Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Siêu Cấp Gia Đinh
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 919: Mặt Nạ
- K
hoảng chừng mười năm dặm phía trước.
Lỗ Hận đặt chén trà xuống, nhíu mày suy nghĩ, nói:
- Mười ba năm trước ta chạy trốn tới Hà Khẩu này, lúc đó ở đây vô cùng hoang vắng, trộm cướp liên tục xảy ra, dã thú thường lui tới, dân chúng lầm than, hổ báo, sói lang hung hăng càn quấy, ban ngày ban mặt dám xuống núi tấn công người dân, khiến cho các phụ lão hương thân nếu không có việc gì thì không dám ra khỏi nhà, trên đường lạnh tanh, không người đi lại.
- Trong đó, hổ báo sói lang không phải thứ đáng sợ nhất, đáng sợ nhất chính là sơn tiêu, toàn thân lông đen, cơ thể rất lớn, miệng luôn dính máu, không có ai địch nổi, ăn thịt không ít người. Chỉ cần sơn tiêu xuất hiện, nhất định là gió tanh mưa máu, chắc chắn sẽ có người chết bởi nó.
Trần Tiểu Cửu hoảng sợ:
- Lợi hại như vậy à?
- Nhưng mười năm trước, sơn tiêu này đột nhiên thay đổi tính tình, không ngờ lại có tâm địa bồ tát, bắt đầu bảo vệ dân chúng.
Lỗ Hận cung kính giải thích nói:
- Mỗi khi hổ báo, lang sói xuống núi tấn công dân chúng, sơn tiêu cơ thể cao lớn này lại xuất hiện cùng lúc, những muông thú kia đâu thể là đối thủ của sơn tiêu? Không ngừng chết dưới tay sơn tiêu. Rất nhiều trẻ nhỏ, phụ nữ đều thoát khỏi miệng hổ nhờ sơn tiêu, thật sự là thủ hộ thần của dân chúng. Năm đó con ta còn nằm trong tã lót, đã bị sơn tiêu bắt đi.
- Dân chúng còn đồn đại, sơn tiêu này đã tìm thấy chỗ quan trọng rồi. Cũng từ khi đó, dân chúng liên bái sơn tiêu là sơn thần, hàng năm còn cũng lễ, triều bái nó, vô cùng thành kính.
- Hóa ra là vậy.
Trần Tiểu Cửu gật đầu, cười nói:
- Sơn tiêu này thật sự là thông linh rồi.
Lỗ Hận lại nói:
- Sơn tiêu này không chỉ có như vậy? Thỉnh thoảng còn giúp đỡ người nghèo, nhà ai nghèo đói, chỉ cần tới sau núi khẩn cầu vài lần, nói không chừng đêm khuya sấm gió mãnh liệt, ắt có vàng bạc đưa tới.
- Hoặc là những người nghèo nào bị lưu manh, du côn, đại chủ, hay quan lại làm khó dễ, không có chỗ giải oan, chỉ cần tới cửa núi cầu xin vài lần, nói ra sự oan ức trong lòng, nói không chừng, sơn thần sẽ ra tay giúp đỡ. Nhẹ thì trừng trị lưu manh, quan lại đứt gân, gãy xương, nặng thì lấy đi tính mạng của chúng, lấy máu trả máu, ăn miếng trả miếng, Ôi…quả nhiên là sơn thần tốt của người dân.
Thấy đôi mắt sùng bái kia của Lỗ Hận, Trần Tiểu Cửu cũng không vạch trần bí mật của sơn thần, phụ họa nói:
- Có sơn thần phù hộ, dân chúng Hà Khẩu đương nhiên sẽ sống những ngày tốt đẹp hơn.
- Ừm, tạ ơn lời nói tốt lành của ân công.
Lỗ Hận thở dài một tiếng, mờ mịt khó hiểu nói:
- Sơn thần giúp người dân nhiều như vậy, dân chúng cảm động và nhớ mãi ân đức này, tộc trưởng đức cao vọng trọng dẫn đi, mang theo hoa quả cây trái, trùng trùng điệp điệp hơn trăm người, đang vào núi cúng bái sơn thần.
- Không ngờ sơn thần trái lại, lại cản đường, ngăn cản tộc lão và dân chúng vào núi, tộc lão có ân tất báo, nhất định muốn vào núi cúng bái, không ngờ sơn thần nổi giận, cắt đứt chân của tộc lão, từ nay về sau, phía sau trở thành nơi cấm địa, không ai dám làm sơn thần tức giận, Ôi, chỉ là tới tận bây giờ tộc lão cũng không hiểu,tại sao sơn thần lại có hành động khác thường như vậy.
Trần Tiểu Cửu cũng không vạch trần thân phận thật sự của sơn tiêu:
- Đó là động phủ của thần tiên, chẳng phải người nổi tiếng? Người phàm sao có thể tự tiện xông vào?
- Đúng vậy! cũng phải! chỉ là phàm phu tục tử chúng ta lỗ mãng rồi, à..không phải, không phải.
Lỗ Hận như nhớ ra điều gì đó, nhìn Tiểu Cửu từ đầu tới chân, nhíu mi nói:
- Hôm nay không phải ân công cũng vào trong núi sao? Chẳng lẽ không bị sơn thần đuổi đi? Có bị thương không? Có cần mời thầy lang tới kiểm tra cho không?
