Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Hứa Tiên Chí
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 814: Phục Sinh. (2)
Q
uyển 6: Y Nhân Ỷ Hồng Trang.
Chương 814: Phục sinh. (2)
Nguồn: Vipvanda
Sưu tầm:.vn
»-(¯`v´¯)-» Nhóm dịch: Sói Già »-(¯`v´¯)-»
Tiết Bích thở một ngụm, vịn vai của Hứa Tiên nói:
- Những yêu thú này là thượng cổ yêu thần, thủ hạ của Đông Hoàng Thái Nhất...
Hứa Tiên cảm thấy trầm xuống, quả nhiên! Lại nghe Tiết Bích thở một ngụm, tiếp tục nói:
-... Lưu lại ý niệm!
Hứa Tiên nói:
- Phiền toái ngươi nói một lần cho xong, ý niệm? Vậy thì có gì phải sợ chúng?
Thoáng thở ra một hơi, nếu như những đồ chơi này thật sự phục sinh, không lập tức hủy thiên diệt địa mới là lạ đấy!
Tiết Bích nói:
- Không, ngàn vạn đừng va chạm vào người của chúng. Bằng không thì ngươi sẽ nổi điên, so với bị Thiên Ma tập kích còn khủng bố hơn nhiều.
Cho dù chỉ là một cổ ý niệm, nhưng cũng có thể hủy diệt nhân tâm.
Hứa Tiên thấy nàng rất hiểu biết, vội hỏi:
- Vậy phải làm thế nào?
- Ta cũng không biết?
Đúng lúc này, nhưng hư ảnh yêu thú tụ tập lại, triệt để phá hỏng con đường ra cuối cùng. Những bóng dáng màu đen phát sáng trong cung điện này, ngửa đầu nhin qua đồ đằng Kim Ô trên mái nhà, giống như đang đợi cái gì đó, lâm vào trầm mặc trong chốc lát!
Hứa Tiên nhỏ giọng hỏi Tiết Bích:
- Chúng đang làm gì đó?
Tiết Bích nhìn qua mấy hư ảnh yêu thú kia, nhẹ giọng đáp:
- Phục sinh!
Hứa Tiên kinh ngạc nói:
- Phục sinh? Ai đến phục sinh, làm sao phục sinh?
Hắn lo lắng nhất là, phục sinh biến thành sự thật!
Tiết Bích nói:
- Đông Hoàng Thái Nhất đã từng đồng ý chuyện phục sinh, nhưng mà, ngay cả Thái Nhất cũng không còn trên thế giới này, lại có ai có thể phục sinh chúng đây?
Hứa Tiên thở phào,
- Vậy là tốt rồi.
Lại hỏi:
- Nhưng nếu không thể phục sinh, sẽ không tức giận chứ?
Tiết Bích nói:
- Đương nhiên sẽ, chúng gần đây rất dễ tức giận!
Lời còn chưa dứt, bóng đen đã xao động, các loại thanh âm gào thét vang vọng đại điện, đem ánh mắt nhìn qua đám người Hứa Tiên ở trước bảo tọa, tràn ngập sát ý, càng lúc càng nhiều, giống như bệnh tâm thần.
Hứa Tiên cuối cùng hỏi Tiết Bích một vấn đề.
- Như thế nào mới có thể khiến chúng nó không tức giận?
- Trừ phi ngươi là Đông Hoàng Thái Nhất!
Lời còn chưa dứt, đã có âm thanh vang vọng cao ngất vang lên.
- Thần dân của ta!
Âm thanh như sâm sét, hấp dẫn tất cả chú ý của yêu quái.
Thần sắc của Hứa Tiên trang trọng giang hai cánh tay ra, chậm rãi bay lên bầu trời, trên người có hỏa diễm màu vàng bốc lên, trên đầu còn có một đạo hào quang kim sắc.
Tiết Bích ấp úng ngẩng đầu lên, nhìn qua Hứa Tiên đang giả dạng đại thần, thật sự có chút im lặng.
Hứa Tiên phát ra khí tức áp chế đám yêu quái hung bạo, tâm tình cũng rất khẩn trương, nhưng muốn không chết oan chết uổng, vì bảo vệ Ngư Nhi, a Tử, a Bích, thời điểm này chỉ có thể lựa chọn chữa trị ngựa chết thành ngựa sống, biểu lộ rất là uy nghiêm.
- Tên Đông Hoàng Thái Nhất cũng dừng sử dụng thái dương chi lực, nói không chừng có thể lừa gạt những ý niệm yêu quái này. Lại nói không chừng, ta thật sự là Đông Hoàng Thái Nhất chuyển thế cũng nói không chừng, bằng không thì vừa rồi ta làm sao có cảm giác quen thuộc mạnh như vậy.
Nghĩ như vậy, trong nội tâm của Hứa Tiên nhiều hơn mấy phần tự tin, bay thẳng lên bảo tọa, hắn ngồi trên bảo tọa. Cảm giác hắn giống như một con kiến đang ngồi lên bảo tọa khổng lồ, còn không bằng nói, nhân loại vào thời thượng cổ chính là con sâu cái kiến. Cái ghế này còn to hơn cả sân bóng đá, mông của Đông Hoàng Thái Nhất đúng là quá lớn.
Hắn suy nghĩ miên man, ho nhẹ hai tiếng, cao giọng nói ra:
- Các thần tử, ta là Đông Hoàng Thái Nhất, mọi người không nên gấp gáp, về chuyện phục sinh, trẫm vẫn còn nghiên cứu, mọi người trước quay về cây cột đi.
