Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Thanh Quan
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 959: Thạch Trường Nhạc Sống Chết Không Rõ. (2)
H
ắn thở dốc một hơi, sau đó ôm hai tay trước ngực, ánh mắt từ từ nhắm lại. Ai cũng biết đây là Giang Trung Thiên đang tính toán kết quả cuối cùng sau khi áp dụng các loại phương án, khi hắn mở mắt ra, chỉ sợ sẽ là thời khắc ra lệnh.
- Reng...
Lúc này đường điện thoại tổng chỉ huy của sở chỉ huy đột nhiên vang lên. Phó Ngọc Bình nhìn Giang Trung Thiên, hắn không mở mắt ra, cho nên Phó Ngọc Bình liền nhận điện.
- A lô, tôi là Phó Ngọc Bình.
Trong điện thoại truyền đến tiếng hét như thấu tận tâm can, kèm theo là tiếng nước lũ gầm gừ, khiến người của sở chỉ huy nghe không rõ. Nhưng chính những lời này, khiến sắc mặt Phó Ngọc Bình đại biến, khuôn mặt trước đó vốn đang trầm tĩnh, giờ phút này tràn đầy bi thương.
Ngón tay nàng trắng bệch, không chỉ thị gì nữa, từ từ đặt điện thoại lại chỗ cũ. Tất cả mọi người đều có thể nhìn ra nhất định xảy ra biến cố gì trọng đại, nếu không nàng sẽ không có khuôn mặt khó coi như vậy.
- Tin tức mới nhất, cục trưởng công an thành phố Thạch Trường Nhạc làm gương cho binh sĩ phấn đấu quên mình, khi đóng cọc đập nước, vì dây thừng phòng hộ bị đứt, đã bị nước lũ cuốn đi.
Phó Ngọc Bình dù sao cũng là nữ nhân, miễn cưỡng nói xong câu đó, thân thể liền lảo đảo muốn ngã. Nếu người gặp chuyện không may trên đập nước là người khác, mọi người chẳng qua chỉ khổ sở một chút, nhưng lúc này cục trưởng cục công an là một trong các thường ủy thành phố gặp chuyện không may, trái tim của mọi người ở đây đều thấy nhói đau.
Mặc dù Giang Trung Thiên biết ý nghĩ của mình có chút thấp kém, nhưng không thể không nói, Thạch Trường Nhạc gặp chuyện không may cũng cho ban lãnh đạo Cửu Giang một cơ hội thở dốc, cũng làm cho Giang Trung Thiên có lựa chọn tự do hơn. Một trong những thành viên lãnh đạo cao nhất của thị ủy Cửu Giang bị nước lũ cuốn đi, từ chuyện này có thể thấy được trình độ tàn bạo của nước lũ, lúc này đưa ra lựa chọn, bất luận đi con đường nào, kết quả cuối cùng tuyệt đối cũng không tệ.
Giang Trung Thiên nhanh chóng xóa bỏ suy nghĩ này, không dám để sắc mặt mình hiện ra chút mùi vị hòa hoãn, mà vỗ bàn một cái thật mạnh, quát về hướng người của sở chỉ huy:
- Lập tức tuyên bố quyết định của thị ủy, tiến hành nổ sập ở điểm đặt bộc phá, chú ý an toàn tính mạng ọi người, sau khi bạo phá nhanh chóng rút lui.
Không ai đưa ra ý kiến phản đối, tất cả thành viên của thường ủy đã bị cái chết của Thạch Trường Nhạc gây chấn động, sở chỉ huy lập tức hành động, mệnh lệnh lập tức được phát tán.
Giang Trung Thiên đưa ra mệnh lệnh xong, giống như bị hút sạch khí lực khắp người, cảm giác mỏi mệt ngồi xuống băng ghế. Bất luận lựa chọn như thế nào, Cửu Giang cũng sẽ có tổn thất không nhỏ, đây là chỗ chịu đựng khó nhất của bí thư thị ủy.
- Năm phút nữa sẽ tiến hành bạo phá đập nước.
Một cục trưởng công an thành phố sống chết không rõ, bất luận như thế nào Giang Trung Thiên cũng phải lên tinh thần. Hắn thoáng chán nản, nhưng nhanh chóng ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nói với Phó Ngọc Bình:
- Phó thị trưởng, chúng ta cùng đến hiện trường.
Đây là thái độ của hắn, phải nhìn thấy nước lũ biến mất mới an tâm.
Tần Mục đi theo hai người trong thôn, đội mưa đi đến núi Lạc Mã. Đây là một gò đất nhỏ, cao khoảng mười bảy mười tám thước, nhìn từ phía dưới, thấp thoáng có mấy biệt thự ở trên. Hắn đưa tay lau nước mưa trên mặt, sau đó lại cắm cúi đi tiếp.
