Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Bảy Năm Nghoảnh Về Phương Bắc
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 489 : Nếu Chỉ Là Bạn Bè
Đ
ừng tiếp tục tiến về phía trước nữa, em rất trân trọng người bạn như anh. Em không muốn tới cuối cùng cả bạn bè cũng không làm được…
Kiều Vân Tiêu lại tới.
Một buổi sáng mùa thu ngập tràn ánh nắng, bớt đi cái bí bách của mùa hạ, có thêm chút thanh ngọt dễ chịu, chẳng bao lâu nữa mùi hương hoa quế sẽ ngập tràn, vị ngọt sẽ lan khắp phố lớn ngõ nhỏ. Trạm y tế phường được bên cạnh một gốc cây cổ thụ trong tiểu khu. Lúc khám bệnh, gốc cây sẽ trở thành địa điểm tập trung quan trọng. Cây mùa hạ rợp bóng, tới mùa thu sẽ trở nên um tùm. Gió thổi qua, những chạc cây sẽ sàng lọc ánh sáng, để lại những bóng nắng loang lổ trên bàn khám.
Từ xa, Tiêu Tiếu Tiếu đã nhìn thấy Kiều Vân Tiêu. Anh bước đi như tắm trong ánh nắng, những tia sáng ngược chiều hắt lên chiếc sơ mi xám đậm của anh, khiến anh trông càng tùy hứng và thoải mái. Nhưng cô cố tình né tránh, tảng lờ việc anh xuất hiện.
Kiều Vân Tiêu bước lên chào hỏi cô, các đồng nghiệp xung quanh tò mò nhìn sang. Tiêu Tiếu Tiếu lấy lý do công việc đáp qua loa mấy câu. Kiều Vân Tiêu ngẫm nghĩ rồi ung dung đi xuống xếp hàng. Cả một hàng dài, Kiều Vân Tiêu đếm số đầu người, phía trước anh còn phải đến bốn chục người, mồ hôi lạnh chợt bò dọc sống lưng, thế này thì đến năm tháng nào mới đến lượt anh? Suy nghĩ một chút, anh vỗ vai ông cụ tóc bạc trắng đứng trên. Ông cụ đang cầm máy thu âm, nhàn nhã nghe bình sách, bị ngắt ngang dĩ nhiên không vui bèn quay đầu lại đánh giá Kiều Vân Tiêu.
“Xin lỗi đã quấy rầy tới bác. Cháu hơi vội, có thể cho cháu xếp trước bác không ạ?” Kiều Vân Tiêu tươi cười.
Ông cụ quát: “Phí lời, ai đi khám bệnh lại không vội hả?”.
“Không, ý của cháu là cháu sẽ bồi thường một ít cho bác…” Anh cảm thấy người này không dễ thương lượng, rút ví ra định lấy tiền.
Cách này không hiểu quả với ông lão. Ông ấy hừ một tiếng: “Này cậu kia, ai kiếm tiền cũng đều không dễ dàng, đừng cậy có chút tiền rồi tiêu bừa tiêu bãi! Tôi có thể nhường chỗ cho cậu nhưng cậu tự nhìn đi, cả một hàng có mình cậu là trẻ nhất, mấy ông lão bà lão như chúng tôi còn xếp được hàng lẽ nào cậu thì không?”.
Lời nói của ông cụ khiến các ông bà phía trước cũng ầm ĩ lên, chen vào nói loạn xạ: “Đúng đấy, chàng trai. Có bệnh thì phải tới bệnh viện chứ, chen lấn với mấy người có tuổi như chúng tôi làm gì?”. “Ô, trông cậu này trắng trẻo đẹp trai, không sợ đen da à?”. “Cậu à, cậu không thể làm vậy được? Chúng tôi còn xếp được sao cậu lại chen ngang?”.
Kiều Vân Tiêu sầu não. Cuối cùng anh cũng hiểu thế nào là bút sa gà chết. Chỉ ném một viên sỏi xuống mặt hồ phẳng lặng thôi, kết quả lại làm dấy lên muôn ngàn con sóng. Anh cất ví đi, liên tục xin lỗi. Các ông cụ còn đỡ, chỉ có các bà cụ là ồn ào quá khiến anh chịu không nổi. Cứ như vậy, từ đầu tới cuối, cả một hàng tóc trắng phơ phơ, chỉ mình Kiều Vân Tiêu tóc vẫn còn đen mượt.
