn phòng ngăn nắp và ấm cúng, gian bếp tiện nghi, và không gian riêng của hai người...
- Bao lâu nữa hả anh?
- Vài năm.
- Là bao lâu?
- Đợi anh đi hết chuyến công tác này rồi tính tiếp.
- Vậy là lâu lắm... - cô ngồi thẳng lên, giọng buồn buồn.
- Không lâu đâu. Anh đã có kế hoạch, nhưng nói trước bước không qua, từ từ rồi em sẽ biết.
- Em muốn biết ngay bây giờ! - cô lay lay cánh tay anh, giọng vòi vĩnh.
Anh đưa hai ngón tay khẩy khẩy vành tai cô như nựng yêu, lắc lắc đầu theo cái kiểu người lớn hay làm khi từ chối trẻ con một chuyện mà ở tuổi nó không được phép tìm hiểu. Cô đành ngồi im lặng, lại nhìn vào đốm lửa đang động đậy rất khẽ trong cái lồng chật chội.
Trời im gió. Mà đêm mát rượi. Có lẽ nhờ cơn mưa ban chiều. Anh phục vụ mang bình trà nóng đến và cất chiếc bình đã nguội. Còn nhiều bàn trống trong sân vườn và không gian rất tĩnh, nghe cả tiếng nước róc rách ở hòn non bộ đằng xa. Cô mơ màng:
- Mình cũng làm một hòn non bộ trong sân nhà hén anh?
- Ừ. Chuyện trang trí giao cho em.
Cô cười hếch mũi:
- Nhưng tốn kém lắm à nha!
- Cho nên anh phải tận dụng mọi cơ hội để kiếm tiền.
Cô đâm lo:
- Những cơ hội đó chẳng có “vấn đề” gì phải không anh?
Anh lại khẩy vành tai cô, cười cợt:
- Em nghĩ lẩn thẩn gì vậy?
Cô lắc đầu. Nụ cười anh ngắn lại, và tan nhanh. Anh cho ít đường vào tách trà, khuấy đều. Chiếc muỗng bé xíu chạm vào tách nhỏ nhẹ, nhưng không hiểu sao cái âm thanh thường tình gần trong bàn tay anh lại kéo ngược thời gian về những ngày xa xôi nào đó. Thoáng chốc, mắt anh nheo lại rồi căng dài, lời nói rớt ra như từng hòn đá lởm chởm cố tình găm vào mặt nước:
- Tuổi thơ của anh đã quá vất vả, anh chứng kiến cảnh chạy bữa ăn mỗi ngày, ba mẹ mất hạnh phúc vào những lúc túng quẫn, chiếc nhẫn cưới cũng mang đi cầm cố... Tụi mình nhất định không bao giờ lặp lại tình cảnh đó, cho nên mình cần có thêm thời gian để chuẩn bị mọi thứ thật chu đáo.
Cô nhìn anh, nghe anh, yêu anh đến phát khóc vì thấy mình nhu nhược - không thể nằng nặc đòi kết hôn như một cô gái tầm thường, càng không có can đảm dứt khoát một cuộc tình mà cô nghĩ là duy nhất. Rồi cô cúi mặt thở ra, không thể diễn tả hết với anh những mòn mỏi đợi chờ. Nó không đủ sức bùng lên một cái gì cụ thể, chỉ vướng vất lâm râm như hơi ẩm từ cơn mưa ban chiều còn đọng quanh những viên sỏi be bé dưới chân cô chờ bốc hơi; hoặc nửa mờ nửa tỏ như ngọn nến đang loay hoay trong chiếc lồng con con chờ cạn sáp. Mà có lẽ nó sắp cháy cạn rồi. Có lẽ trước khi đốm lửa tắt thì anh phục vụ đã thay một ngọn nến mới. Có lẽ thế, cô không chắc được và cũng không muốn chứng kiến nên đã đứng lên:
- Đi thôi, anh!
- Còn sớm mà!
- Em muốn dạo phố một vòng.
- Phố phường ồn ào bụi khói, có gì hay! Ở đây rất tốt, anh chỉ muốn ngồi thêm một chút, rồi về luôn.
Cô ngồi xuống, dằn dỗi:
- Sao anh chẳng bao giờ chiều em chút nào!?
Anh ngửa đầu ra sau ghế, nói như ngáp:
- Lần khác anh sẽ theo ý em, còn bây giờ anh mệt mỏi lắm...
Cô quên ngay chút hờn giận vừa thoáng qua, nhìn anh thật gần:
- Anh không khỏe ha anh?
- Ờ... Nhưng không sao.
