Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Thanh Quan
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 1050: Kiếm Chỉ Hoàng Dương. (2)
C
hỉ còn thiếu cửa đột phá, Tần Mục đỗ xe lại, quay kiếng xe nhìn qua dòng xe cộ đang lui tới, nghĩ đến bí thư đảng ủy khu Hoàng Dương An Diệu Quốc vẫn đi sau ngôn Thừa Binh nửa bước,
Khu trưởng và bí thư đảng ủy, cho dù như thế nào cũng không thể hài hòa mặt ngoài được, nhất là hiện trạng của Phổ Thượng, khu bí thư đảng ủy lại lãnh đạo khu trưởng, hơn nữa trong thành phố ẩn ý cũng định bồi dưỡng bí thư đảng ủy, dù sao khu trưởng một người độc đại không phải cục diện người trong thành phố muốn nhìn thấy. Không có người nào cam tâm đứng dưới người khác, nhất là khu đang phát triển nhạy cảm như vậy, trong mắt nhân vật thực quyền thì đây là nơi kiếm tiền đầy bồn đầy bát.
Không có nơi phòng ngự kiên cố nào cả, cho dù là tường thành vững chảy đi nữa, nếu tìm được nơi đi đường vòng thì nó biến thành phế vật. Tần Mục móc điện thoại ra gọi cho Lục Viễn.
Lục Viễn nhận được điện thoại của Tần Mục thì ngữ khí rất ngoài ý muốn, trong lời nói muốn theo Tần Mục, làm sao lại nhét hắn ở khu Phổ Thượng, rất muốn được điều tới bên cạnh Lục Viễn.
Tần Mục nghe được tâm tư khẽ động, nhớ tới Phương Thiên Nhu nói Lục Viễn ở lại, khóe miệng tươi cười nghiền ngẫm, nhàn nhạt nói ra:
- Phương khu trưởng gần đây công vụ bận rộn, lái xe ở Phổ Thượng cần anh nắm giữ, không nên gấp gáp, nên giúp Phương khu trưởng bồi dưỡng nhân tài, đây là công tác trọng yếu nhất của anh.
Hiện tại Tần Mục một phó cục trưởng cục hưu trí, cục trưởng phải đi xe đạp, hắn một phó cục trưởng chẳng những có xe, còn có lái xe biên chế, cũng không tránh khỏi quá liều lĩnh một ít. Vốn phân phối tiêu chuẩn của cục hưu trí cục trưởng và phó cục trưởng đều có xe, cũng không biết như thế nào hiện tại không có cả xe. Lục Viễn tới không có việc gì, còn không bằng dừng ở Phổ Thượng tiếp tục rèn luyện.
Nghe khẩu khí của Lục Viễn thì vẫn tôn kính Tần Mục rất nhiều, cho nên Tần Mục cũng yên lòng, bồi dưỡng một người không dễ dàng, Lục Viễn có quan hệ với cục tài chính, có đôi khi đi đường nhỏ cũng không tệ. Đại quan hệ có công dụng của đại quan hệ, tiểu quan hệ cũng có công dụng của tiểu quan hệ. Chủ yếu nhất là Tần Mục vẫn cảm thấy Lục Viễn người này không tệ.
Đối với Tần Mục an bài, Lục Viễn không nói nữa. Khi Lục Viễn nghe được Tần Mục muốn thông qua hắn tìm thân thích cục tài chính Bối Hải Trữ đi ra ngoài ngồi một chút, lập tức nói ra:
- Tần cục trưởng, ngài yên tâm, mấy ngày nay Phổ Thượng có liên hệ với bên đó nhiều, có lẽ không có vấn đề.
Tần Mục cười nói:
- Chỉ là tụ hội riêng, không nên gây chiến.
Lục Viễn nghe vậy thì nói với Lâm Minh mình lập tức đi liên hệ, lát nữa sẽ điện thoại lại nói với Tần Mục buổi tối ngày mai, địa điểm là tiệm cơm trong khu Huy Hoàng.
Tiệm cơm trong khu Huy Hoàng thì Tần Mục biết rõ, không phải nơi nổi danh gì. Tần Mục liền cười nói cho Lục Viễn, lần này hắn mời khách, không cần quá tiết kiệm. Lục Viễn nhỏ giọng giải thích, chỗ đó là do thân thích Bối Hải Trữ mở, ngụ ý là tới cổ động, có chuyện gì muốn nói cũng không truyền ra ngoài.
Tần Mục âm thầm gật đầu, Lục Viễn tiến bộ thật nhanh. Cứ theo đà này, Phương Thiên Nhu muốn đoạt Lục Viễn của hắn, đúng là không thể cho nàng mặt mũi.
Đề Na bên cạnh không bình tĩnh nữa, Tần Mục vừa mới cúp điện thoại, tiểu nha đầu đã làm nũng:
- Tần Mục, anh hôm nay dẫn em đi chơi, không phải đi gọi điện thoại, hiện tại em ra lệnh cho anh giao điện thoại ra đây, bằng không em sẽ ném quà của anh đi.
