Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Y Tiên Thiểu
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 824 : Bạch Lang Nhân Ma. (1)
N
ơi này đã từng xinh đẹp tuyệt trần, trời cao biển rộng, nhưng mà do kiến thiết công nghiệp, bến cảng bị ô nhiễm, nước biển màu xanh vĩnh viễn chỉ còn lại trong sách giáo khoa năm thứ hai của Tùy Qua đồng học.
Gió biển đập vào mặt, hương vị mận của biển còn mang theo mùi của dầu chưa bị đốt hết.
Kinh tế tăng lên, ô nhiễm tăng lên.
Thị thị phi phi, công ưu khuyết điểm lưu lại cho hậu nhân bình luận.
Tùy Qua cùng Tây Môn Trung lúc này đứng trên bãi biển vắng vẻ, nước biển đầy bọt, không khí cũng không sạch sẽ khiến tâm sự Tùy Qua nặng nề, hắn nhìn Tây Môn Trung nói ra:
- Chúng ta đã đến, ông có ý định đi bắt Bạch Nghị hay chưa?
- Không cần đi bắt hắn đâu.
Tây Môn Trung nói:
- Chúng ta dụ hắn ra, tôi làm mồi nhử. Chủ nhân, hiện tại ngài bắt đầu truy sát tôi đi! Nhớ kỹ, đừng cho người Long Đằng nhúng tay vào! Nếu không tên kia sợ rằng không đi ra đâu! Sau khi tới nơi đây tôi càng khẳng định, tên kia nhất định đang ở chỗ này, loại cảm giác này sẽ không sai, đây là cảm giác khi tâm ma săn rình con mồi, hắc...
- Yên tâm đi, vừa rồi tôi đã liên hệ với người Long Đằng rồi, bọn họ sẽ không tùy ý nhúng tay vào. Mặt khác, bọn họ cũng hy vọng chúng ta trong hôm nay bắt hoặc giết chết tên súc sinh Bạch Nghị này.
Tùy Qua nói ra:
- Đã như vậy, ông làm tốt giá ngộ chịu chết đi, xem Tam Thánh Phong của tôi!
Oanh!
Tùy Qua ném Tam Thánh Phong ra ngoài, mở màn cảnh đuổi giết chính thức.
Hai người bay trong bầu trời đêm, khi thì trên mặt biển, phi kiếm giao thoa, pháp bảo nổ vang, tràn diện cực kỳ thảm thiết.
Nhưng mà bởi vì sóng biển, cảnh ban đêm che dấu, người bình thường trong nội thành làm gì biết xảy ra chuyện gì.
Sau khi truy đuổi một hồi, có lẽ Tùy Qua đã hoàn toàn chắc thắng, mà Tây Môn Trung toàn thân đẫm máu, bộ dáng chật vật.
- Ma đầu! Xem ngươi chạy nơi nào.
Tùy Qua dùng ngữ khí cao cao tại thượng, chính khí nghiêm nghị của tu sĩ chính phái, quát:
- Ma đầu kia, dám công nhiêm cướp đoạt thân thể sư đệ của ta, còn tiềm phục trong tông phái của ta làm loạn, thật sự là tội đáng chết vạn lần! Tối nay ta sẽ thay trời hành động, tru sát ma đầu ngươi.
- Ngươi là nhân loại tu hành đáng chết, ngươi đã triệt để chọc giận ta! Có biết không, ngươi đã chọc giận ta rồi! Tối nay sau khi ta đào thoát, ba năm sau tất nhiên sẽ đi tới huyết tẩy tông môn của ngươi!
Tây Môn Trung quát to một tiếng giống như dã thú gào thét.
- Ô hay! Ngươi ma đầu kia, còn dám khẩu xuất cuồng ngôn, chịu chết đi!
Tùy Qua hét lớn một tiếng, lại tiếp tục thúc dục Tam Thánh Phong tập trung nện vào đầu Tây Môn Trung, giống như muốn đập Tây Môn Trung thành thịt vụn.
- Huyết Sát Ảnh Độn Thuật!
Tây Môn Trung cười nhẹ một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi rơi vãi vào phi kiếm trong tay, phi kiếm kia hấp thu máu của Tây Môn Trung thì huyết quang đại thịnh, Tây Môn Trung nắm phi kiếm, Nhân Kiếm Hợp Nhất, tốc độ bỗng nhiên nhanh hơn gấp đôi, hóa thành một đạo xích mang bay thẳng vào trong biển sâu.
- Hừ, ma đầu kia giảo hoạt như vậy, rõ ràng lại tự tổn nguyên khí đào tẩu! Đáng tiếc, xem ra đuổi không kịp.
Tùy Qua thở dài một tiếng, sau đó bay đi, bay về hướng khác, thân ảnh rất nhanh biến mất trong bầu trời đêm.
Hơn mười phút sau, Tây Môn Trung một đường bỏ trốn tới một tòa hoang đảo.
Tây Môn Trung ẩn thân giữa rừng cây, thở hổn hển tự nhủ:
- Trời đánh nhân loại đáng chết! Thật sự là quá đáng giận, hôm nay suýt nữa hao tổn trong tay của hắn. Hừ, nhưng mà chờ bản tôn tu dưỡng tốt, tu vị càng tiến một bước thì ta sẽ khiến ngươi chết dưới phi kiếm của ta, làm cho bọn chúng hồn phi phách tán, mới có thể tiêu tan mối hận trong lòng của ta...
