Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Hứa Tiên Chí
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 932: Thanh Khâu
H
ứa Tiên Chí
Tác giả: Thuyết Mộng Thần
Q.6 - Chương 932: Thanh Khâu
Hồ Tâm Nguyệt mỉm cười nói:
- Phải rồi, tỷ tỷ!
Cùng ngươi cả ngày chỉ biết có hoa, trên đỉnh giả bộ nữ thần bổng chuy, tỷ tỷ ta đương nhiên là rất thủ đoạn.
Ngẩng đầu ngẩng đầu đưa mắt nhìn sắc trời, thầm nghĩ thời gian đã không sai biệt lắm.
Hồ Tâm Nguyệt cúi đầu, dáng tươi cười trên mặt trở nên càng thêm thân hòa xán lạn, tay ngọc cầm chén, váy dài khẽ hất lên:
- Tỷ tỷ, ngươi lại uống một chén đi!
Tam Thánh Mẫu say cười nói:
- Được, chúng ta lại cụng ly!
Chén rượu thanh đồng chạm nhau, phát sinh một tiếng vang thanh thúy, các nàng giơ tay áo che mặt, đem rượu trong chén uống một hơi cạn sạch.
Rượu lạnh vào bụng, bỗng nhiên hóa thành dòng nước ấm, chảy khắp toàn thân, xông thẳng lên đỉnh đầu.
Hồ Tâm Nguyệt cũng cảm giác được đầu cháng váng, cụng rượu thầm nghĩ:
- Không xong, tựa hồ uống quá nhiều, không nghĩ tới nữ nhân này có thể uống được như vậy?
Tam Thánh Mẫu tụ tập đi lên, ôm vai nàng:
- Ta rời khỏi Hoa Sơn đã lâu lắm, thực không muốn trở lại a!
Thanh âm dần dần thấp, con mắt chậm rãi nhắm lại, cuối cùng nghiêng ở trên người Hồ Tâm Nguyệt.
Hồ Tâm Nguyệt đẩy nàng hai cái, thở nhẹ nói:
- Tỷ tỷ, tỷ tỷ!
Tam Thánh Mẫu lầm bầm hai tiếng không hề phản ứng.
Hồ Tâm Nguyệt đem nàng đẩy ra, đứng dậy, duỗi người, nhìn Tam Thánh Mẫu mê man, trong lòng yên lặng nói: Không muốn trở lại sao? Ta đúng là có địa phương muốn trở lại!
Ngư Huyền Cơ "tiễn khách" một tiếng, Hứa Tiên bị Duẩn nhi thúc đẩy đưa ra ngoài cửa.
Duẩn nhi le lưỡi nói:
- Xin lỗi sư thúc!
Sau đó hung hăng đóng cửa lại.
Hứa Tiên gõ cửa "ba ba":
- Uy, Ngư Huyền Cơ, ngươi giải thích rõ ràng cho ta, đem tiền trả lại cho ta!
Duẩn nhi quay về phía bàn xem bói tràn đầy hoàng kim lượng bạc tán thán nói:
- Oa, sư thúc thật có tiền!
- Cái này kêu là lừa tiền!
Ngư Huyền Cơ khẽ vuốt đầu Duẩn nhi, ý nghĩa sâu xa nói.
- Lừa tiền? Cùng lừa đảo ý tứ không sai biệt lắm sao?
Duẩn nhi hỏi.
- Ừm! Không sai biệt lắm!
Ngư Huyền Cơ ngẫm lại, gật đầu nói. truyện cập nhật nhanh nhất tại chấm
- Ta còn đang nghe đấy!
Hứa Tiên mấp máy khóe miệng, nhẫn nại không phá cửa mà vào, khiến nàng cho bản thân xung động rõ ràng, thở dài nói:
- Quả nhiên là Đào Hoa Sát, đây không phải bồi tiền sao?
Mặc kệ, ta còn có thể sợ hồ ly kia sao, hồ ly có giảo hoạt cũng đấu không lại tay thợ săn tốt, nói rồi nhắm phía bên ngoài cửa nam đi đến.
Khi hắn đi tới ngoài cửa nam mười dặm, liền nhìn thấy một tòa sơn khâu giống như hùng cứ, đại khái chính là hổ khẩu.
Hắn đi lên hổ khâu, một tòa miếu thờ hoang phế đập vào mi mắt, xung quanh tường sụp xuống hơn phân nửa, có thể liếc mắt thấy được tình hình trong miếu.
Hồ Tâm Nguyệt thân khoác áo choàng bạch sắc, đang đứng ở dưới hành lang, hướng phía hắn mỉm cười ngoắc:
- Yêu!
Lúc này mặt trời chiều ngã về tây, trước miếu thờ cỏ hoang mọc thành bụi, loạn thạch rơi đầy đất, chỉ có dáng người thuần trắng không tỳ vết của nàng, lại cùng với Hứa Tiên cảnh trí nơi này hoàn mỹ dung hợp với nhau.
Hứa Tiên lướt qua tường vây di chỉ, đi tới trước mặt nàng, hỏi:
- Có chuyện gì không?
Lại nhăn mặt nhíu mày lại, ngửi được một cổ mùi rượu:
- Ngươi uống rượu sao?
Nàng sắc mặt đỏ ửng, hiện ra một tia say sưa, lại càng trở nên có vẻ quyến rũ động nhân.
Hồ Tâm Nguyệt nói:
- Có uống chút, đáng tiếc không quá tận hứng, do đó mới bảo ngươi tới, trước đây ngươi không phải đã nói, sau khi luyện đan sẽ mời ta uống một chén sao?
