Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Thiên Hạ Kiêu Hùng
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 1048: Vì Tình Lay Động
C
ho dùDương Tuấn chẳng hề muốn đigặp Tần Vương LýThế Dân chút nào, nhưng dưới sự ápchế của Trương Công Cẩn, ykhông thể không thay trường bào, cùng Dương Công Cẩn đi racửa. Lúc này trời bắt đầu tối, hoàng hôn đã baolấy phủ thành Trường An,trên đường ChuTước vôcùng imlặng.
-Dương Sứ Quân, cóphát hiện không khí trên đường có gìkhác không?
Trong xengựa, ngồi ởbên Trương Công Cẩn thản nhiên nói.
Cho dùmỗi ngày Dương Tuấn đều phải tới luitrên conđường này, chưa baogiờ chú ýchưa baogiời chú ýđến phố xáchút nào, nghe Dương Công Cẩn nhắc nhở, bèn bỗng nhiên tỉnh mộng, sắc trời chưa tối hẳn, trên đường cái không ngờ không cóngười điđường, nhưng đây làtiết trời mùa xuân nên gió mát, lànăm màlúc sức sống dạt dào nhất.
Dương Tuấn không khỏi khekhẽ thở dài,
-Gạo đều tăng lên haitrăm đồng, lòng người bất ổn làm sao cóthể điđến phồn thịnh chođược?
-Dương Sứ Quân cóthật không suyxét một lối ra chomình sao?
Trương Công Cẩn hình như vẫn không camtâm, lại nói bóng nói gió.
Dương Tuấn cười lạnh một tiếng,
-Cùng lắm tavẫn cóthể làmột phú gia, ykhông dám giết ta,nhưng thật raTrương Tướng Quân à,đường racủa ngươi làcửa nào, màngươi đã suyxét chưa vậy?
- Hahả!
Trương Công Cẩn cười gượng haitiếng, nhưng không trả lời Dương Tuấn. Kỳ thực từ trên xuống dưới Đại Đường, mỗi một người đều lolắng chođường racủa tương laimình. Cho dùngười ởtrên caođều nói phải chăm loviệc nước, chuyển bại thành thắng, nhưng cóthật làchuyển bại thành thắng không? Ngay cả Trương Công Cẩn cũng không nắm chắc, sắc mặt cười gượng dần dần trở thành cười gượng gạo một cách miễn cưỡng.
Xengựa đậu ởbên hông cửa Phủ Tần Vương, lúc này trời đã tối hẳn, haingười bước xuống xengựa. Dương Tuấn liếc mặt nhìn bốn phía quan sát, không thấy gìkhác lạ, nhanh chóng cùng Trương Công Cẩn bước vào phủ Tần Vương.
Một tòa nhà cách đó không xa, ởbên trong cómột cây đại cổ thụ cây xanh rợp bóng mát, một người áođen đang nhìn với ánh mắt sắc bén nhìn chăm chú Dương Tuấn đivào bên cửa hông của phủ Tần Vương, gãhừ một tiếng cực kỳ nhỏ.
- Vithần tham kiến Tần Vương điện hạ!
Ngoài LýThế Dân bên trong thư phòng rakhông còn ai.Dương Tuấn lạy dài với thái độ hành lễ nhất mực kính cẩn. LýThế Dân đang ngồi saubàn xemsách, cũng không cóvẻ nhiệt tình lắm, nhưng thật rađây làlần thứ hai gãtiếp kiến Dương Tuấn. Loại người như Dương Tuấn vừa ônhòa, vừa không hợp tác lại cũng không tỏ thái độ cự tuyệt thực sự khiến gãđau đầu.
Lý Thế Dân phát hiện Dương Tuấn này lòng dạ rất sâu, căn bản đoán không ra ynghĩ gì, không giống như đệ đệ của ymột chút nào, mình chỉ cần khẽ đẩy một chút, đệ đệ của yđã ngã gục rồi.
Lý Thế Dân để sách xuống, vẻ mặt tươi cười hỏi han:
-Dương Sứ Quân, việc mà tađề nghị lần trước, không biết ngươi suyxét ra saorồi?
Lần trước, LýThế Dân rõràng đã đề xuất việc này rồi, muốn Dương Tuấn làm việc chomình. Dương Tuấn đã thoái thác xinvề suynghĩ một chút, việc suyxét đã gần một tháng rồi, hôm naylại một lần nữa hỏi y,bằng giá nào đichăng nữa ykhông thể lại nói lấy việc suyxét để lẩn tránh cho qua.
