Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Đô Thị Thiếu Soái
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 624: Dụng Tâm Kín Đáo
T
uy thấy rõ lời của Sở Thiên vẫn rất ôn hoà, nhưng Lý Đại Bằng vẫn bị sát khí u ám trong mắt hắn doạ cho khiếp sợ, trong lòng không không tự chủ được run rẩy, Sở Thiên không hề ép ông ta, nhưng ông ta đích thực cảm nhận được sự hiện diện của áp lực, không phải áp lên người, mà giống như một hòn đá lớn đè nặng trong lòng.
Khôi phục tinh thần, Lý Đại Bằng bật cười ha hả, làm bộ cứng rắn nói:
- Với loại xã hội đen thì có gì đáng để nói! Ở trước mặt người khác, cậu có thể có chút bản lĩnh hống hách, nhưng mà, trước mặt tôi, tôi khuyên cậu tốt nhất nên cẩn thận một chút, nếu không, kẻ cuối cùng phải chịu thiệt sẽ chính là cậu, thậm chí còn có thể khiến cậu phải bỏ mạng trong nhà giam!
- Cũng còn chưa chắc!
Sở Thiên nhìn biểu hiện cao ngạo của hắn, khẽ mỉm cười nói:
- Nghe nói thế lực đứng sau ông rất mạnh? Có điều tôi cũng có chỗ dựa vững!
- Chỗ dựa của tôi mạnh hay không, không liên quan gì đến cậu.
Ánh mắt Lý Đại Bằng trở nên linh hoạt sắc bén, liếc nhìn Sở Thiên dáng vẻ dửng dưng, cứng rắn nói:
- Cho dù cậu có chỗ dựa lớn mạnh đến đâu, nhưng cậu tham gia vào xã hội đen, gây rối việc trị an của Thượng Hải, trong mắt tôi, cậu chính là một kẻ tội phạm!
Sở Thiên thở ra hỏi:
- Soái quân có thù với anh sao?
Lý Đại Bằng lắc đầu, cao nhã đáp lại:
- Không thù không oán! Nhưng đả kích phần tử tội ác, ai ai cũng có trách nhiệm! Tôi không những phải trưng thu bến tàu của Soái quân, mà còn phải để bộ chấp pháp bắt đầu thanh trừ phần tử xã hội đen, tôi biết Soái quân rất có thế lực, nhưng đối với tôi mà nói cũng chẳng là gì, cậu cứ về mà tự lo cho thân mình đi!
Sau khi nói xong, cũng không thèm ngó ngàng vải vóc gì nữa, kéo tay Chung Hồng đi ra cửa, ra đến cửa, Chung Hồng còn đắc ý ngoái lại giờ ngón tay giữa lên!
Sở Thiên cười miệt thị, đột nhiên nói ra mấy câu:
- Nghe nói Bí thư Lý khi ở miền Nam cũng làm quan lớn, có lẽ cũng hiểu rất rõ về Đường Môn của miền nam, với sự thù ghét của Bí thư Lý đối với xã hội đen, tại sao lại không diệt trừ hắc bang là Đường Môn? Là Đường Vinh quá giảo hoạt hay do Bí thư Lý quá vô dụng đây? Hoặc cũng có thể là cùng một nhà?
Lý Đại Bằng dừng bước, quay đầu lại nhìn Sở Thiên chằm chằm, ánh mắt ẩn chứa sát khí cùng sự thù hằn mãnh liệt, ngay sau đó lập tức kéo Chung Hồng rời đi.
Sở Thiên bật cười ha hả, vẫy tay gọi Giám đốc phụ trách đi cắt quần áo.
Quần áo rất nhanh đã may xong, Sở Thiên khoác lên người lập tức toát lên vẻ khí chất phi phàm, nhìn kỹ hơn thì thấy vóc dáng cao dáo có vẻ thản nhiên không nói lên lới, tuy chưa thể nói là vô cùng anh tuấn, phong độ, nhưng phong thái khí khái toàn thân lại đủ để che đi bất cứ khuyết điểm nào.
Tiêu Niệm Nhu mặc lên, lại càng quyến rũ mềm mại hơn vài phần, toàn thân toát lên vẻ trẻ trung của người con gái đôi mươi, đôi mắt đen láy rung động lòng người ánh lên sự hạnh phúc, cùng Sở Thiên đứng trước gương, trong phút mơ màng dường như đang bước vào lễ đường cử hành hôn lễ, khiến nhân viên thu ngân không khỏi hô hào khen ngợi.