Hứa Tiên nhíu mày:
- Hiện tại?
Hồ Tâm Nguyệt cười:
- Hiện tại!
Hướng hai bên trái phải một chiếc bàn hiện ra phía sau không nhiễm một hạt bụi. Mặt trên bày bố rượu và thức ăn tinh xảo.
Hứa Tiên không hề không hề khước từ, ngồi vào trên bàn.
Khi Hồ Tâm Nguyệt đối với hắn nâng chén, hắn cũng cầm lấy chén rượu, cúi đầu ngửi một cái, là "Phù sinh nhược mộng" từng ở trên thuyền của nàng uống qua. Hắn lắc đầu đem chén rượu buông ra.
Hồ Tâm Nguyệt bất mãn nói:
- Thế nào? Ngại rượu không tốt?
Hứa Tiên nói:
- Rượu là rượu tốt, chỉ lầ rượu này của ngươi làm người ta cảm thấy khổ sở trong lòng, nếu nói là ta mời, vẫn là rượu của ta đi!
Nàng tự tay ủ "phù sinh nhược mộng" này, so với bất cứ mỹ tửu nào của phàm nhân đều phải ngon hơn gấp trăm lần. Chỉ là trong đó ẩn chứa linh lực luôn luôn kích thích nhân tâm đem một dây cung kia, khiến người ta cảm thấy tịch mịch.
Hắn không khỏi nhìn về phía trong điện, nắng chiều từ trong khe chiếu vào, không biết là yêu thần thần tượng fi đã sập, hắn còn nhìn được rõ ràng con nhện trong góc phòng đang giăng tơ. Mấy con dơi đêm lượn trên xà nhà mà bay, phát ra tiếng kêu "phốc phốc". "Phù sinh nhược mộng" này của nàng vào bụng, tư vị tựa như cùng tình cảnh này, phảng phất như là ở trên phế tích cười uống, vô luận là cuồng hoan uống thả cửa thế nào, lại chung quy không cải biến được một phần hoang vu này, mặt trời chiều dần dần hạ xuống.
Vì vậy chỉ cần đem Phù Sinh coi như giấc mộng để vượt qua.
Một ngọc thủ trắng noãn duỗi ra lắc lư trước mắt hắn, đem lực chú ý của hắn một lần nữa kéo trở lại trên mặt Hồ Tâm Nguyệt:
- Rượu đâu?
Hứa Tiên cười cười, từ trong Công Đức Ngọc Bài lấy ra một chút Hoàng Lương Nhưỡng, sau đó không cần bất cứ cái lọ nào, trực tiếp ngưng tụ thủy khí giữa không trung, Hoàng Lương Nhưỡng Hoàng Lương Nhưỡng đầu nhập trong đó, lấy lửa đun lên.
Hồ Tâm Nguyệt ngửi ngửi, giữa trán cũng hiện lên tia sáng kỳ dị, cười nói:
- Hoàng Lương Nhưỡng, thực sự là thứ tốt, có người nói bí phương đã thất truyền, ngay cả trong Dao Trì cũng không được uống qua. Nghe nói uống rượu này có thể khiến người ta nằm mơ mộng đẹp, phải không?
Hứa Tiên gật đầu:
- Đúng, ta đã thử qua!
Hồ Tâm Nguyệt xòe ra ngón trỏ, cười hỏi:
- Ngươi đó cũng là mộng, ta đây cũng là mộng, có gì khác nhau sao?
Hứa Tiên nói:
- Khác nhau rất lớn!
Khi rượu ủ đun thành, hắn tự tay rót đầy cho nàng:
- Vẫn là thử xem mộng của ta đi!
Hồ Tâm Nguyệt trong lòng khẽ động, cúi đầu cầm lấy chén rượu, nhẹ nhàng nhấm nháp một ngụm, tránh né nhãn thần của hắn. Trong miệng chất rượu ngọt kia tựa hồ thực sự cùng với thường ngày nàng vẫn uống có khác nhau rất lớn.
Hứa Tiên nhìn Hồ Tâm Nguyệt, cảm thấy hôm nay nàng so với ngày xưa bất cứ lúc nào đều phải hiền lành hơn, cũng không được nhắc lên một tia cảnh giác. Chuyện có khác thường tức là yêu quái, coi như là yêu quái, trước mặt hồ yêu này so với bất cứ yêu quái nào cũng phải lợi hại hơn.
Khi Hồ Tâm Nguyệt buông chén rượu xuống, nói ra câu nói kia, nhất thời dẫn dắt hắn hoài nghi.
- Lần này ta tới là nói từ biệt với ngươi!
Hứa Tiên nói:
- Chào từ biệt? Đi nơi nào? Ngươi đừng quên, ngươi còn phải theo ta đi Thục trung!
Hồ Tâm Nguyệt nói:
- Ta muốn về thăm nhà!
- Nhà? Nhà ngươi không phải là ở Thục trung sao?
Hồ Tâm Nguyệt lắc đầu:
- Không phải cùng tiểu Bạch gia, là nhà trước đây!
Nàng đưa mắt nhìn về phía Đông Phương, theo mặt trời chiều ở phía tây không ngừng lặn xuống, màn đêm thâm lam sắc đang từ nơi đó kéo lên, mang theo ngàn vạn vì sao.
Hứa Tiên còn chẳng bao giờ nghe Bạch Tố Trinh nhắc tới việc này, không khỏi nói:
- Nhà ngươi ở đâu?
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Hứa Tiên Chí
Thuyết Mộng Thần
Hứa Tiên Chí - Thuyết Mộng Thần
https://isach.info/story.php?story=hua_tien_chi__thuyet_mong_than