Trong lòng Dương Tuấn than thầm một tiếng, chỉ khom người nói:
-Hồi bẩm Tần Vương Điện hạ, Thái tử Điện hạ đối đãi không tệ, nếu tôi vứt bỏ Thái tử Điện hạ màphụng sự chongài, chỉ sợ bị người tachê cười, hơn nữa thủ tục bên Lại bộ kiacũng không loliệu được?
Lý Thế Dân biến sắc, Dương Tuấn này trước mặt tagiả bộ hồ đồ, mình màkhiến yrời bỏ Đông cung tới làm việc trong phủ Tần Vương sao? LýThế Dân cóchút căm tức, nói ngắn gọn:
-Một khiđã như vậy, thì ngươi điđi! Về sau tacũng không tìm ngươi nữa?
Trương Công Cẩn bên cạnh vội vàng khuyên nhủ,
-Điện hạ bớt giận, Dương Sứ Quân không ýtứ việc này, Điện hạ đã hiểu nhầm.
Lý Thế Dân nheo mắt lại, trong mắt sát khí ánh lên, ông taliền hỏi:
-Dương Sứ Quân có ý gìđây?
Dương Tuấn kỳ thực rất rõ LýThế Dân muốn làm cái gì, thật sự ykhông muốn tham dự vào nội chiến của haihuynh đệ họ, nhưng ycũng cảm giác được làsực căm tức trong lòng LýThế Dân, nếu bản thân lại không thức thời, chỉ sợ lành ítdữ nhiều.
Vô cùng bất đắc dĩ, Dương Tuấn khom người lại nói:
- Rõràng là vithần không thể thay Điện hạ làm việc, nhưng Thái tử tính vốn đanghi, vithần cũng không thể thường luivào phủ Tần Vương được…
Không đợi Dương Tuấn nói hết, LýThế Dân khoác taychặn lời nói của y,
- Cóthể, takhông cần ngươi làm việc gìnhiều, ngươi chỉ cần thay làm một chuyện.
- Vithần nguyện vìĐiện hạ dốc sức.
Lý Thế Dân gật gật đầu,
-Bằng lòng làm việc thay ta, tatuyệt không bạc đãi, ngươi yên tâm, ngươi sẽ bảo vệ antoàn cho concủa ngươi, sẽ không khiến các ngươi chịu trách nhiệm bất cứ vấn đề gì, ngươi điđi!
Trong lòng Dương Tuấn chợt lạnh, haiđứa contrai ông tađều giấu ởtrang viên, chẳng lẽ Tần Vương biết được, phải không? Nghe khẩu khí của ông ta cólẽ như đã biết, trong lòng ybắt đầu bất anrồi, định nói gì, cũng không theo ýmình nói ra,chỉ khẽ khom người, cáo từ.
Không baolâu, Trương Công Cẩn tiễn bước Dương Tuấn, quay trở lại thư phòng, gãhành lễ nói:
-Điện hạ, người này cólẽ không cóvấn đề gìlớn.
Lý Thế Dân lắc lắc đầu, lạnh lung nói:
-Người này bụng dạ khó lường, ngươi không biết đích thực ynghĩ gì, không phải đến lúc cuối cùng, tuyệt không thể tintưởng y, tuynhiên haingười contrai của yđúng làđiểm yếu của y.
-Điện hạ, cócần đem haingười connày của gãtới Vương phủ, buộc gãphải tuân mệnh màlàm.
Lý Thế Dân chắp tay saulưng đivài bước, cuối cùng dừng lại nói:
-Cũng không cần làm như vậy, ngược lại làm như vậy sẽ kinh động Thái tử, Dương Tuấn thành ra làquân cờ vứt đi. Biện pháp tốt nhất làkhống chế, giám thị haiđứa contrai gã, nhưng đừng động đến bọn họ, Dương Tuấn làngười thông minh, ysẽ ngoan ngoãn nghe lời.
-Điện hạ quả nhiên caominh.
Trương Công Cẩn tán thưởng một tiếng,lại hỏi:
-Vậy Dương Vanh giờ xử saođây?
Lý Thế Dân hơi khẽ hừ trong mũi,
-Dương Vanh người này thanh danh quá xấu, xemchừng Thái tử cũng sẽ không tín nhiệm gã, dùng gãlàm mồi, chúng tadương đông kích tây.
……
Lạc Dương, Dương Nguyên Khánh từ Tương Dương trở về Trung Nguyên đã nửa tháng rồi, hắn vẫn luôn ởLạc Dương, mỗi ngày đều vôcùng bận rộn, tiếp kiến quan viên của mười haiquận HàNam, thị sát tình hình thủy lợi nông nghiệp, thăm hỏi dân tình.
