Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Triệu Hoán Thần Binh
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 1306 : Bỗng Nhiên Tự Ti Đến Chết.
H
ai người tìm đến một quái thú hỏa hệ, Vu Nhai chưa từng dung hợ loại lửa này. Vu Nhai bày ra phù văn trận ánh sáng, giết con mồi rồi thu phù văn trận về, quả nhiên cảm giác đó lại nổi lên.
Vu Nhai vẫn chỉ lấy quy tắc chi nguyên thuộc tính hỏa, tìm mục tiêu tiếp theo.
Vong Linh huynh lấy làm lạ hỏi:
- Vu huynh, ngươi lại định bày phù văn trận ánh sáng? Lần này là quái thú thuộc tính quang, e rằng ánh sáng không có hiệu quả với chúng.
Vong Linh huynh cảm giác hành động này là phí thời gian, mục tiêu của hai người là ma thú thuộc tính quang, lại là loại quy tắc chi nguyên Vu Nhai chưa từng dung hợp. Thuộc tính quang tất nhiên mặc kệ ánh sáng.
Vu Nhai không giải gì nhiều, hắn vẫn bày phù văn trận ánh sáng rồi hành động.
Săn giết xong Vu Nhai lấy quy tắc chi nguyên thuộc tính quang, thu phù văn trận ánh sáng về.
Khi Vu Nhai xoay người đi, hắn cười khẩy nói:
- Hừ! Vong Linh huynh có biết tại sao ta phải bày nhưng phù văn trận ánh sáng không? Rất lạ lùng, không biết là loại người vô sỉ nào cứ rình rập hành tung của chúng ta, ta không tìm thấy tung tích nhưng khi sử dụng phù văn trận ánh sáng thì cảm giác bị rình đó biến mất. Ta nghi ngờ có kẻ dùng ma pháp quan sát hành động của chúng ta.
Vu Nhai nói lớn tiếng như rùa kẻ lưu manh, không, phải nói là hắn cực kỳ tức giận.
Vô sỉ.
Nhiều người trên quảng trường chưa tin bị Vu Nhai phát hiện bọn họ quan sát hắn nghe lời này đã chứng thực lão nhân phù văn sư nói đúng. Hai chữ vô sỉ làm mọi người khóe môi co giật.
tiểu tử này mắng mấy ngàn người, trong đó có trưởng lão thần giai, hơi quá đáng.
- Có người dùng ma pháp quan sát chúng ta? Vu huynh, có khi nào...
Vong Linh pháp sư cũng là ma pháp sư, hiểu rõ về ma pháp sư nhiều hơn Vu Nhai. Hắn còn nghĩ ra được tất nhiên Vong Linh huynh biết ngay là cao tầng công hội lữ giả giở trò mèo, gã chỉ nói một nửa.
Vu Nhai hùng hổ nói:
- Ừm! Mặc kệ là ai đều rất vô sỉ, đây là thử thách chứ không phải thi đấu, sử dụng loại ma pháp này với chúng ta. Có giỏi thì tới đây đấu một trận đi, làm trò trộm gà bắt chó, thật không biết nghề của bọn họ có phải là dâm tặc không? Chuyên môn dùng cách này rình người ta tắm.
Vong Linh huynh há hốc mồm, không nói nên lời.
Vong Linh huynh rất muốn khuyên can nhưng gã không giỏi ăn nói, không thể nói tùy tiện. Sợ là không phải đám thiên tài chịu thử thách rình ngó mà là cao tầng công hội lữ giả, chửi như vậy không thấy quá đáng sao?
Cực kỳ vô sỉ, trộm gà bắt chó, dâm tặc, rình ngó người ta tắm...
Người trên quảng trường mặt đen như lọ nồi, rất muốn vọt tới trước mặt Vu Nhai làm thịt hắn.
- Đương nhiên, ta tin tưởng với nhân phẩm của bọn họ sẽ không rình ngó chúng ta tắm rửa, dù sao trong các đoàni có nam và nữ sinh.
Vu Nhai nói câu này khiến người trong quảng trường dễ chịu chút, nhưng lời tiếp theo khiến bọn họ nổi điên. Làm người ai lại mặt dày đến mức này?
Vu Nhai nói:
- Chắc đội ma pháp có khá nhiều mỹ nữ, Vong Linh huynh cảm thấy chúng ta có nên cởi hết y phục trần truồng đi không? Theo tư duy của nữ nhân thì chúng ta nhìn bọn họ là ăn bớt, chúng ta bị bọn họ nhìn vẫn là sàm sỡ nữ nhân. Không tổn thất, không bị chút nào.
- Vu huynh, cái này...
Vong Linh huynh không biết nên nói cái gì, sao Vu huynh còn có mặt tính cách này? Lúc trước hắn là một người sáng sủa, quân tử biết bao, có phong độ cao thủ, bình tĩnh thản nhiên, tại sao bỗng nhiên thay đổi?