Chờ đợi quá nhàm chán, đây là lần đầu tiên anh tới gặp một bác sỹ theo kiểu này.
Tiêu Tiếu Tiếu tai đeo ống nghe, bận cuống cả lên. Thật ra công việc ở trung tâm y tế này đơn giản hơn trong bệnh viện nhiều. Các ông cụ bà cụ chẳng ai thoát khỏi mấy căn bệnh tuổi già, nếu nghiêm trọng dĩ nhiên sẽ tới viện. Tính lặp lại của công việc rất cao, không có quá nhiều hàm lượng kỹ thuật, thế nên rất nhiều bác sỹ đến đây đều than thở. Nhưng Tiêu Tiếu Tiếu chưa bao giờ hùa theo những lời bới móc của mọi người, ngày nào cũng mở mắt ra là cô tới trung tâm, tới giờ thì về nhà.
Nếu là trước đây, có lẽ cô cũng sẽ oán thán cùng các đồng nghiệp. Nhưng sau khi kết thúc một cuộc hôn nhân thất bại, kinh khủng như cơn ác mộng, cô bắt đầu biết tự thỏa mãn, không cầu sóng to gió lớn, chỉ mong yên ổn qua ngày. Thế nên cho dù Cố Khải Mân cử cô tới đây, cô vẫn điềm nhiên vui vẻ, chưa thể nói là hoàn toàn tỉnh ngộ để hưởng thụ mỗi ngày nhưng cũng không muốn âu sầu ảm đạm đón bình minh. Nơi đây tuy khô khan hơn bệnh viện nhưng người dân đều rất nhiệt tình. Giống như lúc này đây, một bà thím mặc áo hoa đang liều mạng nắm chặt tay cô, huyên thuyên không ngừng, sống chết đòi giới thiệu con trai mình cho cô. Khi Tiêu Tiếu Tiếu đang đo huyết áp cho bà, bà vẫn còn không ngừng khoe con trai nổi bật hơn người thế nào.
“Dì ơi, lúc đang đo huyết áp dì đừng nói chuyện, dì nhé.” Tình huống này ngày nào cũng gặp, cô cũng không còn lạ nữa, cũng không hùa theo chủ đề này. Cách tốt nhất là mỉm cười rồi nói thẳng tình hình sức khỏe của bệnh nhân.
Bà cô im bặt, nhưng vừa đo xong lại bắt đầu quảng cáo con mình. Tiêu Tiếu Tiếu viết xong sổ y bạ rồi đưa cho bà, nhẹ nhàng ngắt ngang lời mời của bà: “Mỡ máu và lượng đường trong máu dì hơi cao, bình thường dì nên chú ý một chút, hạn chế ăn các đồ quá mặn, quá ngọt, dì nhớ chưa ạ?”.
“Aiyo, cô bé chu đáo quá. Ngày mai tôi bảo thằng con tôi qua đây cho cô xem mặt nhé.”
Lúc khám bệnh cho bà cô, Tiêu Tiếu Tiếu đã liếc thấy Kiều Vân Tiêu đứng xếp hàng nhưng cố làm ra vẻ bình tĩnh. Nhưng giọng của bà cô quá lớn, không cần nghĩ cũng biết anh đã nghe thấy. Bà cô càng nhiệt tình, cô lại càng ngượng ngập, mấy lần nhắc bà ấy ra về được rồi nhưng mông của bà ấy vẫn dính chặt vào ghế không chịu nhúc nhích. Cuối cùng, cô nghe thấy giọng của Kiều Vân Tiêu.
“Dì ơi, cô ấy có bạn trai rồi.”
Bà cô ngẩn người, quay đầu ngó Kiều Vân Tiêu rồi quay lại nhìn Tiêu Tiếu Tiếu, hạ thấp giọng hỏi: “Thật ư?”.
Tiêu Tiếu Tiếu đáp rất thẳng thừng: “Cháu đã kết hôn rồi”. Thật ra cô không muốn nói vậy, dù sao thì cũng là người đã ly hôn. Nhưng trông tình hình này, không nói vậy không giải quyết được vấn đề.
Quả nhiên, bà cô kia xách mông đi không chút nể tình, thậm chí còn chẳng thèm chào một tiếng. Tiêu Tiếu Tiếu chỉ biết mỉm cười, không nói thêm gì nhiều. Sau khi tiếp tục kiểm tra cho một ông cụ có phần khắt khe, trước mắt cô bỗng xuất hiện một cánh tay đàn ông rắn chắc, chất giọng nửa đùa nửa thật vọng xuống: “Đã hiểu cái bạc bẽo của lòng người chưa?”.