Tần Mục nhìn Đề Na vẻ mặt không vui, cười tủm tỉm nói ra:
- Hảo hảo hảo, đúng là không biết thiếu nợ lão tổ tông em thế nào nữa, sớm biết như vậy không bằng nhét em ở nước Mỹ cho người ta bắt đi đi.
Sắc mặt Đề Na biến hóa thật nhanh, lập tức u oán, thấp giọng nói ra:
- Vậy là anh ghét bỏ em sao?
Tần Mục cười lên ha hả, khởi động xe chạy đi, lại giáo dục Đề Na.
- Trung Quốc thích ẩn dấu, em nên hiểu nhiều.
Rốt cuộc là tiểu hài tử, Tần Mục vẫn nói mấy câu trêu chọc, sắc mặt tiểu nha đầu biến hóa lại, líu ríu nói không ngừng.
Khu Hoàng Dương hai năm qua kiến thiết rõ như ban ngày. Từ khu vực không có gì biến thành khu công nghiệp nặng nhà xưởng san sát, Ngôn Thừa Binh thủ đoạn vẫn không tồi. Tần Mục đi tới đây, nhìn thấy ống khói tỏa khói trắng, trong nội tâm có tư vị không nói rõ. Hắn không phải người đạo đức điển hình gì đó, khi xây mỗi nhà xưởng thì môi trường sẽ giảm đi, nhưng mà trên chiến tích sẽ nhiều ra.
- Đỗ xe, nhanh đỗ xe!
Thời điểm xe dừng lại ở ngã tư, đột nhiên Đề Na quát lên đầy lo lắng.
Tần Mục nhanh chóng chay vào lề, dừng xe ở ven đường. Đề Na nhanh chóng mở cửa xe chạy ra phía sau. Tần Mục cùng Tây Môn Nhạn nhanh chóng chạy theo sau, Tần Mục thậm chí không khóa xe. Đề Na qusa quan trọng, không thể có chút sai lầm, bằng không đám người quân đội còn không cầm súng tiểu liên nhắm vào hắn sao?
Chuyển qua góc phố, lọt vào trong góc phố có mấy nam nhân mặc đồng phục. Đề Na đang ngồi với bọn họ, nàng đang nâng một lão nhân lên. Ven đường có một chiếc xe xích lô đảy ty cũ nát dừng lại, còn có mấy giỏ Bình Quả nằm lăn lóc ven đường.
Đề Na nói tiếng anh, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng. Mấy tên nhân viên mặc đồng phục đang trêu tức, một người trong đó còn đang đá chân lão già.
Đề Na kêu to, nhìn qua người nọ luyên thuyên này nọ, cả buổi mới tỉnh ngộ là người ta không nghe hiểu, sau đó dùng câu chửi tiếng Trung:
- Vương bát đản.
Mấy người kia bị chửi thì ngây ngốc, sắc mặt mấy tên nhân viên này tối sầm lại, một người trong đó còn móc còng tay ra, thò tay muốn còng tay Đề Na.
Tần Mục nhíu mày la lớn.
- Còng tay có thể dùng như vậy sao?
Đề Na này không có sợ, huyên thuyên nói tiếp, không ngừng nói vương bát đản. Khí độ của Tần Mục vừa xem xét thì biết rõ không phải người bình thường, ánh mắt mấy tên này nhìn qua hắn.
- Các người là nhân viên chấp pháp, sao có thể tự tiện sử dụng còng tay, ai cho các người làm việc này.
Đây là địa bàn của khu Hoàng Dương, khí thế của Tần Mục vẫn không giảm. Hắn hiện tại đang định ra tay với khu Hoàng Dương, nhằm báo thù chuyện liên tục bị người ta âm, bây giờ đụng phải chuyện này thì không bỏ qua, tốt nhất là mấy tên nhân viên này tiếp tục hung hăng càn quấy, động thủ mới là tốt nhát.
- Chúng ta là khu Hoàng Dương giữ trật tự đô thị chỗ, các ngươi đây là đang cản trở chấp pháp.
Cầm đầu người nọ gặp Tần Mục diện mạo bất phàm, vốn là cho thấy bọn hắn thân phận, sau đó lại nói ra một câu hù dọa tiếng người đến. Như Tần Mục là thể chế người trong, đoán chừng sẽ nói điểm lời hữu ích, nếu không là thể chế ở bên trong, có lẽ chán ghét khách sáo.
Nhưng Tần Mục biểu hiện ngoài dự liệu, chỉ thấy Tần Mục chắp tay sau lưng, xụ mặt nói ra:
- Các ngươi thật giỏi ah, ban ngày ban mặt dám quyền đấm cước đá với người nhà, vì cái gì người bên kia các người không đi quản, không nên khó xử một lão nhân gia?
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Thanh Quan
Qua Nhân
Thanh Quan - Qua Nhân
https://isach.info/story.php?story=thanh_quan__qua_nhan