Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Hứa Tiên Chí
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 552: Thái Tử. (2)
Q
uyển 6: Y Nhân Ỷ Hồng Trang.
Chương 552: Thái tử. (2)
Nguồn: Vipvanda
Sưu tầm:
»-(¯`v´¯)-» Nhóm dịch: Sói Già »-(¯`v´¯)-»
Doãn Hồng Tụ nói:
- Đúng vậy a, đào viên hoa có hoa đào nở bốn mùa không tàn.
Hứa Tiên nói:
- Trong thời tiết như thế này, đi ngắm hoa, không biết có cảnh sắc như thế nào.
Một lát sao, đi tới cửa hoàng thành, trước Chu Tước Môn, thị vệ trước cửa giống như nhận ra xe này, cũng không kiểm tra, trực tiếp cho đi.
Xe ngựa xuyên qua từng cánh cửa, một đường thông suốt không trở ngại. Hứa Tiên tò mò, vén màn che bên cạnh cửa sổ lên, nhìn ra bên ngoài. Chỉ thấy cung điện nơi đây trang nghiêm túc mục, rộng lớn đại khí, làm cho người ta nhìn qua sinh lòng kính sợ.
Thời điểm xe ngựa đi tới lối vào hậu cung, Doãn Hồng Tụ đưa thẻ bài ra, thị vệ cẩn thận xem xét một lúc, sau đó hành lễ cho đi.
Ngoài xe ngựa có âm thanh của nữ tử líu ríu. Trận trận oanh thanh yến ngữ, Hứa Tiên lại vén màn ra dò xét. Trong hậu cung có không ít cung nga lui tới, một thân áo tơ lụa, váy dài dắt đấy, châu búi tóc hoàn tóc mai. Xa xa nhìn qua, giống như đang ở trong tiên cảnh Dao Trì, đây là chỗ cực lạc của nhân gian, cũng chưa chắc kém hơn thiên giới.
Trong nội cung Vĩnh Yên, Nhu Gia công chúa nằm trên giường gỗ màu hồng, đang đắp chăn bông dày đặc, chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, mở to đôi mắt đen nhánh nhìn mái vòng cao.
Mẫu hậu vừa mới rời đi, nàng ở trong nội cung thâm trầm như biển này, chuyện cần chú ý có rất nhiều. Ngay cả phụ hoàng chuyên chú tu đạo cũng phái người tới hỏi thăm. Thái giám rất chặt chẽ, suy đoán hàm hồ của thái y, tỷ muội giả vờ giả vịt, nhiều loại nhân vật như đèn kéo quân xuất hiện trước mặt của nàng, rồi sau đó rời đi.
Nhưng rốt cục, tất cả, lại một lần nữa yên tĩnh, nàng cũng thở ra một hơi.
Trong lưu kim thú lô có hương khí bay ra, nhưng mùi thuốc dày đặc không tan. Thị nữ bưng chén thuốc tới, nói:
- Công chúa, nên uống thuốc.
Chén thuốc do bạch ngọc làm thành, mỏng như vỏ trứng, sáng óng ánh. Có thể xuyên thấu qua vách chén nhìn thấy nước thuốc bên trong, tản ra một cổ hương vị đắng chát.
Mặc dù thân thể có chút suy yếu, nhưng nàng đối với tình huống hôm nay, kỳ thật sớm thành thói quen. Đại đa số thời điểm. Kỳ thật nghỉ ngơi vài ngày có thể tốt, không cần uống thuốc gì. Nhưng vẫn phối hợp ngồi thẳng lên, cau mày, từng miếng từng miếng uốn nước thuốc, mặc dù có chút đắng, nhưng cũng vì tốt cho nàng.
Trước cửa truyền đến âm thanh của thị nữ.
- Quận chúa nương nương đến.
Doãn Hồng Tụ bước nhanh vào phòng, ngồi trước giường của nàng, cầm chặt tay nàng nói:
- Cảm giác tốt hơn chưa?
Nhu Gia gật gật đầu, nói:
- Uống thuốc của thái y kê, đỡ một ít.
Nhưng kỳ thật nàng không biết tốt là như thế nào.
Doãn Hồng Tụ thấy đôi mắt của nàng ảm đạm, có chút đau lòng sờ sờ trán của nàng, nói:
- Những tên thái y kia chỉ kê đơn thuốc lung tung, căn bản trị không hết bệnh của Nhu Gia, nên kéo ra ngoài chém đầu.
Nhu Gia công chúa vội nói:
- Đừng, đừng chém đầu, mất đầu rất đau, nghe nói còn đau hơn bệnh, hơn nữa người chết, không thể sống được.
Doãn Hồng Tụ thở dài:
- Ngươi a, ta đang nói đùa, hôm nay ta mời đại phu tới xem bệnh cho ngươi, ngươi triệu kiến một chút đi.
Nàng cũng không cách nào dẫn Hứa Tiên vào khuê phòng của công chúa. Mà công việc quan trọng cần chính miệng công chúa triệu kiến mới được.
Nhu Gia công chúa khẽ lắc đầu, dùng âm thanh vô cùng nhỏ, nói:
- Không cần đâu!
Doãn Hồng Tụ cười nói:
- Ngươi đã gặp rồi! Nhất định hữu dụng.
Trong đôi mắt Nhu Gia công chúa sáng ngời, nói:
- Là hắn?