Kiều Vân Tiêu là người cuối cùng. Các bác sỹ khác cũng đã bận rộn xong, chào cô với vẻ vừa tò mò vừa ám muội rồi lần lượt rời đi. Dưới gốc cây chỉ còn lại Kiều Vân Tiêu và Tiêu Tiếu Tiếu. Kiều Vân Tiêu tỏ vẻ nhàn nhã, nhìn kiểu gì cũng không giống người bị bệnh.
Tiêu Tiếu Tiếu tháo ống nghe xuống, nhẹ nhàng nói: “Anh Kiều nếu thấy không khỏe có thể tới bệnh viện”.
“Anh muốn kiểm tra tổng thể, đến bệnh viện lấy số quá phức tạp.”
Tiêu Tiếu Tiếu liếc nhìn anh, đúng là khoác lác không biết ngượng. Anh đã bao giờ yên phận lấy số chưa? Biết mục đích anh đến đây, cô nói thẳng: “Anh đang làm ảnh hưởng tới công việc của em đấy”.
Kiều Vân Tiêu quay đầu lại nhìn: “Vì muốn kiểm tra, anh đã xếp hàng đợi hơn hai tiếng đồng hồ. Em cũng nhìn thấy anh là người cuối cùng, sao ảnh hưởng tới em được?”.
Tiêu Tiếu Tiếu khó xử: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”.
“Kiểm tra sức khỏe.” Kiều Vân Tiêu ôm ngực, “Chỗ này rất khó chịu, chẳng phải em có ống nghe sao? Nghe giúp anh xem sao”.
Tiêu Tiếu Tiếu biết không bệnh tự rên, nhưng lại không nỡ đuổi anh đi. Đằng nào thì sau lưng anh cũng không còn bệnh nhân nên cũng nghe theo anh. Cô cầm ống nghe lên, đứng dậy khám cho anh. Suốt quá trình ấy, anh nhìn cô mải miết, khóe môi cong cong.
Tiêu Tiếu Tiếu hơi thiếu tự nhiên, bảo anh hít vào thở ra vài lần rồi cởi ống nghe ra, hắng giọng: “Ngực không có vấn đề, hô hấp cũng không có tạp âm”.
“Nghe xong nhanh vậy sao?”
“Nếu không thì sao?” Tiêu Tiếu Tiếu ngồi lên ghế, “Hoặc là anh có thể tới bệnh viện làm kiểm tra tổng thể”.
Kiều Vân Tiêu giơ cánh tay về phía cô: “Anh muốn được đo huyết áp”.
“Không cần đo cũng biết anh rất khỏe mạnh, huyết áp, lượng mỡ máu, lượng đường trong máu đều nằm ở con số tiêu chuẩn.” Cô hiểu anh, mỗi tuần ba bốn lần tới phòng tập gym, nên khỏe như trâu.
Kiều Vân Tiêu cười gian, “Đợi quá lâu, giờ anh hơi váng đầu”.
Tiêu Tiếu Tiếu sẽ không nhàn rỗi tới mức đo huyết áp cho anh thật. Cô cất hết đồ đạc đi rồi nói thẳng: “Vân Tiêu, chúng ta không thể ở bên nhau được”.
“Chỉ vì em từng ly hôn ư?” Nụ cười của Kiều Vân Tiêu tắt ngấm, sắc mặt nghiêm túc.
“Không chỉ đơn thuần vì từng ly hôn.” Tiêu Tiếu Tiếu đút hai tay vào túi áo, hờ hững đáp: “Sau lần bị bắt cóc ấy, em đã cắt đứt mọi suy nghĩ sẽ ở bên anh. Lúc đó không được, bây giờ càng không được”.
Kiều Vân Tiêu nhìn cô chằm chằm, “Anh không quan tâm”.
“Em để tâm.” Tiêu Tiếu Tiếu nhìn thẳng vào mắt anh, “Anh là con trai duy nhất của nhà họ Kiều, muốn ở bên một cô gái từng bị bắt cóc rồi từng ly hôn ư? Đừng đùa nữa, Kiều Vân Tiêu, em không xứng với anh, chúng ta đều nên nhìn rõ hiện thực”.
Kiều Vân Tiêu đứng dậy, “Tiêu Tiếu Tiếu, anh biết rõ anh muốn gì”.
