Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Lộng Triều
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Quyển 20 - Chương 114
T
riệu Quốc Đống nhìn vấn đề rất chuẩn, nói ngay ra vấn đề tồn tại của thành phố Cáp, càng quan trọng hơn là nhắc Chung Dược Quân khi thực hiện chấp chính cần chú ý chừng mực, thành phố Cáp muốn phát triển nhất định phải dựa vào xây dựng đô thị, đây là trụ cột của thành phố Cáp. Mà nhu cầu tài chính khổng lồ cũng khiến cho tài chính đối phương gặp áp lực rất lớn, cũng cần có khống chế trong vấn đề tài chính nếu không sẽ là một nguy cơ tiềm ẩn.
Tình hình tài chính của thành phố Cáp không quá tốt, cũng may xây dựng đô thị có thể cung cấp tài chính làm chỗ dựa, đây là nguồn tài nguyên duy nhất để lợi dụng, nhưng Lăng Tùng này dễ tạo thành tính ỷ lại. Nó khác Ninh Lăng phát triển về cơ bản không dựa vào tài chính từ đất mà dựa vào nguồn thu từ thuế để làm trụ cột tài chính, cho nên Chung Dược Quân muốn cân nhắc là một khi nguồn tài chính từ bất động sản giảm đi thì hắn nhất định phải sớm cân nhắc thực hiện chuyển mình, hơn nữa phải nhanh chóng chuẩn bị sẵn sàng. Nếu có thể thì thậm chí đi trước một bước tránh ảnh hưởng quá lớn.
Đương nhiên ở tình hình hiện nay mặc dù trung ương có vài chính sách có lẽ thành phố Cáp dựa vào tài chính từ bất động sản vẫn duy trì trong thời gian tương đối dài. Cho nên trong lòng Chung Dược Quân thoáng cái có chút tự tin nếu không mình vừa đến thành phố Cáp đối mặt cục diện không trên không dưới thì càng khó khăn hơn.
- Chủ tịch tỉnh, Phượng Minh làm ở Lô Hóa khá tốt, có phải nên cân nhắc điều chỉnh y không?
Bỏ xuống việc của mình, Chung Dược Quân có vẻ dễ dàng hơn nhiều.
- Tôi đi hơi đột ngột, Phượng Minh sợ là có chút mất mát?
- Hừ anh đi là y nhất định có thể thay thế sao? Chưa chắc, điều Vương Liệt từ Điền Nam tới có lẽ là một ám chỉ của trung ương. Cán bộ An Nguyên có thể đi ra ngoài, như vậy cán bộ bên ngoài lại vào, đây mới là phù hợp quy luật phát triển. Triệu Quốc Đống lắc đầu.
- Phượng Minh cũng có thể thấy được điểm này. Y vẫn công tác mãi ở Ninh Lăng, trung ương chưa chắc thích tình hình này, hơn nữa lão Lăng cũng không muốn thấy tình hình này.
- Ừ, xem ra trung ương hy vọng việc trao đổi trở thành một việc bình thường, vì vậy Đàm Lập Phong sẽ đến Kiềm Nam?
Chung Dược Quân gật đầu.
Cuối năm trước Đàm Lập Phong từ chức thị trưởng thành phố An Đô, trung ương bổ nhiệm y làm thường vụ tỉnh ủy Kiềm Nam, Bí thư thị ủy Kiềm Dương. Đây coi như là tiến bộ không nhỏ, mặc dù Kiềm Dương không bằng An Đô nhưng cũng là tỉnh thành, cũng vào thường vụ tỉnh ủy, Đàm Lập Phong có thể chấp nhận.
- Trung ương đang cố gắng thay đổi một chút, nhưng cũng cần căn cứ tình hình thực tế mà xác định, không nên áp đặt.
Triệu Quốc Đống vừa suy nghĩ vừa nói.
- An Đô hai năm nay phát triển nhanh, Đàm Lập Phong có công không nhỏ. Mà Kiềm Dương lại được xác định làm thành phố sinh thái hiện đại hóa của tây nam, làm như thế nào bảo vệ môi trường cùng với giúp dân chúng giàu lên, đây cũng là một đề tài thử thách bản lĩnh người. Đàm Lập Phong nếu có thể làm được điểm này thì tiền đồ rất khả quan. Dược Quân, anh cũng như vậy.
