Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Thiên Tài Tướng Sư
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 811: Toàn Bộ Bị Tiêu Diệt
L
à đế vương trong giới đánh thuê, phản ứng của Brookman không thể gọi là không nhanh.
Tuy bị máu tươi nhuộm mờ cả hai mắt, nhưng dựa vào ký ức trong đầu của mình, sau khi chân trái hắn bước tới trước một bước thì không đưa đao lên mà là trực tiếp chặt xuống eo của Diệp Thiên.
Khoảng cách của hai người gần như vậy, lúc Brookman nghĩ Diệp Thiên không thể nào tránh được thì bên tai vọng lại một tiếng "tang". Hắn nhìn xuống, con dao hắn dùng hết sức để chặt xuống lại bị hai ngón tay không biết từ đâu kẹp lại.
Dưới ngón tay là một bàn tay trắng như tay phụ nữ, nhưng cánh tay này lại kẹp chặt con dao nặng gần cả mười lăm ký, cho dù Brookman dùng lực như thế nào cũng không thể bỏ ngón tay đó ra.
- Toan!
Một âm thanh không to lắm vang lên bên tai Brookman, Brookman chỉ cảm thấy tay chợt nhẹ đi, con dao làm bằng gang kia chợt xuất hiện một đường hoa văn, hoa văn này giống như cái mạng nhện vậy, trong nháy mắt, trên tay Brookman chỉ còn lại cán đao.
- Đi!
Diệp Thiên đưa tay trái ra búng một cái, lưỡi dao chịu lực hút của trái đất bị rớt xuống, giống như là bị cánh tay lôi kéo, với tốc độ nhanh gấp ba đạn bắn ra, nó phóng vào người Brookman.
- Xảy ra chuyện gì vậy?
Brookman phát hiện Jerry và những người khác nhìn vào ngực mình với ánh mắt kỳ lạ liền cúi đầu xuống. Hắn chợt phát hiện, trước phần ngực và bụng mình có hơn mười vết thương, cả cơ thể giống như người bị dột nước vậy, máu từ bên trong bắn ra không ngừng.
Vì vết thương rất nhỏ, nên máu bắn ra trong như sương vậy, nhuộm đỏ khắp mặt đất, nhưng Diệp Thiên vốn ở dưới người hắn thì bây giờ không thấy đâu nữa.
- Sao…sao không cảm thấy đau đớn gì cả?
Lúc Brookman nhận ra được vấn đề, hắn chợt thấy tim mình ngứa ngáy rồi trở nên đau buốt, cơ thể Brookman dần dần phình to ra.
Cũng chỉ trong vòng bốn năm giây, Brookman vốn dĩ chỉ cao 1m8 giờ đã trương phình lên 2m. Sau đó một tiếng "bùm" vang lên, cơ thể hắn bị nổ tung ra.
- Tu thân không tu thần, cuối cùng chỉ là hư không!
Cùng lúc với cơ thể Brookman bị phát nổ, bên trái cách đó khoảng 10m, không khí chợt gợn sóng, cơ thể Diệp Thiên xuất hiện ở đó, trên người không hề dính một vết máu nào cả.
Sau khi Diệp Thiên phát ra chân khí, làm con đao dày kia bị vỡ vụn. Chúng găm vào người Brookman, thực ra những vết thương này rất nặng, nhưng không lấy được mạng Brookman, tuy nhiên trong những mảnh vỡ của lưỡi dao có chưa chân khí tiên thiên của Diệp Thiên.
Giống như một vài người bệnh ăn thức ăn nhưng không hấp thu được gì cả vậy, thể lực của Brookman tuy đã đạt đến đỉnh cao của nhân loại, nhưng cũng không thể tiêu thụ được chân khí tiên thiên, kết quả chân khsi tiên thiên đã làm cho cơ thể hắn nổ thành trăm mảnh. Đến cả xương cũng bị nát thành bột.
- Cậu…sao cậu biết được là chúng tôi muốn giết cậu?
Sau khi nhìn thấy Brookman chết như vậy, mặt Jerry giống như lớp tro tàn, hắn thực sự không hiểu, kỹ thuật diễn của mình thậm chí đã lừa cả chính hắn, nhưng Diệp Thiên thì giống như đã biết từ trước vậy.