Vu Nhai tiếp tục vô sỉ nói:
- Đương nhiên cũng sẽ bị nam nhân nhìn, nhưng đừng sợ, vốn trời cho của chúng ta lớn, sẽ làm bọn họ tự ti chết.
Vu Nhai cởi áo trên lộ ra cơ bắp vạm vỡ, các nữ nhân trên quảng trường hét rầm lên không dám nhìn.
Băng bà bà gắt giọng:
- Tiểu tử chết tiệt, mau... Mau dời hình ảnh đi!
Mắt thấy Vu Nhai sắp cởi quần, may mắn cao tầng công hội lữ giả vội vàng dời ống kính sang người khác.
Đến lúc này các nữ nhân trên quảng trường thở pahò nhẹ nhõm.
- Phù,
trong đám người dẫn đường, kẻ bị loại có khá nhiều thiếu nữ trong trắng, sao chịu nổi tình hình? Bọn họ ngẩng đầu lau mồ hôi trán. Quảng trường náo động ồn ào, đủ tiếng la ó như vô sỉ, làm người ai lại làm thế? Quá hèn hạ! Đủ tiếng mắng lao nhao như chợ trời.
Vài nam nhân càng giận dữ. Tại sao? Tại sao kẻ vô sỉ như thế là siêu thiên tài, còn được ba mỹ nữ chú ý? Chúng ta thì bị đào thải, thật bất công.
Mặt Băng bà bà lạnh băng nói:
- Tiểu Dạ tuyệt đối không thể gả cho loại nam nhân vô sỉ này.
Băng bà bà vô cùng ghét Vu Nhai.
Đạo sư của Nguyệt Lâm Sa mạnh mẽ nói:
- Rất đáng tiếc, nghe nói của trời cho tiểu tử này không nhỏ, tiếc rằng chưa cởi sạch nếu không ta đã có thể kiểm định giùm công chúa nhà ta.
Mọi người toát mồ hôi hột.
Không ít nữ sinh cá tính giống như đạo sư của công chúa Nguyệt Lâm Sa. Đông người nên loại người gì cũng có.
Nhiều người lòng sáng như gương, Vu Nhai làm như vậy là buộc người trên quảng trường không quan sát theo dõi hắn nữa, là dương mưu. Người muốn theo dõi Vu Nhai sẽ bị chụp mũ là vô sỉ, dâm tặc, bọn họ không muốn anh danh cả đời nay đội cái mũ này. Nhưng tiểu tử này dùng cách quá cực đoan, rất vô sỉ.
Hội trưởng Lữ Giả khẽ thở dài:
- Thôi, mặc kệ hắn đi. Nếu đã bị hắn phát hiện thì chúng ta không mặt mũi nào xem tiếp.
Mọi người im lặng chú ý đến người khác, không nhìn thì thôi, có gì ghê gớm?
Mượn kiếm huynh cười khổ, tuy đắng lòng nhưng môi gã điểm nụ cười yên tâm. Bạch Trọc thì lộ biểu tình khó chịu, hành động của Vu Nhai tuy không ảnh hưởng nhiều đến gã nhưng khó mà ra lệnh cho người trong khu vực vòng giữa. Bạch Trọc đành lấy bia thông tin ra, trò chuyện với đồng bọn vài câu, vẫn lệnh tất sát nhưng gã không thể thong dong bày cục nữa, không cách nào cho Vu Nhai một kích trí mạng.
Vong Linh huynh bị hành động của Vu Nhai hù sợ:
- Vu huynh, ngươi...
Hay Vu huynh bị cái gì đả kích dễ nổi khùng? Nếu cởi sạch đồ tại đây thì mất hết mặt mũi.
Tuy Vong Linh huynh nghe lời Vu Nhai răm rắp nhưng gã không muốn nghe theo yêu cầu như vậy. Thế nhưng Vu Nhai nở nụ cười nhạt làm Vong Linh huynh khó hiểu.
Vu Nhai thản nhiên nói:
- Hừ! Cảm giác rình ngó không còn.
Vu Nhai cầm y phục lên, chậm rai mặc vào.
- Đi, lần này chúng ta có thể yên tâm săn thứ mình muốn, tập trung tu luyện, không sợ bị người ta biết chi tiết nữa.
- Vu Nhai, thật ra...
Vu Nhai cười gian nói:
- Ta biết, có lẽ là cao tầng công hội lữ giả. Nhưng lời ta nói không chỉ nhằm vào cao tầng công hội lữ giả, ta chỉ nói vài thiên tài Ma Pháp đế quốc. Ha, dù trong lòng cao tầng khó chịu cũng không làm gì được ta.
Vong Linh huynh ngẩn ngơ, gã chợt phát hiện không xứng với nghề Vong Linh pháp sư, gã ngây thơ hơn Vu Nhai nhiều.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Triệu Hoán Thần Binh
Hạ Nhật Dịch Lãnh
Triệu Hoán Thần Binh - Hạ Nhật Dịch Lãnh
https://isach.info/story.php?story=trieu_hoan_than_binh__ha_nhat_dich_lanh