Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Lục Tiên
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 453 : Chân
T
hẩm Thạch lắp bắp kinh hãi. Ánh mắt hắn đảo qua những con hắc trùng đang từ từ chết đi rồi rơi bên trên mắt lưới. Những mắt lưới này có hình thù tương tự mạng nhện nhưng lớn hơn rất nhiều. Lần đầu nhìn thấy cứ tưởng là dây thừng vì nó có màu tương tự, nhưng khi Thẩm Thạch nhìn kỹ lại thì lại phát hiện những thứ này làm từ một loại vật liệu rất quái dị mà hắn chưa thấy qua bao giờ. Mỗi sợi dây to cỡ ngón tay, màu thiên hoàng*, sợi tròn mà lại dẻo dai. Những điểm biên giới của tấm lưới đều có một đầu gút, hiển nhiên có người cố ý dùng những sợi tơ bện thành những mắt lưới thập phần tỉ mỉ.
* vàng nâu.
Mắt lưới này khá kỳ quái. Nó hơi ẩm ướt, có thể nhìn thấy được là chúng hơi dính bởi vì những con hắc trùng kia sau khi rơi vào lưới đều không thể đào thoát được.
Sắc mặt Thẩm Thạch đột nhiên biến đổi.Dường như hắn vừa nghĩ ra điều gì, thần tình trên mặt lập tức trở nên phức tạp pha lẫn một ít kinh ngạc và một phần cảnh giác.
Trải qua mấy trăm năm lịch sử Vấn Thiên bí cảnh, nếu hắn nhớ không lầm thì luôn xuất hiện vô số các loại cơ duyên và dĩ nhiên, song hành với cơ duyên luôn là các loại hung hiểm, tuyệt địa, các loại yêu thú cường đại làm người ta không thể tưởng tượng nổi, thế nhưng….phàm là những truyền thuyết có quan hệ tới Vấn Thiên bí cảnh được ghi chép lại thì đều được mọi người biết đến.
Bên trong Vấn Thiên bí cảnh không hề có người.
Nếu nói có người thì ngoài Thẩm Thạch là Nhân tộc ra cũng chỉ có Yêu tộc- một chủng tộc có linh trí.
Yêu thú ở đây có rất nhiều,những loại cường đại hơn cũng có thể thấy nhưng tuyệt nhiên, loài người chưa từng xuất hiện trong Bí cảnh, ngoại trừ Tứ chính danh môn, nơi các đệ tử tinh anh tiến vào Bí cảnh thí luyện.
Hiện giờ, Thẩm Thạch nhìn những mắt lưới trước mặt mà không giấu nổi sự chấn động mãnh liệt. Những mắt lưới này là do con người cố ý bện thành tuyệt nhiên bất đồng so với thủ bút của Yêu thú. Lần Vấn Thiên bí cảnh này dần đần trở nên quỷ dị, những việc kỳ quái sao lại xuất hiện nhiều vậy?
Nhất định có điều gian trá.
Thẩm Thạch đứng yên tại chỗ, chằm chằm nhìn mắt lưới mà suy tư. Đột nhiên, hắn chợt ngẩng đầu, dọc theo con đường này hắn luôn phòng bị để tránh việc tiêu hao Linh lực ở một nơi xa lạ. Như Ý Đại lóe sáng, hắn liền lấy ra thanh đoản kiếm Thu Thủy Khuynh Tuyết.
“ Tiểu Hắc, mau đến đây.” Nghe Thẩm Thạch gọi Tiểu Hắc Trư liền chạy tới.Phốc…hắn tóm gọn Tiểu Hắc Trư trong tay. Hít sâu một hơi rồi nhanh chóng thúc giục Ngự Kiếm Thuật. Một đạo Linh quang lóe lên từ rừng cây xông thẳng trời cao.
Ánh mặt trời gay gắt, nhiệt độ trong sa mạc đã từ từ nóng lên, những làn gió thổi qua đều mang theo hơi nóng bức người. Thẩm Thạch trực tiếp ngự kiếm từ phiến rừng rậm tới phía trên ốc đảo. Từ trên không trung hắn nhìn xuống ốc đảo phía dưới.
Có điều cổ quái! Hiện tại, điều mà Thẩm Thạch cho là khẩn yếu nhất là phải kiểm tra thử mảnh ốc đảo này có nguy hiểm tiềm tàng không.
Từ trên cao nhìn xuống tầm nhìn sẽ bao quát cả ốc đảo.
Đây là một ốc đảo không lớn chỉ khoảng chừng mười mẫu*. Hồ nước ở phía sau mảnh rừng rậm mà Thẩm Thạch dừng lại khi trước đã chiếm hơn nửa diện tích. Hồ nước đó vô cùng thanh tịnh, mặt hồ phẳng lặng như gương, quanh hồ là các loại cây cối rậm rạp. Đây quả thật là một nơi an tường và u tĩnh, chỉ có điều, nơi đây ngoại trừ cây cối dường như cũng không thấy động vật sinh sống.
*Ở Việt Nam, 1 mẫu= 3.600m2.
Ở Trung Quốc, 1 mẫu= 667m2 hay 16 phương trượng ( 1 phương trượng – 11,111m2.