Thái Dương Chân Hỏa trên người đã phát ra tới mức tận cùng, giống như đang khoe khoang nó vậy.
Tâm tình của Tiết Bích cũng rất khẩn trương, nếu như Hứa Tiên thất bại, các nàng cũng phải gặp nạn. Nhìn thấy hư ảnh yêu quái yên tĩnh, nói không chừng, nói không chừng thật sự có thể lừa gạt.
Thấy nói chuyện có hữu dụng, Hứa Tiên thở ra một hơi, đang muốn phát biểu một phen những lời diễn văn sôi sục khi nhậm chức thủ trưởng, nói ọi người: không nên gấp, không nên sợ, thực hiện chủ nghĩa phục sinh ít nhất còn cần thời gian trăm năm!
Chỉ cần lừa dối qua lần này, hắn sẽ cao chạy xa bay, quản các ngươi sống hay chết.
- Giả!
- Không phải!
- Giết, giết, giết!
Nhưng không như mong muốn, nương theo đó là bạo phát tức giận vô cùng vô tận, vô cùng lớn, vô cùng nhiều hư ảnh yêu thú đánh về phía Hứa Tiên trên bảo tọa.
Rát nhiều năm sau, Hứa Tiên nhớ tới một màn này, vẫn cứ cảm thán.
- Tất cả tới quá nhanh.
Vô số hư ảnh đánh trúng Hứa Tiên, ý niệm điên cuồng tràn ngập cả tâm linh, không ngừng kéo dài lan tràn vào trong, muốn hủy diệt tất cả.
Rốt cuộc Hứa Tiên cũng biết vì sao Tiết Bích nói những này ý niệm này so với Thiên Ma còn khủng bố hơn, bởi vì những ý niệm này quá mức cường hoành dữ dằn.
Mặc dù nhân cách phụ Đông Nhạc Đại Đế, cũng chỉ có thể ngăn cản, nhưng không cách nào khu trừ những ý niệm này. Bị một đóng tín niệm quét qua, giống như ngàn vạn con sóng quét qua tâm thần.
Hắn đành phải đem một tia linh niệm của mình trốn tránh, phòng ngừa không bị những ý niệm này trùng kích, trốn vào trong trí nhớ kiếp trước, nhưng dù hắn chạy tới nơi nào, những ý niệm này cũng trùng kích tới, từ lúa mạch tràn ngập khắp nơi, gào thét chém giết Tu La trên chiến trường... tất cả hình ảnh của kiếp trước, từng cái nuốt hết.
Thẳng đến khi tiến vào trong đám sương mù mông lung kia, đó là nơi hắn chưa từng giao thiệp qua, chính là trí nhớ ban đầu của kiếp trước.
Hứa Tiên hơi hơi do dự một chút. Vẫn còn nhớ rõ không cẩn thận xâm nhập vào trong trí nhớ của Đông Nhạc Đại Đế, nếu như lại không nghĩ tới, mất đi điều khiển, liền phiền toái.
Nhưng ý niệm điên cuồng đang bức bách phía sau lưng, hắn cũng không do dự nữa, xả thân xâm nhập vào trong đám mây khói. Cho ta xem xem, lúc ban đầu lúc ban đầu, là bắt đầu từ chỗ nào!
Song khi Hứa Tiên nhìn rõ ràng cảnh tượng trước mặt, lập tức sửng sốt.
Cung điện cực lớn, yêu thú nguy nga như núi, đủ loại tràng cảnh quen thuộc, vẫn là trong thần miếu trước đó.
Nhưng nhìn kỹ mới phát giác, đủ loại cảnh tượng còn mới và rất nhiều chỗ khác biệt.
Yêu thú cực lớn phân biết đứng ở hai bên, thực sự không phải là hư ảnh như vừa rồi, mà là tính mạng thật sự, đang châu đầu ghé tai nói với nhau, xì xào bàn tán, phát ra âm thanh như sấm sét.
Hứa Tiên thầm nghĩ:
- Chẳng lẽ mình thật sự là Đông Hoàng Thái Nhất? Ồ, đó là cái gì?
Nhìn theo ánh mắt của yêu thú, Hứa Tiên thấy ở giữa đại điện, một nam tử đang từ từ đi tới cuối đại điện.
Hứa Tiên bay xuống phía dưới, chỉ thấy gương mặt của nam nhân kia sơ cứng. Giống như nham thạch tạo thành, dùng kỹ nghệ kém cỏi nhất tạo thành, sau đó trải qua vô số gian nan đánh bóng, cứng rắn mà ôn nhuận. Bờ môi mím thật chặc, toát ra một cảm giác kiên nghị khó nói thành lời.
Mái tóc đen của hắn buộc thành bó, trên người mặc độc một cái quần đùi, lộ ra thân hình màu cổ đồng, hùng hồn khỏe đẹp cân đối, giống như điêu khắc của cổ Hy Lạp. Lưng cõng một thanh đại cung đi tới, bên hông thì mang theo một hủ tên. Chân trần đạp trên mặt đất, mỗi bước đi rất kiên định.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Hứa Tiên Chí
Thuyết Mộng Thần
Hứa Tiên Chí - Thuyết Mộng Thần
https://isach.info/story.php?story=hua_tien_chi__thuyet_mong_than