Độc Hoàng nghe vậy, đôi mắt xinh đẹp cũng nhìn Trần Tiểu Cửu, nàng đương nhiên biết, chỉ bằng cảnh tượng thần bí sương mù kia, phía sau núi cũng không phải nơi bình thường, trong lòng cũng tò mò không biết rút cuộc Tiểu Cửu đã trải qua chuyện thú vị gì…
Trần Tiểu Cửu cười ha ha:
- Lỗ đại ca, ta đương nhiên cũng gặp sơn thần, thấy ta xâm phạm vào phủ thần tiên, sơn thần đương nhiên tức giận, rống to, giương nanh múa vuốt, há miệng to dính máu, định xé xác ta, cái đuôi cùng hù dọa ta, làm tim ta đập loạn.
- Hả? Có cả chuyện này?
Lỗ Hận và nương tử đều sợ tới mức thất sắc, đứng lên, run rẩy nói:
- Sau đó thế nào? Ân công có quỳ xuống đất…quỳ xuống cầu xin tha mạng không?
- Đương nhiên là không, đại trượng phu lạy trời quỳ đất, lạy cha mẹ, sao có thể vì tính mạng mà quỳ lạy người khác chứ?
- Rút cuộc ân công đã trốn thoát thế nào?
Lỗ Hận lo lắng, thật muốn biết sao Tiểu Cửu lại có thể trốn tới đây?
Độc Hoàng cũng lắc lắc cánh tay Tiểu Cửu, oán giận nói:
- Ai dà, ngươi cũng mau nói đi! Ta cũng gấp lắm đây.
Tiểu Cửu làm trò, xoa khuôn mặt Độc Hoàng, cười nói:
- Ta không liệu được, thấy sơn thần nhìn thấy gương mặt của tỷ, thấy tỷ đẹp như vậy, như tiên nữ trong tranh, thèm rỏ dãi, ngẩn người, đã quên mất sự hiện hữu của ta.
- Ta không ngờ sơn thần lại háo sắc như vậy, mượn cơ hội đó, nhảy lên lưng ngựa, vội vàng trốn thoát.
Hả?
Cái này cũng được sao?
Lỗ Hận tưởng rằng Tiểu Cửu đã liều mạng đấu một trận với sơn thần, dựa vào võ thuật cao siêu chạy trốn, không ngờ lại có một cảnh tượng hí kịch như vậy?
- Chỉ được khéo nói.
Độc Hoàng than thở một câu, hai má đỏ lên, giống như hoa hồng, bàn tay nhỏ bé véo một cái vào lưng Tiểu Cửu, cũng không vạch trần sự nói dối của Tiểu Cửu.
Tiểu Cửu đương nhiên không nói thật với Lỗ Hận.
Qua sự giải thích của Lỗ Hận, Tiểu Cửu đương nhiên có thể đoán được, mười năm trước, sơn tiêu thực sự đã bị vị sơn thần này giết chết, sơn thần bây giờ chẳng qua là choàng một lớp da sơn tiêu mà thôi, sau đó giả thần giả quỷ, giúp thế nhân. Chẳng qua sợ bị dân chúng phát hiện, mới nghiêm cấm dân chúng vào núi.
Cao nhân làm chuyện tốt không lưu danh như vậy, thật đáng được kính nể.
Cùng lúc đó, Tiểu Cửu cũng đoán được hai người trong sơn động nhất định có nỗi khổ tâm, nếu không, dựa vào trí tuệ kia, sao có thể làm thơ ngang ngược, cũng biết bọn họ không phải vật trong ao, nếu vào nơi phồn thị, ắt sẽ ở trên người khác.
Nhưng hiện giờ ở trong núi, lại có chút không cam lòng, không nỡ.
Nếu thật tâm quy ẩn, tất nhiên sẽ không hỏi tới thế sự, sống nốt quãng đời còn lại, nhưng bọn họ lại cố tình giúp kẻ yếu, giết phú tế bần, mang theo trái tim yêu dân như con, càng chứng minh bọn họ không cam lòng mai danh ẩn tích, chỉ là lựa chọn bất đắc dĩ mà thôi.
Nghĩ tới sự khó xử này, Tiểu Cửu không muốn vạch trần thân phận thực sự của sơn thần – Ôi, bọn họ giả thần giả quỷ, là do họ thôi.
Trần Tiểu Cửu và Lỗ Hận hàn huyên một lát, lấy ra cây trúc tía hoa kia, theo sự chỉ dẫn của Độc Hoàng, hái hoa xuống, thả vào nồi nấu.
Ngọn lửa cháy hừng hực tới trưa, cho tới đêm, đóa hoa trúc tía kia mới hòa tan trong nước thuốc. Một cảnh tượng phấn khích không thể tưởng tượng được, khiến Lỗ Hận và nương tử thấy mà kinh ngạc, thầm cảm thấy bảo bối trong động phủ quả nhiên lợi hại, một cây hoa yếu ớt lại cứng cỏi như vậy, trong lòng càng có vài phần kính sợ sơn thần.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Siêu Cấp Gia Đinh
Tử Vi
Siêu Cấp Gia Đinh - Tử Vi
https://isach.info/story.php?story=sieu_cap_gia_dinh__tu_vi