Một người kéo cánh tay Tần Mục, chỉ chỉ về phía trước, sau đó cúi đầu khom lưng bắt đầu đi lên. Nước mưa rơi xuống xối xả, đường đi lên hơi trơn trợt, ba người đi cũng không nhanh. Tựa hồ sau mấy chục phút, bọn họ mới rẽ qua một con đường vòng, từ xa đã nhìn thấy có khoảng hai trăm người đang tụ tập phía ngoài tường rào của biệt thự. Trong biệt thự có ánh đèn nhấp nháy trên lầu hai, thỉnh thoảng có bóng người qua lại.
Có người phát hiện ra đám người Tần Mục, hét lớn trong mưa:
- Đinh thôn trưởng trở lại rồi, mọi người mau tránh đường, để bọn họ đi vào.
Mọi người nhanh chóng tránh đường, Tần Mục phát hiện không ít người chỉ giơ bộ quần áo che mưa. Đợi đến khi đi vào bên trong đám người, hắn mới phát hiện, mọi người đã dùng áo mưa, ô dù tạo thành một cái lều nhỏ, bên trong có một người đang nằm.
Là một phụ nữ. Trái tim Tần Mục đột nhiên đập loạn, Quách Tự Tại đã nói cho hắn biết, Bạch Nhược Hàm đang ở thôn xóa đói giảm nghèo, hi vọng người này không phải là nàng. Nhưng, Tần Mục nghe Đinh thôn trưởng nói, bác sĩ này họ Bạch, là bác sĩ Bạch, điều này khiến Tần Mục cảm thấy tay chân lạnh như băng.
Một y tá nhanh chóng nhận lấy túi bao nhựa từ trong tay Đinh thôn trưởng, kêu lên:
- Tôi cần một trợ thủ, người nào đã học qua hộ lý rồi.
Đám người kia cũng là người trong thôn nghèo khó, bình thường ngay cả một đại phu đi chân không cũng không có, làm gì biết hộ lý gì đó. Tần Mục khẽ cắn răng đi lên trước, nói:
- Tôi là bí thư đảng ủy khu quy hoạch Châu Quảng, tôi đã học qua.
- Mau vào đi.
Người y tá quay người lại, chui vào túp lều tạm thời, Tần Mục đi theo phía sau.
Chiếc lều che mưa dùng áo mưa và dù ghép thành chỉ miễn cưỡng che kín được ba người. Trên chiếc băng ca đơn giản dùng cành cây tạo thành, bác sĩ Bạch nhắm nghiền hai mắt, sắc mặt xanh xao. Tần Mục đi tới nhìn xung quanh, phát hiện trái tim của mình như hạ xuống, không phải là Bạch Nhược Hàm, mà là một nữ bác sĩ chừng năm mươi tuổi. Hắn không biết suy nghĩ này của mình có khiến người ta khinh bỉ hay không, nhưng vừa rồi hắn thật sự cầu nguyện, không phải là Bạch Nhược Hàm gặp chuyện không may.
Sau khi nhanh chóng hỗ trợ người y tá truyền nước biển cho bác sĩ Bạch, lúc này Tần Mục mới có thời gian đi ra ngoài, tìm Đinh thôn trưởng, chỉ vào căn biệt thự cách đó không xa bắt đầu hỏi thăm.
Đinh thôn trưởng là một nông dân trung thực, giống như phần lớn dân chúng Trung Quốc, trên mặt in đầy những vết khắc khổ của cuộc sống. Hắn nghe Tần Mục hỏi, sợ hãi lắc đầu không nói, Tần Mục móc từ trong ngực ra thẻ công tác và chứng nhận sĩ quan, nói cho Đinh thôn trưởng thân phận của mình, giọng nói ẩn chứa tình cảm:
- Tôi cũng là người đi lên từ cơ sở, năm đó cũng từng làm thôn trưởng, làm bí thư chi bộ thôn, biết chỗ khó xử trong thôn. Nhưng Đinh thôn trưởng, mọi người đã chọn anh, cũng không phải để anh ứng phó với thượng cấp, gặp phải chuyện anh nên trở thành người đáng tin cậy của nhân dân, phải dám đứng ra.
Hắn móc móc túi, phát hiện bao thuốc đã ướt sạch, còn mấy điếu hơi ẩm ướt. Hắn chọn ra hai điếu còn có thể đốt, đưa cho Đinh thôn trưởng một điếu.
Động tác của Tần Mục cũng không phải làm bộ, không mang theo phong thái quan viên, nhất là động tác châm lửa, hoàn toàn giống như một người vừa hết việc, ngồi trên cánh đồng châm thuốc. Đinh thôn trưởng do dự nhận lấy, Tần Mục lại giúp hắn châm lửa, hắn hút một hơi, phun ra ngụm khói.
Tần Mục cũng châm lửa, nhìn vẻ mặt của Đinh thôn trưởng, biết rằng trong lòng hắn chắc đầy ủy khuất, không nóng nảy hỏi tiếp, mà chỉ vào chiếc lều đơn giản nối:
- Vị bác sĩ họ Bạch kia xảy ra chuyện gì vậy?
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Thanh Quan
Qua Nhân
Thanh Quan - Qua Nhân
https://isach.info/story.php?story=thanh_quan__qua_nhan