- Ha ha, chủ tịch tỉnh, tôi cũng không nghĩ nhiều như vậy, tôi chỉ một long một dạ làm như thế nào có thể giúp dân chúng thành phố Cáp sống hạnh phúc hơn, tôi làm Bí thư thị ủy mấynăm có thể làm được như vậy là đủ rồi, cái khác tôi không hy vọng xa vời.
Chung Dược Quân cao giọng cười to.
- Nếu người làm quan đều có suy nghĩ như anh thì tôi nghĩ dân chúng Trung Quốc chúng ta đều hạnh phúc.
Triệu Quốc Đống thở dài một tiếng.
Chung Dược Quân nghiêm mặt có lẽ cũng thoáng suy nghĩ vì lời nói của Triệu Quốc Đống. Lát sau y mới nói.
- Chủ tịch tỉnh, tôi biết ngài đang lo gì, lúc này đúng là có không ít người chỉ nhìn vào thành tích trước mắt của mình, không ngại ảnh hưởng đến hoàn cảnh sau này. Nhưng trung ương cũng chú ý được điểm này, bắt đầu yêu cầu chế độ thẩm định trách nhiệm về sau, tôi nghĩ không dám nói có thể hoàn toàn áp chế được quan điểm nhìn thành tích này nhưng ít nhất cũng có tác dụng trấn áp một chút. Theo chế độ dân chúng không được hoàn thiện, tôi tin tưởng hiện tượng đó sẽ dần sẽ bị biến mất.
Triệu Quốc Đống cũng thầm vui mừng, Chung Dược Quân đã trưởng thành, không giống ngày xưa trước mặt mình nghe nhiều, nói ít, nhất là ít khi đưa ra quan điểm của hắn. Bây giờ theo địa vị tăng lên, sự tự tin của hắn cũng không ngừng tăng lên, đây là việc tốt.
- Ừ, nhưng đây là cần một quá trình, trong quá trình này chúng ta còn có thể mắc sai lầm, có thể trả giá lớn.
Triệu Quốc Đống gật đầu nhìn về xa xăm.
- Cho nên chúng ta cũng cần chuẩn bị tư tưởng.
Chung Dược Quân còn định nói gì đó nhưng cuối cùng không nói ra. Triệu Quốc Đống nói, hắn cũng tán thành. Ở thể chế chính trị Trung Quốc hiện nay thì cách nhìn nhận thành tích phải thay đổi từ trên xuống dưới, nhưng trong quá trình biến hoá này lại luôn bị nhiều nhân tố ảnh hưởng, ở khu vực phát triển chậm phát triển càng đột xuất hơn. Mấy hiện tượng xây trụ sở khang trang, quảng trường to rộng, mù quáng đầu tư các nhà hát, sân vận động… xuất hiện ở khắp nơi. Mặc dù nhiều cái bị đưa ra ánh sáng nhưng chính thức xử lý đến đầu người lại không có mấy, mà dù có cũng chỉ là cho có mà thôi.
- Chủ tịch tỉnh, Long Ứng Hoa sẽ đi ư?
Chung Dược Quân chuyển đề tài.
- Ồ, đây là lời đồn nhưng còn chưa xác định, lão Lăng có chút thất vọng với hắn. Thực tế mà nói biểu hiện của Long Ứng Hoa không làm người ta hài lòng.
Triệu Quốc Đống không giấu.
- Tôi đã trao đổi ý kiến thẳng với lão Lăng, lão Lăng mặc dù không tỏ thái độ gì nhưng tôi cảm thấy y cũng không quá hài lòng, cho nên tôi đoán lão Lăng sẽ có dự định.
- Để Long Ứng Hoa lên bộ ư?
Chung Dược Quân có chút tò mò nói. Đối với Long Ứng Hoa, y khá coi thường nhưng tên này lại có thể được Lăng Chính Dược hài lòng. Chẳng qua mấy năm rồi sợ là Lăng Chính Dược cũng ý thức được điểm này.
- Ừ, khả năng này là khá lớn, ý của lão Lăng là Lô Vệ Hồng lên, Tào Ninh tiến vào thường vụ, do Trương Hoành Vĩ phân công quản lý công nghiệp.