Loại người giống như Jerry, đã quen với việc mình nắm chắc tính mệnh của mình rồi, hắn không thể để sự sống chết của mình giao cho Diệp Thiên được, vì vậy từ đầu cho đến cuối, hắn chưa hề từ bỏ ý định giết Diệp Thiên, chỉ là thay đổi một sách lược khác thôi.
Nhưng Jerry không ngờ rằng, Diệp Thiên còn khó đối phó hơn hắn tưởng tượng gấp trăm lần, sự phối hợp hoàn mỹ lần này lại không đụng vào được cả một sợi lông của Diệp Thiên, ngược lại còn cướp đi một vũ lực mạnh nhất của binh đoàn, điều này làm một người thông minh như Jerry cũng cảm thấy bất lực.
- Ông không phải luôn muốn giết tôi sao?
Cơ thể Diệp Thiên lúc ẩn lúc hiện.
- Thực ra những thứ đó không quan trọng, quan trọng là các ông còn yếu quá!
Diệp Thiên không hề nói sai, vì lúc mà Jerry nói những câu đó, nhịp đập tim và sự lưu thông của máu không có gì thay đổi, hơn nữa còn thu sát khí cả người lại, Diệp Thiên hoàn toàn không cảm giác được một ý định thù địch nào.
Nhưng dựa vào khả năng của Diệp Thiên, hắn thậm chí còn quan sát được đạn bắn trong không trung nữa là, những động tác có vẻ nhanh như chớp của Jerry và những người khác thì trong mắt Diệp Thiên, chúng chậm như ốc sên vậy, hắn có thể bị thương sao được chứ?
- Ông đi chết đi!
Lời Diệp Thiên, làm Kenvil và những người khác đang bị kích động vì cái chết của Brookman đưa súng lên xả đạn vào người Diệp Thiên, Clyde nhoài người lên phía trước, đồng thời ấn nút phát nổ được cài trước ngực.
Thuốc nổ giấu trong mỏ vàng Johannesburg là tự tay Clyde làm, nhưng vấn đề đã xảy ra ở đó, điều này làm Clyde vô cùng hổ thẹn, hắn cho rằng vì sai sót của hắn đã dẫn đến cái chết của Brookman, vì vậy lúc này hắn quyết định liều chết với Diệp Thiên.
Chỉ là khi Clyde vừa hành động thì một đường hồng luyện phun ra từ miệng Diệp Thiên, Clyde chỉ thấy lạnh dưới chân một cái, rồi cả cơ thể hẵn bị ngã nhoài xuống đất, vì đôi chân của hắn đã bị đứt lìa rồi.
Lúc Clyde vẫn chưa cảm thấy được cảm giác đau đớn khi bị đứt lìa hai chân, một ánh lửa cùng với tiếng nổ long trời lở đất vang lên, Clyde khắp người mang đầy thuốc nổ giờ biến thành một quả cầu lửa.
Tục ngữ có câu, nước luôn dìm chết người, một đời chơi cùng thuốc nổ, Clyde cũng coi như là đã gặp báo ứng, nhưng cái chết của hắn còn thảm hơn cả những người bị hắn làm chết nữa.
Vì hai chân của Clyde bị Diệp Thiên làm đứt, vì vậy hắn không thể lao ra ngoài đèo được, không chỉ mình hắn bị nổ banh xác mà còn làm cả ngọn đèo tràn ngập thuốc nổ, không có nơi nào thoát khỏi cả.
Không ai biết được trên người Clyde có bao nhiêu đạn và thuốc nổ, một phút sau, tiếng nổ mới ngừng lại, khói bốc mù mịt khắp đèo, khắp nơi nồng nặc mùi đạn pháo.
- Hà, làm mình đỡ phải ra tay rồi…
Cùng lúc thuốc phát nổ, Diệp Thiên xách lấy Giang Sơn rồi bay ra xa khoảng bốn năm mươi mét. Sau khi đứng vững liền nói một câu, vụ nổ vừa rồi đã bịt luôn đường vào đèo.