“Em không thể cho anh.” Tiêu Tiếu Tiếu cũng đứng dậy, thu ống nghe lại, nhẹ nhàng nói: “Anh nên tìm một cô gái tốt hơn”.
Kiều Vân Tiêu chau mày.
“Thật ra cả anh và em đều hiểu rõ, chúng ta chỉ thích hợp làm bạn bè thôi.” Tiêu Tiếu Tiếu gượng cười, quay người định đi.
Kiều Vân Tiêu nhìn mãi theo bóng lưng cô rồi đột ngột lên tiếng: “Nếu chỉ là bạn bè, chuyện giữa em và anh tối đó phải giải thích thế nào”.
Tiêu Tiếu Tiếu khựng lại, trái tim chợt lỡ nhịp. Cô không quay lại, cảm nhận được bước chân anh từ từ tiến tới, đến tận khi anh dừng sau lưng cô. Anh khẽ hỏi: “Giữa bạn bè mà lại tặng một món quà quý giá như vậy ư?”.
“Em không hiểu anh đang nói gì.” Tiêu Tiếu Tiếu kìm nén hơi thở gấp gáp, “Em nghĩ… anh nhầm rồi”.
“Nhầm gì đây?” Kiều Vân Tiêu nhìn cô chăm chú, “Nhầm cái người đã trao lần đầu tiên của cô ấy cho anh đêm đó ư?”.
Tiêu Tiếu Tiếu nắm chặt tay lại, buông một câu: “Em còn có việc, xin lỗi anh”.
Nhưng Kiều Vân Tiêu đã chặn cô lại trước khi cô kịp bỏ đi, “Trước đây anh không biết, bây giờ anh đã rõ người tối đó là em.” Lời nói của Cố Khải Mân khiến anh suy tư rất lâu, càng nghĩ càng cảm thấy không ổn, ban nãy vừa thử hỏi dò thì quả nhiên là vậy. Mặc dù đã nhiều năm rồi, tối đó anh đã uống say nhưng xúc cảm thật sự nói với anh rằng đó tuyệt đối không phải một giấc mơ. Hơn nữa sáng hôm sau ga giường đã được thay giặt. Bây giờ nghĩ lại anh đã hiểu ra, ga giường được giặt chắc chắn không phải vì anh từng nôn ra.
Tiêu Tiếu Tiếu mím chặt môi, ánh mắt hơi run rẩy. Kiều Vân Tiêu giơ tay giữ lấy bả vai cô, thì thầm: “Là anh có lỗi với em, cho anh một cơ hội để chịu trách nhiệm với em được không”.
“Đủ rồi Kiều Vân Tiêu! Anh còn muốn em thế nào nữa?” Tâm trạng của Tiêu Tiếu Tiếu bỗng trở nên kích động, lập tức đẩy anh ra. “Giờ là sao? Anh đang thương hại em? Không sai, đêm đó chúng ta đã phát sinh quan hệ, nhưng điều đó có thể chứng minh được gì? Em không cần anh thương xót, chịu trách nhiệm. Anh càng không cần biết chuyện năm đó rồi chạy tới đây mong được ở bên em. Em bây giờ sống rất tốt, lẽ nào không thể để em sống một cuộc sống bình yên hay sao?”
“Tiếu Tiếu, anh không phải muốn chịu trách nhiệm…”
“Thật ra ngay từ ban đầu em đã biết chúng ta không phải là người sống trong cùng một thế giới, mối quan hệ tốt nhất chỉ nên ở mức bạn bè, về điểm này em nghĩ anh còn hiểu rõ hơn em.” Tiêu Tiếu Tiếu cuối cùng vẫn kiềm chế lại cảm xúc, cố gắng bình tĩnh lại, “Đừng tiếp tục tiến về phía trước nữa, em rất trân trọng người bạn như anh. Em không muốn tới cuối cùng cả bạn bè cũng không làm được”.
Kiều Vân Tiêu còn định nói gì đó nhưng Tiêu Tiếu Tiếu không cho anh cơ hội, đi ngay không quay đầu lại.
Anh đứng đực ra trong bóng nắng, trái tim lại run lạnh từng cơn…
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Bảy Năm Nghoảnh Về Phương Bắc
Ân Tầm
Bảy Năm Nghoảnh Về Phương Bắc - Ân Tầm
https://isach.info/story.php?story=bay_nam_nghoanh_ve_phuong_bac__an_tam