Triệu Quốc Đống không giấu thỏa hiệp giữa hắn và Lăng Chính Dược. Hắn vốn hy vọng Tiêu Phượng Minh làm phó chủ tịch tỉnh nhưng Lăng Chính Dược không chịu nghe, kết quả đành làm thế.
Chung Dược Quân yên lặng gật đầu, Lăng Chính Dược kéo Tào Ninh lên làm thường vụ tỉnh ủy, sau đó để Lô Vệ Hồng làm phó chủ tịch tỉnh, có thể nói ý đồ về cơ bản đã thực hiện được. Về phần để Trương Hoành Vĩ phân công quản lý công nghiệp thì chỉ là phân công điều chỉnh bình thường. Chung Dược Quân không tin Triệu Quốc Đống dễ dàng chấp nhận thỏa hiệp này.
- Vậy Bí thư thị ủy Tân Châu do ai làm?
Chung Dược Quân suy nghĩ rất nhanh.
Triệu Quốc Đống nở nụ cười, hợp tác nhiều năm làm đối phương hiểu rõ tâm tư của mình.
- Đặng Nhược Hiền
- Ồ, đây là lựa chọn thích hợp.
Đặng Nhược Hiền biểu hiện khá tốt ở Vinh Sơn, phối hợp ăn ý với Bí thư thị ủy, Vinh Sơn mấy năm qua phát triển ổn định, không thay đổi quá nhanh nhưng vẫn duy trì tiềm lực khả quan, ngành vật liệu xây dựng, hóa chất tinh tế là hai điểm sáng của Vinh Sơn.
Đặng Nhược Hiền có tính cách ôn hòa, Lăng Chính Dược có ấn tượng khá tốt, Lô Vệ Hồng có thể đi thì Đặng Nhược Hiền sẽ là lựa chọn mà hai người Lăng Chính Dược và Triệu Quốc Đống đều có thể chấp nhận.
…
Mồ hôi đầm đìa từ trên xuống dưới, Triệu Quốc Đống cảm tim mình đập rất nhanh, vận động hơn tiếng nếu là mười năm trước căn bản không đáng gì. Nhưng bây giờ lại bắt đầu thấy mệt.
Chẳng qua Bạch Nhất Minh càng kém hơn mình, mồ hôi rơi như mưa, mặt ửng đỏ, gần như là người ta thấy Bạch Nhất Minh như sắp bị bệnh tim phát tác, người ngồi bệt ở đó, hai tay chống đầu gối thở hổn hển như trâu, một lúc lâu mới có thể bình tĩnh lại.
- Nguyễn tỷ, nhìn Bạch Nhất Minh xem, điển hình là rát vàng bên ngoài nhưng bên trong thối rữa. Bình thường đều ra vẻ cơ bắp trước mặt mọi người, bây giờ lộ tẩy rồi.
Triệu Quốc Đống rất vui vẻ, hắn đã điều chỉnh được nhịp thở mà Bạch Nhất Minh có lẽ không đến trưa là không khôi phục bình thường được.
- Sức khỏe lão Bạch vốn tốt sao bây giờ lại thành như vậy?
Nguyễn Đại Thanh mặc bộ đồ thể thao hợp người làm cô trẻ đi vài tuổi, tóc buộc sau lưng, dáng người đầy đủ đường cong làm khó nhìn ra cô là người phụ nữ trên 40 tuổi.
- Quốc Đống, có phải là An Nguyên quá vất vả nên sức khỏe giảm sút không?
- Ha ha, cái này chị phải hỏi lão Bạch.
Triệu Quốc Đống và Nguyễn Đại Thanh đi bộ.
- Lão Bạch chắc còn chưa có sức đi một vòng quanh hồ rồi. Ha ha, vậy tôi một mình tận hưởng cùng mỹ nữ đi dạo vyaaj.
Bạch Nhất Minh đặt mông ngồi trên bờ cát xua xua tay, hắn không có sức lực mà nói chuyện.
- Nghe nói lão Lăng sẽ đi?
Ánh mắt Nguyễn Đại Thanh nhìn quanh Diệu Hồ rồi đột nhiên hỏi một câu.
- Ồ, ai nói, sao tôi chưa nghe?
Triệu Quốc Đống hơi nghiêng người bình tĩnh nói.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Lộng Triều
Thụy Căn
Lộng Triều - Thụy Căn
https://isach.info/story.php?story=long_trieu__thuy_can