Sở Thiên bỏ ra hai mươi vạn xong, ôm eo Tiêu Niệm Nhu bước ra cửa chính, bên ngoài mưa vẫn đang rơi tí tách, nhưng cảm giác khi mặc lên người bộ quần áo mới lại phần nào giảm bớt áp lực cùng sự nặng nề, lúc này trời cũng không còn sớm, lại cộng thêm việc thường xuyên bắn giết nên cũng không ở lại lâu trong nội thành, trực tiếp bảo anh em Soái quân lái xe về sơn cư Vân Thuỷ.
Vừa mới về đến biệt thự, chú Trung đã cầm ô chạy tới, vừa che mưa cho Sở Thiên, vừa lo lắng nói:
- Bát Gia, Bát Gia có chuyện rồi.
Sở Thiên hoảng hốt, định thần nói:
- Chú Trung, đừng vội, đã xảy ra chuyện gì?
Chú Trung nhẹ nhàng thở ra, nét mặt đầy phẫn nộ nói:
- Hôm nay Bát Gia thông qua Uỷ viên Trương hẹn Lý Đại Bằng uống trà, kết quả tên kia không chỉ không đến đúng giờ, mà ngược lại còn để lũ thân tín nhắn đến quán rượu. Nếu như muốn hắn giúp Soái Quân, thì phải đem hai đứa con gái của Bát Gia gả cho gã.
Trong mắt Sở Thiên ánh lên sát khí, hai tay nắm chặt nói:
- Lý Đại Bằng thật sự chán sống rồi!
Chú Trung cảm nhận được cơn giận của Sở Thiên, vội vàng tự khiến mình bình tĩnh lại, khẽ khuyên bảo:
- Thiếu gia, cha của ông ta là Bộ trưởng giám sát trung ương, Lý Đại Bằng từng đảm nhiệm chức Giám đốc Sở của tỉnh Quảng Đông, hiện giờ lại là Phó Ní thư của Thượng Hải, nếu như chúng ta giết ông ta sẽ khiến toàn quốc chấn động, thậm chí còn dẫn tới hoạ diệt thân.
Sở Thiên không tỏ rõ ý cười cười, bình thản nói:
- Bộ trưởng Giám sát trung ương, thì ra đấy chính là chỗ dựa của gã, chú Trung yên tâm, cháu không giết gã, nhưng sẽ khiến hắn thân bại danh liệt, thậm chí phải rời khỏi chính đàn Thượng Hải. Nếu người này còn ở Thượng Hải, sớm muộn cũng sẽ tạo thành uy hiếp cho Soái quân, điều này không được phép xảy ra.
Chú Trung thoáng sững người, kinh ngạc hỏi:
- Tạo thành uy hiếp cho Soái quân?
Sở Thiên gật đầu, đầy thâm ý nói:
- Nếu cháu đoán không nhầm, gã khi còn đảm nhiệm chức vụ ở miền Nam, hẳn là đã bị Đường Môn mua chuộc. Đây cũng chính là nhân tố giúp gã có thể khiến Soái quân phải sứt đầu mẻ chán ở Thượng Hải, e rằng cũng là con đường sinh tồn của Đường Vinh.
Chú Trung như tỉnh ra khẽ gật đầu, rất có thể có khả năng này.
Sở Thiên khẽ lau nước mưa trên áo, từ từ nói:
- Đi, xem xem Bát Gia thế nào!
Bát Gia nằm trên giường, tuy nhắm mắt nhưng tư duy cùng lỗ tai vẫn rất rõ ràng, vì thế Sở Thiên vừa mới đến gần đã liền thở dài:
- Sở Thiên, nghĩa phụ vô dụng rồi, xem ra kẻ muốn trưng thu bến tàu nhất quyết muốn đối nghịch với Soái quân. Cũng từ đấy mà thấy được, bên trong nhất định có uẩn khúc, con phải cận thận!
Sở Thiên nắm chặt tay lão, trấn an nói:
- Nghĩa phụ yên tâm, con đã có cách đối phó rồi!
Sau khi an ủi Bát Gia, Sở Thiên ra khỏi phòng, lại nhận được điện thoại của Trương Vĩnh Quý:
- Thiếu soái, cuộc đọ súng làm loạn thành phố lúc chiều có phải là do các cậu làm hay không?
Sở Thiên không chút phủ nhận, thẳng thắn đáp:
- Không sai, nhưng mấy tên sát thủ còn sót lại của tổ Sơn Khẩu muốn ám sát tôi, không còn cách nào mới phải phản kích lại!
Trương Vĩnh Quý khẽ thở dài, nói một cách bất đắc dĩ:
- Việc này có chút gay go rồi, tuy tôi đã cố áp chế để chuyện này không bị phát tán ra ngoài, nhưng mà tên Lý Đại Bằng không biết uống nhầm thuốc gì, chập tối đã báo lên Trung Ương, hiện giờ Trung Ương đã phái tổ chuyên án đến điều tra! Khiến người bên Thị Trưởng đều rất tức giận.
