Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Độc Tôn Tam Giới
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 2176: Đan Nhi Quyết Định (1)
Đ
a Mai đạo tràng quanh năm tuyết đọng, vùng miệng hang, bốn phía mai hoa đua nở, một mảnh mai lâm như hải, trên có linh cầm Tiên Hạc xoay quanh.
Trên không lâm hải, một tia chớp bạch sắc phi hàng mà xuống, là một con Tuyết Điêu hình dáng tướng mạo uy vũ. Trên Tuyết Điêu ngồi một tiểu cô nương mắt ngọc mày ngài.
Tiểu cô nương này bận bào phục màu xanh nhạt, con mắt sáng chói như thanh tuyền, khuôn mặt phấn phốc phốc, ngũ quan tinh xảo đến để cho người hít thở không thông, để cho người xem xét liền không tự giác được ưa thích.
Tiểu cô nương này ước chừng mười tuổi, còn không có nẩy nở, nhưng nhìn hai chân thon dài, liền biết rõ nha đầu kia trưởng thành, nhất định là một mỹ nhân bại hoại khuynh quốc khuynh thành.
- Đại Bạch, giỏi quá. Tốc độ của ngươi càng lúc càng nhanh.
Thanh âm của nha đầu kia trong vắt, mềm mại, nghe như là chim sơn ca.
Xa xa mai lâm, Đan nhi tiểu thư nghiêng người ở đằng sau một cây mai, lẳng lặng nhìn xem nữ đồng trên Tuyết Điêu, thần sắc kích động, vành mắt có chút hồng, nhìn nhìn, liền không tự kìm hãm được che miệng khẽ nấc.
Tiểu cô nương kia lại hồn nhiên chưa phát giác ra, nào biết đâu rằng cách đó không xa có một đôi mắt chú ý, bao hàm thâm tình nhìn chăm chú lên nàng?
Tiểu cô nương chỉ vui vẻ cùng Tuyết Điêu chơi đùa trong đống tuyết, thỉnh thoảng phát ra tiếng cười sáng lạn mà đơn thuần, làm cho mai lâm càng nhiều một ít hào khí vui sướng.
Một người một điêu, ở trong đống tuyết lăn qua lăn lại, chơi lâu rồi, tiểu cô nương mới từ trong đống tuyết xoay người, cười hì hì vuốt lông vũ bóng loáng của Tuyết Điêu.
- Đại Bạch, chúng ta phải về rồi. Đợi chút nữa Mỗ Mỗ trở lại, gặp ta chỉ biết đùa nghịch, không có hảo hảo luyện công, nhất định sẽ mắng Niệm nhi lười biếng. Mỗ Mỗ thường nói, nếu như ta không hảo hảo tu luyện, liền không cho Niệm nhi vấn an mẫu thân. Mẫu thân... Niệm nhi thật sự rất nhớ người...
Thanh âm của Niệm nhi càng ngày càng thấp, ôm cổ Đại Bạch, như là muốn khóc, để cho người nghe lập tức có loại cảm giác ruột gan đứt từng khúc.
Đại Bạch gáy to một tiếng, hóa thành một tia chớp bạch sắc, phóng lên trời, vọt tới Đa Mai đạo tràng.
Đan nhi tiểu thư đứng sau cây mai, không thể kìm được, thân thể mềm nhũn, ôm cây mai im ắng khóc thút thít.
- Niệm nhi, Niệm nhi, là mẫu thân xin lỗi ngươi. Mẫu thân quá ích kỷ. Ngàn không tốt, vạn không tốt, đều là mẫu thân không tốt. Mẫu thân không có bản lĩnh, chỉ có thể hạ quyết tâm giao ngươi cho Đa Mai Minh Hoàng bồi dưỡng. Mẹ hi vọng tương lai ngươi có thể trở nên nổi bật, có thể đem vận mệnh một mực nắm giữ ở trong tay mình. Không muốn như mẹ...
Đan nhi tiểu thư nhẹ lau hai mắt đẫm lệ, dừng cảm xúc, lưu luyến nhìn thoáng qua phương hướng Đa Mai đạo tràng, cuối cùng lên ngoan tâm, quay đầu rời đi.
Nàng không phải là không muốn cùng con gái tương kiến, mà là lo lắng mình qua không được cửa ải này. Một khi cùng con gái tương kiến, nàng biết rõ, mình là vô luận như thế nào cũng gánh không được con gái năn nỉ, nhất định sẽ mang con gái theo bên người.
Thế nhưng mà Đan nhi rất rõ ràng, thực lực của mình, nội tình của mình, căn bản không cách nào cho con gái bồi dưỡng tốt nhất.
- Niệm nhi, chờ mẹ, mẫu thân đáp ứng ngươi, nhất định sẽ không để cho ngươi quá lâu. Mẫu thân đáp ứng ngươi, lần này đi ra ngoài trở lại, mẫu thân sẽ không bao giờ ly khai ngươi nữa. Trời sập xuống, mẫu thân cũng nhất định thủ hộ ở bên cạnh ngươi. Đây là một lần cuối cùng, lần này không đi thử xem, cả đời mẫu thân sẽ không an tâm...