Thành Lạc Dương ởmùa đông năm trước đã trải quamột trận đại chiến cuối cùng chotới saunày, gần như biến thành một toàn thành trống không, chỉ cóhơn bảy ngàn hộ, không đủ năm mươi ngàn người. Ngày xưa lâm viên Quỳnh Hải đã hầu như không còn, biến thành từng mảnh đồng ruộng, đình đài lầu các bị đổ nát thê lương, nơi nơi thương tâm. Một tòa thành tolớn phồn hoa màDương Quảng đã từng làm nghèo túng cả thiên hạ để tạo ra,giờ đã suybại rồi.
Chẳng quadưới sự chỉnh đốn ngăn nắp của mấy vạn quân Tùy gần nửa tháng nay, rác rưởi dơbẩn ởthành Lạc Dương đều đã được chôn sạch, toàn thành trì tuyngười cóthưa thớt, ngược lại thấy sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái, toàn thành trì rực rỡ hẳn lên.
Ngày mới vừa sáng, thành Lạc Dương giống như thường ngày cửa được mở ra,sáng sớm một loạt mấy trăm nông dân chờ ởngoài thành đivào, gánh vác đồ ăn, phụ giúp các xe,phía saunối tiếp phía trước vào thành buôn bán, kéo dài rất xa.Còn cóhơn ngàn người cưỡi lừa, vội vàng đánh tiếng dịu ngọt để didân cho xe điqua, dìu già dắt trẻ, mang theo giasản ítỏi, chuẩn bị trở về thành Lạc Dương.
Những người này vốn dĩđều là cưdân thành Lạc Dương, tránh chiến loạn màrời khỏi Lạc Dương. Vào lúc chiến loạn chấm dứt, bọn họ bắt đầu trở về xãnhà mình, gần như mỗi ngày đều cómấy trăm người, hơn ngàn người từ các nơi quay về, binh lính giữ thành đã thấy quá quen thuộc, cũng không cóthắc mắc gì, mặc chobọn họ vào thành.
Trong đám người đitheo cómấy tên quan viên cưỡi ngựa, người cầm đầu chính làDương SưĐạo từ Thái Nguyên chạy tới, phía saubốn năm người đều làtùy tùng của gã. Dù làTướng quốc triều Tùy, nhưng Dương SưĐạo không cókiểu cách nhà quan, màtheo saumột nhóm lớn người dân vào bên trong, chậm rãi vào thành.
-Dương Tướng Quốc!
Bỗng nhiên trên đầu thành cóngười hô tomột tiếng, Dương SưĐạo ngẩng đầu, chỉ thấy được một gãGiáo Úydáng bộ quan quân, nhưng bên cạnh gã làmột vị tướng quân đầu đội mũtrụ vàng đang cười híp mắt nhìn gã, đúng làDương Nguyên Khánh, Dương SưĐạo trong lòng nổi nóng, phất phất tayhướng lên lầu trên tường thành.
Vào thành, Dương SưĐạo xoay người xuống ngựa, bước nhanh lên trăm bậc, hướng về phía trên đầu thành đilên. Dương Nguyên Khánh vẻ mặt tươi cười chờ gãđã lâu:
¬- Ta xemchừng Dương Tướng quốc sẽ đến, chonên sáng sớm đã ởđầu thành chờ, quả nhiên đã đến rồi.
Dương Nguyên Khánh nửa thật nửa đùa, haingười cùng nhau bật cười hahả, mấy tháng không gặp, haingười cảm thấy thật vuisướng. Dương SưĐạo đánh giá caothấp Dương Nguyên Khánh, thấy hắn vừa đen vừa gầy, cằm dài rathô ráp người nhỏ đi, không khỏi cảm khái nói:
-Điện hạ vất vả rồi.
Dương Nguyên Khánh khẽ mĩm cười,
-Giành chính quyền thôi! Nào cóviệc gì màthư thái, tóm lại phải vất vả đó, nhưng vất vả khổ nhọc sẽ sớm quathôi.
Dương SưĐạo nghe quatrong lời nói của Dương Nguyên Khánh, liền vội vàng hỏi:
-Điện hạ, chuẩn bị khinào thì tấn công Quan Trung?
-Vấn đề này không vội, tađem ngài coidiện mạo mới của Lạc Dương.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Thiên Hạ Kiêu Hùng
Cao Nguyệt
Thiên Hạ Kiêu Hùng - Cao Nguyệt
https://isach.info/story.php?story=thien_ha_kieu_hung__cao_nguyet