Doãn Hồng Tụ gật gật đầu.
Thị nữ ở bên cạnh, nói:
- Điện hạ, nội viện hoàng cung, làm sao cho nam nhân tùy tiện tiến vào chữ?
Doãn Hồng Tụ gắt giọng, nói:
- Ngươi có thân phận gì? Nơi đây có chỗ cho ngươi nói chuyện sao?
Khí thế của thị nữ nổi lên, lại ngạnh cổ, nói:
- Là hoàng hậu nương nương bảo nô tài tới đây chiếu cố cho công chúa.
Doãn Hồng Tụ không nghĩ tới nàng còn dám mạnh miệng, đang muốn phát tác.
Nhu Gia công chúa giật nhẹ ống tay áo của Doãn Hồng Tụ, nói với thị nữ:
- Ngươi mời Hứa công tử vào đi.
Thị nữ nói:
- Vâng, công chúa điện hạ.
Chung quy không dám trực diện với Doãn Hồng Tụ. Cúi đầu đi ra ngoài.
Doãn Hồng Tụ cau mày, nhìn Nhu Gia công chúa nói:
- Nô tài của ngươi càng ngày càng hư không chịu nổi, không bằng ta nói cho cô cô một tiếng, đổi một người lanh lợi cho ngươi.
Nhu Gia công chúa nhìn qua mái vòm, nói:
- Tử ngọc... Ai!
Bỗng nhiên bắt đầu trầm mặc, làm ra suy nghĩ gì đó, trong khoảng thời gian ngắn đã có vài phần thành thục so với tuổi.
Có tiếng bước chân nhẹ nhàng hữu lực truyền tới, Nhu Gia công chúa quay đầu đi, thấy Hứa Tiên bước vào, lộ ra nụ cười vô cùng vui vẻ, hai gò má đang trắng bệch cũng đỏ tươi, nói khẽ:
- Hứa công tử, ngươi tới!
Hứa Tiên cười cười, cũng không khách khí, cầm chặt bàn tay như hài tử của nàng, đưa một cổ linh lực vào trong người của nàng, cũng không tiếc dùng nội lực ân cần săn sóc cơ thể của nàng một phen. Nhu Gia lập tức cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
Hứa Tiên lại cầm chén thuốc ở bên cạnh, ngửi ngửi đã biết thành phần trong đó, quả quyết nói:
- Thành phần trong thuốc này đều là thứ vô dụng, về sau không nên uống.
Nhìn thị nữ, nói:
- Biết không?
Thị nữ Tử Ngọc bên cạnh đang muốn nói cái gì đó, nhưng nhìn thấy sắc mặt của Nhu Gia, trải qua Hứa Tiên trị liệu, đúng là tốt hơn rất nhiều, nói:
- Biết rõ.
Hứa Tiên nói:
- Nếu như có cơ hội, nên đi ra ngoài hoạt động nhiều! Ngươi ưa thích chơi cái gì?
Nhu Gia công chúa suy nghĩ, mới do dự nói:
- Nhảy dây?
Hứa Tiên nói:
- Cái này cũng không tệ, nếu có cơ hội, tận lực đi ra bên ngoài hoạt động một chút đi!
- Ân!
Nhu Gia công chúa nhẹ nhàng ứng một tiếng, giống như con nai đang khiếp đảm, không dám nhìn con mắt của Hứa Tiên.
Doãn Hồng Tụ nhìn sang Hứa Tiên, lại nhìn nhìn qua Nhu Gia, như có điều suy nghĩ, nói:
- Đợi lát nữa ta đi nói với cô cô một tiếng, lát nữa ngươi theo ta hồi phủ, như vậy Hứa công tử cũng thuận tiện tới thăm ngươi rồi.
Thời điểm này, bỗng nhiên ngoài cửa có âm thanh to lớn truyền ra.
Một hài tử mười một mười hai tuổi trong vòng vây của thái giám. Kiệt lực đi vào bên trong, một thân mặc hoàng bào đặc biệt chói mắt. Mấy tên thái giám muốn ngăn cản lại không dám, cũng không biết nên ngăn cản thế nào, vẻ mặt xấu hổ.
Chỉ thấy bọn họ bảy mồm tám miệng nói.
- Thái tử điện hạ, ngài nên theo chúng ta trở về đi!
- Không có ý chỉ của bệ hạ, ngài không thể rời khỏi đông cung!
- Vương đại nhân vẫn còn chờ ngài ở Đức Lân Điện đấy! Nếu ngài không đi, sẽ bị phạt.
Đứa bé kia tức giận đỏ cả mặt, hét lên:
- Để cho ta đi vào, để cho ta đi vào, bọn cẩu nô tài các ngươi buông tay ra, ta mới không sợ Vương lão đầu kia!
- Các ngươi buông tay!
Một âm thanh uy nghiêm truyền tới.
Đám thái giám kia như được đại xá, vội vàng khoanh tay đứng ở một bên, nhao nhao nói:
- Vương đại nhân!
Vương đại nhân đang vuốt râu bạc, diện mục thanh quắc, vẻ mặt nghiêm túc và trang trọng, hỏi:
- Điện hạ, làm trễ thời gian học, nên phạt thế nào?
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Hứa Tiên Chí
Thuyết Mộng Thần
Hứa Tiên Chí - Thuyết Mộng Thần
https://isach.info/story.php?story=hua_tien_chi__thuyet_mong_than