Anh đan những ngón tay ấm áp vào bàn tay cô, siết nhẹ như trấn an, và thinh lặng. Đó là những ngón tay rắn chắc luôn cho cô cảm giác an toàn ngay cả những lúc như thế này - anh không chiều theo ý cô.
Cô lại thinh nín cúi nhìn ngọn nến, còn anh thì ngước lên mái ngói cao cao. Anh nghĩ gì? Cô cố gắng đoán mà không ngó anh: một ngôi nhà mới, một vị trí mới trong cơ quan, những chuyện rắc rối cần giải quyết, một mối quan hệ cho anh thăng tiến, một cơ hội để đổi đời, hay chẳng nghĩ gì cả? Anh chỉ muốn thư giãn trong một buổi tối như thế này. Vậy thôi? Cô không đoán ra nổi, dù cô vẫn tin rằng mình rất hiểu anh - một người độc tài mọi lúc mọi nơi và với mọi người không ngoại trừ cô.
- Anh là người cứng ngắc và tham lam! - Cô bất chợt ngẩng nhìn anh, đay nghiến bằng giọng yếu ớt.
Anh rời mắt khỏi mái ngói, quay nhìn cô dịu dàng, nhoẻn một nụ cười cầu hòa, rồi anh vén lọn tóc qua vành tai cô, đặt lên má một nụ hôn dịu dàng. Thái độ ấy khác rất xa những lần anh xăm xăm chở cô đến nhà bạn bè hay người thân của anh mà không hề cho biết trước. Càng không giống cái hôm lễ tình nhân anh đem cô vô siêu thị bảo thích gì cứ chọn đúng lúc cô chỉ muốn đi hóng gió bên sông. Thì anh độc đoán thật, nhưng cô yêu anh! Không có lời can gián nào hay một tình cảm mới mẻ nào có thể lay chuyển được sự chờ đợi phẳng lặng của cô trong suốt mười ba năm.
Cô gợi chuyện:
- Anh còn nhớ Mai Nhi mà có lần em với anh đến nhà mừng tân gia không?
- Ờ... - anh ngẫm nghĩ chiếu lệ như biết chắc không thể nhớ nổi một gương mặt thoáng qua của bảy tám năm về trước.
- Nó mới sinh con thứ hai.
Anh không đáp lại dù vẫn tỏ vẻ lắng nghe. Cô nói một mạch:
- Hôm qua em mới đi thăm. Nó giỏi thật, vậy là có trai có gái đầy đủ. Con bé trông lanh lợi lắm, mắt đen lay láy, chỉ có cái miệng là rộng hoạch giống Mai Nhi, à à..., mà còn có cái mụt ruồi ăn hàng y chang mẹ nó nữa chứ! Em thử bế và nó rất dễ chịu, không khóc ré lên như hồi em đến thăm thằng anh nó. Í, anh biết không, thằng nhóc đầu lòng của Mai Nhi cũng chín tuổi rồi, mau ghê anh há! Nó cứ ngồi suốt bên cạnh em bé mà giành đưa nôi.
Cô liến thoắng như vẫn thường kể anh nghe mọi chuyện xảy ra trong cuộc sống quanh cô, nhưng anh không thể không nghi ngờ rằng cô muốn ám chỉ một điều gì, cái điều mà anh chẳng mong xảy đến làm ngưng đọng những dự tính to lớn của mình. Một lần thoáng nhìn thấy cái màn hình vi tính của cô dán nhặng nhị những stickers, anh bật cười: “Trời ơi, sao mà sến thế này!” Cô hít hà giải thích: “Vừa làm việc vừa nhìn tụi nó sẽ thấy thoải mái hơn.” Lúc ấy anh mới ngắm kỹ. Đó là những stickers toàn in hình các bé con, có đủ kiểu như một bộ sưu tập: bé ôm bình sữa, bé tập nói, vẫy tay, cười toe với mèo con, bé khóc tung tóe nước mắt, bé bò lê trên sàn... Và anh không bao giờ bình phẩm gì về những stickers ấy nữa.
Anh rất thích nghĩ và nói về những kế hoạch. Thông thường là chuyện làm ăn. Sẽ có một công ty gì đó - nhiều loại quá cô không nhớ hết - anh và cô cùng điều hành. Vài lần lãng mạn hơn, anh bàn tính hai người sẽ đi đâu trong tuần trăng mật. Đầu tiên anh đề nghị đi Huế, một năm sau nhắc lại thì đổi ý nên đi Hà Nội sẵn giới thiệu cô với họ hàng, hai năm sau nữa anh ước đi xa hơn, sang Trung Quốc hay Thái Lan, bẵng một thời gian rồi anh lại dự tính đi Đà Lạt như bao nhiêu đôi khác, nhưng cô bảo thích biển, anh cười dễ dãi “cũng được”. Nhiều năm nên những kế hoạch cũng biến chuyển nhiều màu lắm sắc. Chúng vụt hiện như những đốm sáng giữa vòm trời đêm, thứ ánh sáng của sao băng lóe lên huyễn hoặc rồi tan đẫm vào không trung vắng lạnh mà cứ khiến người ta mơ màng với những dư âm.