Sở Thiên cũng có chút kinh ngạc, biết rằng nổ súng sẽ gây ảnh hưởng không tốt, nhưng cũng không nghĩ sẽ kinh động đến mức Trung Ương phải phái tổ chuyên án đến, trong lòng hắn lập tức cảm nhận được bên trong chắc hẳn phải có khuất tất gì, thậm chí còn có khả năng là nhằm vào chính mình, lo lắng đáp lại:
- Vậy sao? Anh có biết tổ chuyên án do ai dẫn đầu không?
Hắn có chút hy vọng là Chu Long Kiếm, như vậy mọi việc cũng sẽ dễ giải quyết hơn, nhưng khi Trương Vĩnh Quý hạ giọng nói ra đáp án, lại khiến Sở Thiên một lần nữa giật mình:
- Tôi đã nhận được tin tức rồi, dẫn đầu chính là cha của Lý Đại Bằng, Lý Đại Điêu. Không hiểu sao tôi luôn cảm giác có ẩn tình gì đó!
Sở Tiên khẽ xao động, vừa cảm thấy sự việc nghiêm trọng, cũng lại cảm thấy được cơ hội, cười đầy ưu tư nói:
- Cục trưởng Trương, chuyện này đúng thật là có uẩn khúc bên trong, cha con Lỹ Đại Bằng hoàn toàn có thể mượn chuyện lần này mà xử tôi mình đầy thương tích, cũng có thể khiến anh thậm chí cả Thị Trưởng cùng Bí thư thành uỷ ngã ngựa, sau đó sẽ thay thế mấy người ngồi vào vị trí!
Lời này của Sở Thiên thâm sâu khó lường, Lý Đại Bằng muốn đối phó với hắn là thật, nhưng liệu có muốn đối phó với mấy người Thị Trưởng hay không thì vẫn chưa chắc, có điều chuyện giậu đổ bìm leo trong quan trường cũng không hiếm gặp, không thể không đề cao cảnh giác. Chỉ mấy câu ngắn gọn mà đã dễ dàng khơi dậy lòng đối địch chính trị với Lý Đại Bằng.
Quả nhiên, Trương Vĩnh Quý trở nên trầm ngâm, một lát sau mới lên tiếng:
- Thiếu soái, tôi đi thăm dò tin tức phía Thị Trưởng trước, nói không chừng Lý Đại Bằng thật sự muốn khai đao với chúng ta. Đầu năm nay, kẻ ăn thịt người không nhả xương quá nhiều rồi, nếu như thật sự muốn ra tay với chúng ta, thì liền xử lý cha con chúng trước!
Sở Thiên khẽ gật đầu, đáp lại đầy tự tin:
- Cục trưởng Trương yên tâm, bọn chúng không thể đối phó lại các anh được. Nhân tiện gửi tin luôn cho Thị trưởng cùng Bí thư, nếu như tổ chuyên án tiến vào Thượng Hải, tôi đảm bảo nội trong hai ngày sẽ có thể đuổi được tổ chuyên án đi, đương nhiên là dùng phương pháp hoà bình khiến bọn chúng phải ỉu xìu mà rời khỏi.
Đây có lẽ cũng là điểm lợi hại của Sở Thiên, luôn có thể biến kẻ thù của riêng mình thành kẻ thù của mọi người, hợp sức đông lại để loại bỏ đối thủ, hiện giờ bất kể là Lý Đại Bằng có từ bỏ việc trưng thu bến tàu hay không, Sở Thiên cũng sẽ không để gã sống yên ổn tại Thượng Hải. Hắn muốn giết gà doạ khỉ, khiến quan chức trong trận doanh Đường Môn đều phải biết điều hơn một chút.
Tối đêm hôm đó, Sở Thiên cùng Trương Vĩnh Quý gọi điện qua lại không biết bao nhiêu lần, hai người ôm điện thoại để thảo luận chi tiết về phương án đối phó, mãi đến khi hoàn toàn không còn vấn đề gì nữa mới cúp máy. Lúc này, lão Tống đích thân vận chuyển ba chiếc thùng màu đen lên, luồng khí lạnh toát toả ra cùng với hàng nghìn viên đạn.
Nhìn chỗ vũ khí đạn dược, Sở Thiên chợt nghĩ tới lời Hải Tử đã nói trước đó rất lâu:
- Nơi có ánh sáng thì sẽ có bóng tối. Nơi có bóng tối thì sẽ có sự tồn tại của chúng ta!
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Đô Thị Thiếu Soái
Nhất Khởi Thành Công
Đô Thị Thiếu Soái - Nhất Khởi Thành Công
https://isach.info/story.php?story=do_thi_thieu_soai__nhat_khoi_thanh_cong