- Ủa? Vẫn còn người sống sót sao?
Diệp Thiên giải phóng thần thức, phát hiện trong khe núi, còn có một hơi thở yếu ớt, Diệp Thiên lắc người một cái liền đứng ngay tại đóng đá vụn lấp cửa đèo.
Đưa tay lướt nhẹ, một trận cuồng phong nổi lên, một lúc sau, làn khói mờ mịt kia đã bị Diệp Thiên thổi đi mất, tình hình trên đèo lại được lộ ra.
Ngọn đèo vỗ dĩ cây cối um tùm giờ đây giống như vừa có bão cấp mười lướt qua vậy, hầu như cây cối đều bị gãy, cỏ bị hất tung lên, không còn bất kỳ sinh khí nào cả.
Clyde sớm đã tan xương nát thị rồi, nhưng trong ngọn đèo còn có ba thi thể, Kenvil giỏi về máy tính và là một tay súng giỏi đang bị một vỏ đạn găm trên đầu, tắt thở hoàn toàn.
Diệp Thiên lạnh lùng nhìn Jerry đang nằm trên mặt đất rồi nói:
- Mạng ông cũng lớn đó chứ? Bí quyết giả chết mật tông, ông đã từng học công phu phật môn của Trung Quốc sao? Tuy nhiên vẫn chưa đến nơi đến chốn cho lắm.
Tuy Jerry nằm trên mặt đất đang cố nhịn thở, để giống như người đã chết nhưng hắn làm sao có thể qua mắt được Diệp Thiên? Từ việc Jerry nhịn thở đến mấy phút làm Diệp Thiên tìm ra được một vài manh mối.
Giả chết trong đạo gia gọi là quy tức, người đi trước có để lại ghi chép, chính là cách mà Jerry dùng, tuy nhiên hắn không đủ trình độ, nên không lừa được thần thức của Diệp Thiên.
- Tôi từng có một sư phụ người Trung Quốc, ông ta đã dạy tôi một vài thứ.
Trầm mặc một chút, Jerry liền chống tay ngồi dậy, cũng không phải là hắn không bị thương, trước trán hắn ít nhất có bảy tám mảnh đạn, trên mặt cũng bị vết rạch rất sâu.
- Người của tôi đã chết hết rồi, cậu còn muốn gì nữa?
Dựa vào khả năng giả chết và biết được nguy hiểm, Jerry từng mấy lần thoát chết, chỉ là lần này Jerry thấy tuyệt vọng, người thanh niên trước mặt đáng sợ như ma quỷ vậy.
Diệp Thiên lắc đầu nói:
- Muốn ông đi xuống cùng với họ!
Đối với kẻ địch, Diệp Thiên chưa bao giờ thương hại, hắn luôn giữ nguyên tắc bài trừ kẻ xấu, đặc biệt là loại người như Jerry, có trí tuệ, thủ đoạn thâm độc, là loại người đầu tiên mà Diệp Thiên gặp, cho dù Diệp Thiên không sợ nhưng vẫn lưu lại một tai họa ngầm.
- Hả? Sao nhiều xe đến vậy? Chắc là của quân đội chính phủ Nam Phi rồi?
Vốn định hỏi thêm lai lịch công phu của Jerry nhưng lúc này Diệp Thiên lại nghe thấy tiếng xe vọng lại, nghe có vẻ không dưới trăm chiếc xe đang chạy về hướng mỏ vàng Johannesburg.
Điều này làm ý định giết người của Diệp Thiên tăng lên, chuyện xảy ra ở Nga và Newyork làm hắn không muốn bây giờ bị Nam Phi dòm ngó đến nữa.
Loài gium dế còn tham sống huống chi con người? Jerry cũng là một người lanh lẹ, lúc nhìn thấy Diệp Thiên mặt biến sắc liền vội vàng nói:
- Diệp, cậu không thể giết tôi, nếu không cậu nhất định sẽ chết!
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Thiên Tài Tướng Sư
Đả Nhãn
Thiên Tài Tướng Sư - Đả Nhãn
https://isach.info/story.php?story=thien_tai_tuong_su__da_nhan