Gần đây anh thôi nói về công việc hay tuần trăng mật mà vẽ ra một ngôi nhà mơ ước. Cô rất vui, thấy mọi sự đều tốt đẹp, ít nhất là một bức tranh hư ảo để cùng anh đứng xa xa thưởng thức, và hy vọng. Mà hy vọng thì cũng có thể nuôi nấng một tình yêu lắm chứ!
... Khách đã lấp kín những chiếc bàn trống từ lúc nào. Những đôi tình nhân thầm thì bên ánh nến, những nụ cười hạnh phúc và ánh mắt lúng liếng thương yêu. Cô nhìn khắp một lượt, buột miệng:
- Họ trẻ quá!
- Em nói như một bà cụ - anh cũng buột miệng.
Cô chép đôi môi khô ran rát:
- Thì hai đứa mình đang già đó chứ!
Anh lặng thinh. Giọng cô giễu cợt:
- Không biết em có còn kịp sinh con và lo lắng cho nó tới tuổi trưởng thành hay không. Mà tới chừng có con, đưa nó đến trường không chừng người ta lại tưởng là hai bà cháu, hay là phải chống gậy đi họp phụ huynh... Thiệt mắc cười!
Và cô cười thật. Ngấn nước đọng quanh mí mắt, nấn ná một chút rồi rỉ ra từng giọt nóng hổi. Anh bần thần rút cái khăn tay trong túi đưa lên mặt cô nhưng cô quay đi, tiếng nói đùng đục:
- Sao kỳ vầy nè? Em đâu có khóc...
Cô vẫn cười, cái cười ướt đẫm và mặn chát. Và anh vẫn lặng re, một khoảng lặng đóng băng giữa hai tách trà đã nguội. Hương trà còn váng vất trên nắp bình, len lỏi vào gió, bay là đà như một tình yêu có thật đã chảy qua quãng tuổi đẹp nhất của hai người, và còn tiếp tục dòng chảy của nó với niềm tin dửng dưng là sẽ đổ vào biển như hàng tỉ mạch nước khác, nhưng biển ở đâu thì chưa thể thấy được, dòng chảy vẫn chuyển động không biết tháng biết ngày.
Trên bàn, đốm lửa yếu ớt còn sống dù gió bắt đầu thổi vi vút qua mái ngói, xao xác những khóm lan chi và tiểu muội. Thật dễ hiểu và dễ thấy là ánh nến được che chở bởi cái lồng cứng cáp. Anh phục vụ có vẻ đang trông chừng để sẵn sàng bước tới thay một búp nến mới, và cô dứt khoát đứng lên:
- Mình về thôi, anh!
Lần này thì anh chiều cô. Chiếc xe máy trôi chầm chậm trên con đường quen thuộc, qua những bãi đất trống hoác dọc bờ sông vừa giải tỏa các khu nhà ổ chuột. Gạch đá vụn vỡ lam nham. Đám cọc gỗ đen đủi từ mép nước đâm vào khoảng không chơ vơ như tiếng kêu cứu của những linh hồn không siêu thoát.
- Rồi nơi này sẽ biến thành công viên. Anh cũng muốn có một ngôi nhà gần công viên, anh nói như hát.
Anh nắm chặt tay cô kéo sát vào người. Cô áp má vào lưng anh, nghe rõ từng nhịp thở, tự an ủi mình hãy tận hưởng giây phút hiện tại mà hạnh phúc thêm một ngày. Nhưng thay vì tiếp tục mơ mộng về tổ ấm tương lai, cô lại hình dung lúc này trên chiếc bàn - chỗ hai người vừa rời khỏi- ánh nến vẫn lung linh, anh phục vụ đang nhẹ nhàng dập tắt bằng một hơi thổi mỏng, thế là còn lại một vũng sáp lếch nhếch biến màu với chiếc tim cụt lủn cháy đen. Cuối cùng anh phục vụ lẳng lặng dẹp nó đi như người ra thu dọn sân khấu sau buổi biểu diễn.
Ánh Nến Lung Linh
Sưu Tầm
Ánh Nến Lung Linh - Sưu Tầm
https://isach.info/story.php?story=anh_nen_lung_linh__truyen_ngan