- Ai, nhưng mà, trước mắt điều dưỡng thân thể mới là chính sự.
Tây Môn Trung tiếp tục lầm bầm lầu bầu, sau đó lấy ra một hạt Tinh Nguyên Đan, muốn nuốt xuống thì nghe tiếng "Vèo", một cơn gió mạnh tập kích qua đánh trúng hạt Tinh Nguyên Đan kia, nó bay ra ngoài.
Trong lòng Tây Môn Trung không có sợ mà còn mừng, nhìn qua hướng Tinh Nguyên Đan, quả nhiên nhìn thấy một thân ảnh như quỷ mị đi ra từ trong rừng.
- Ai!
Tây Môn Trung hoảng sợ nói:
- Cút ra đây cho ta! Ngươi rõ ràng dám động thủ đoạt đan dược của bản tôn, chán sống sao?
- Khẩu khí cũng không nhỏ! Đáng tiếc, ngươi bây giờ đã nỏ mạnh hết đà.
"Người" kia đã hiện thân, nhưng màbộ dáng của hắn không giống người tu hành: bộ dáng chừng hai mươi sáu tuổi, ăn mặc áo Jacket nâu, quần thường vàng nhạt, một đôi giày da đen, còn có mắt kính tri thức, tóc chải vuốt chỉnh tề, nhìn qua rất nhã nhặn. Cách ăn mặc như thế làm cho ai cũng nghĩ hắn là một lão sư bình thường, mà không phải một ma đầu làm việc ác bất tận.
Trên người tên này có điểm duy nhất giống ma đầu chính là đôi mắt sau mặt kính, ánh mắt này tuyệt đối không phải nhân loại có được, tràn ngập khát máu, tàn nhẫn, dã tính.
- Ngươi rốt cuộc là ai?
Tây Môn Trung khẩn trương hỏi thăm.
- Ta là ai, trọng yếu sao?
Người nọ liếm bờ môi, nói:
- Trọng yếu là, chúng ta là đồng loại, không phải sao?
- Vâng... Phải!
Tây Môn Trung vội vàng nói:
- Nếu là đồng loại, chúng ta nên ủng hộ lẫn nhau, cộng đồng đối phó người tu hành nhân loại, không phải sao? Vậy đoạt đan dược của ta là vì sao, không bằng sau này chúng ta bắt tay nhau, cộng đồng đi ăn cướp người tu hành nhân loại, thế nào?
- Hắc... Nếu mọi người là đồng loại, ngươi chẳng lẽ còn không biết ta muốn làm gì sao?
Người nọ nhe răng cười nói:
- Thế giới tâm ma của chúng ta chỉ có một pháp tắc: mạnh được yếu thua. Ngươi đã đột phá Cương Khí Cảnh, nếu như cầm ngươi đi hiến tế, ‘ Thánh Tổ ’ nhất định sẽ ban thưởng cho ta mảnh vỡ pháp tắc đột phá Âm Dương cảnh, cơ hội tốt như vậy a sẽ buông tha sao? Nhưng mà nếu như ngươi ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói thì ta sẽ thay ngươi tiêu diệt tên nhân loại kia.
- Ngươi biết ta bị người ta đuổi giết?
Tây Môn Trung khủng hoảng nói.
- Đương nhiên, ta còn biết thực lực của ngươi hiện tại còn không đủ ba thành.
Người nọ cười dữ tợn, nói:
- Như thế nào, ngươi đã hiểu chưa? Là ngoan cố chống cự tới cùng, bị ta tra tấn mà chết hay là thúc thủ chịu trói, ta cho ngươi đi nhanh hơn.
- Ta liều với ngươi.
Tây Môn Trung hét lớn một tiếng, dường như ý định ngoan cố chống lại đến cùng, phi kiếm bay ra khỏi miệng, sau đó Nhân Kiếm Hợp Nhất, hóa thành một đạo xích quang chém thẳng về phía trước.
- Gian ngoan mất linh! Tà mục bia!
Người nọ hừ lạnh một tiếng, trên người đột nhiên xuất hiện tấm bia màu đen, trên tấm bia đá có lỗ thủng hình tròn, nhìn qua giống như tà nhãn, phóng thích hỏa diễm màu đen. Xem xét thì biết rõ đây là pháp bảo của tà ma ngoại đạo, khó trách tên này sau khi Trúc Cơ thì trở nên tà ác.
Oanh!
Kiếm thạch va chạm, tiếng vang to lớn sinh ra.
Tây Môn Trung lúc này phun ra một ngụm máu, mà người nọ lại khí định thần nhàn, vui vẻ trên mặt tăng lên.
- Ngu xuẩn! Ngươi còn dám liều mạng với ta, xem ra thực muốn nhận hết tra tấn mà chết, ta sẽ thành toàn cho ngươi.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Y Tiên Thiểu
Vô Trục
Y Tiên Thiểu - Vô Trục
https://isach.info/story.php?story=y_tien_thieu__vo_truc