Trong nội tâm Đan nhi tiểu thư nhẹ nhớ kỹ, hóa thành một đạo lưu quang, bắn xuống Khổng Tước Thánh Sơn.
Giờ phút này Lưu Ly Vương Thành phi thường náo nhiệt, hàng trăm vạn tán tu, vây hiện trường Long Hổ Phong Vân Hội chật như nêm cối.
Giang Trần ngồi ở trên bục giảng, chậm rãi nói chuyện, huy sái tự nhiên. Đàm tiếu tà tà, đều có một cỗ khí độ siêu nhiên, làm cho tứ phương bái phục.
Ngay cả những cự đầu của Thượng Bát Vực, giờ phút này cũng ngưng thần nín hơi, lắng nghe Giang Trần nói, không có người phát ra chút thanh âm không hài hòa.
- Có người hỏi ta, Thượng Bát Vực này chưa nghe nói qua Tùng Hạc Đan gì, cũng chưa nghe nói qua Đế Lăng Đan gì. Đan dược này, có phải ta lăng không bịa đặt hay không?
Giang Trần mỉm cười tự nhiên, ánh mắt mang theo nắm trí châu mỉm cười, nhìn qua Thiên Âm Tự Đông Diệp Đại Sư.
- Ta nghĩ, vấn đề này, có lẽ trong đầu Đông Diệp Đại Sư có đáp án rồi.
Giang Trần cười nói.
- 1.6 tỷ 1000 vạn Thánh Linh Thạch này, Đông Diệp Đại Sư là sẽ không vô duyên vô cớ đưa cho Bổn thiếu chủ.
- Hồng Mông vũ trụ, vô biên vô hạn, thế giới chúng ta biết rõ, tựa như muối bỏ biển, cực kỳ bé nhỏ. Người nhận thức cuối cùng là có hạn. Các ngươi chưa nghe nói qua Tùng Hạc Đan, chưa nghe nói qua Đế Lăng Đan, cái này cũng không quan trọng. Ngày sau, các ngươi liền biết, trên thực tế đích thật là có loại đan dược này. Như vậy, hai loại đan dược này, liền có thể đại biểu cao cấp nhất của thế giới đan dược sao?
Giang Trần cười nhạt một tiếng:
- Hiển nhiên không có khả năng.
- Đan đạo khôn cùng, mặc dù là những đan dược như Tùng Hạc Đan, Đế Lăng Đan, ở trong thế giới đan đạo, cũng không quá đáng là một loại đan dược bình thường mà thôi.
- Chúng ta không nói quá xa, chỉ nói Thần Uyên Đại Lục, chúng ta biết rõ, cũng chỉ là Nhân loại cương vực. Thế giới ngoài Nhân loại cương vực, chúng ta lại hiểu bao nhiêu.
- Ngoại trừ thế giới Nhân tộc, chúng ta biết rõ bao nhiêu?
- Có lẽ có người sẽ nói, thực lực của chúng ta có hạn, năng lực nhận thức của chúng ta có hạn, chỉ phải quản lý tốt chuyện của mình, như vậy là đủ rồi.
- Cũng có người nói, biết rõ cũng không có bất kỳ ý nghĩa.
- Đúng vậy, đại đa số người đang ngồi ở đây, đều nghĩ như vậy. Chính là bởi vì có quá nhiều người nghĩ như vậy, nên thế giới võ đạo, người tầm thường, cuối cùng chiếm đa số. Còn người chân chính có thể đứng ở đỉnh phong, bọn hắn nghĩ cái người khác không cảm nghĩ, dám làm chuyện người khác không dám làm, dám đảm đương chuyện người khác không dám đảm đương.
- Có lẽ nói những chuyện này, các ngươi cảm thấy đã trệch hướng đan đạo, cảm thấy Bổn thiếu chủ nói nhảm, các ngươi nghe không hiểu.
- Bổn thiếu chủ chỉ muốn nói cho các ngươi biết, thế giới rất lớn, đem ánh mắt của các ngươi buông xa một chút, đem độ cao tăng thêm một điểm. Thế giới võ đạo có vô số lĩnh vực chờ các ngươi đi thăm dò. Nhiều khi, các ngươi bị hoàn cảnh của mình, xuất thân của mình, bị một ít thiên kiến bè phái nhàm chán, bị một ít tư lợi trói buộc,… mà không cách nào chứng kiến xa hơn. Bổn thiếu chủ năm nay bất quá 30, nhưng luận kiến thức đan đạo, ở Thượng Bát Vực, ta mặc kệ hắn là ai, cũng không thể so sánh?
- Lời này các ngươi nghe có lẽ có chút vô lễ. Nhưng mà hôm nay Bổn thiếu chủ đem lời để ở chỗ này. Đan đạo chi lộ, Bổn thiếu chủ tự xưng thứ hai, không người dám xưng thứ nhất. Ta có tự tin này, mặc kệ ai tới, mặc kệ lúc trước hắn ở đan đạo có địa vị đến cỡ nào. Bổn thiếu chủ chỉ có một câu, muốn tới chỉ giáo, Bổn thiếu chủ tùy thời xin đợi.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Độc Tôn Tam Giới
Lê Thiên
Độc Tôn Tam Giới - Lê Thiên
https://isach.info/story.php?story=doc_ton_tam_gioi__le_thien