Ở ngoại vi ốc đảo là vô cùng vô tận hoàng sa*. Trong mắt Thẩm Thạch, mảnh ốc đảo tựa như một khỏa bích lục minh châu vô cùng bắt mắt, tô điểm thêm cho mảnh sa mạc hoang vu.
* cát vàng.
Nhìn một hồi hắn chỉ thấy mảnh ốc đảo này cực kỳ yên tĩnh, không hề có cái gì gọi là nguy hiểm. Những nơi khác quanh sa mạc cũng tương tự như vậy. Trong lòng Thẩm Thạch tuy vẫn nghi hoặc những vẫn thở phào nhẹ nhõm. Thân thể hắn trầm xuống để chuẩn bị hạ xuống mặt đất. Dù gì hắn cũng chỉ mới là Ngưng Nguyên trung giai, một mực bảo trì trạng thái Ngự không phi hành đã làm cho Linh lực của hắn tiêu hao khá lớn a.
Chỉ là vào lúc đó, ánh mắt hắn ngẫu nhiên nhìn về hồ nước. Mặt hồ vốn tĩnh lặng giờ lại nổi lên những gợn sóng giống như có một thứ gì đó đang bơi vào bờ.
Thẩm Thạch trong nội tâm khẽ động, thân thể hắn từ từ tới gần bên đó.
Chẳng qua, khi hắn lặng yên vô thanh vô tức tiến tới ngoại vi bờ hồ thì chỉ thấy những gợn sóng nhỏ. Đột nhiên, một trường hàm trồi lên mặt nước táp táp vài cái trong không khí, tiếp sau đó, một thân ảnh cũng dần dần nổi lên. Thật bất ngờ, đó lại là một con Yêu thú hình dạng giống cá sấu dài chừng năm, sáu thước.
Ngạc trạng* Yêu thú không thèm chú ý Thẩm Thạch ở phía xa mà nhàn nhã, biếng nhác từ từ bơi vào ven bờ, rồi cứ thế nằm nhoài mình lên mép nước. Ngạc trạng Yêu thú vậy mà hồn nhiên nằm phơi nắng dưới ánh mặt trời chói chang. Ánh nắng sa mạc mãnh liệt là thế nhưng cái con Yêu thú này lại chẳng mảy may quan tâm.
* Yêu thú có hình giống cá sấu.
Con Yêu thú đột nhiên xuất hiện tuy có vẻ đáng sợ, dữ tợn nhưng hành động của nó lại rất lười biếng, việc này cũng không xung đột gì tới mảnh hồ nước yên tĩnh dưới kia. Chỉ là lúc đó, cách con Yêu thú chừng ba thước, một khối thổ nhưỡng bỗng dưng bị xốc lên, hai thân ảnh cao lớn đột nhiên xuất hiện.
Nương theo tiếng dã thú gầm rống giận dữ, hai thân ảnh trên tay cầm vũ khí vọt thẳng tới chỗ Ngạc trạng Yêu thú không do dự đâm nó.
Đột nhiên kinh biến, vị trí lại gần như vậy, tên gia hỏa kia vốn nhàn nhã, lười biếng nên không phản ứng kịp. Chỉ vừa ngẩng đầu lên theo bản năng liền thấy hai thân ảnh đã gần kề. Hai thanh trường mâu cùng lúc đâm tới. Thùng…thùng…hai tiếng liền phá vỡ huyết nhục, cấm vào thân thể nó.
(DG: tội nghiệp, phơi nắng mà cũng không yên thân với mấy ông.)
... Lực lượng đó cực kì mạnh mẽ, gần như là trong chớp mắt đã xuyên thủng thân thể của Yêu thú Ngạc Ngư(*), giống như ghim nó trên mặt đất vậy.
(*):ta xin sử dụng từ Hán Việt cho con này vì dịch cứ gọi là yêu thú cá sấu hoài thì… mệt
“Ngaooo…”
Một tiếng rống giận dữ, long trời lở đất phát ra từ miệng con Ngạc Ngư; đột nhiên bị công kích làm nó vô cùng đau đớn và giận dữ, hung tính trong người bộc phát mạnh mẽ. Bỗng nhiên, thân thể to lớn của nó chuyển động một cái rồi nghe lộp bộp một tiếng; mắt thấy hai chỉ của cây trường mâu chợt gãy một cái, phần còn lại đang cắm trên thân thể con Ngạc Ngư thì rung lên bần bật.
“Phanh” một tiếng, cái đuôi to lớn của con Ngạc Ngư liền quất tới, đánh bay một người đang ở gần nó; mà một thân ảnh vạm vỡ, cao lớn khác thì liền nhảy lên lưng nó rồi gào thét như thú hoang và rút ra một con dao găm, đâm mạnh xuống lưng con Yêu thú.
Trong nháy mắt, phần lưng của con Ngạc Ngư đã thấm đầy máu tươi, cây trường mâu vẫn còn đang đâm xuyên thân thể nó, làm cho nó cực kì đau đớn mỗi khi vặn mình. Máu tươi trên người nó phun ra như suối đến nỗi nhuộm đỏ mặt nước xung quanh.
Nhưng mà rõ ràng là con Yêu thú này cực kỳ hung hãn; trong thời khắc nguy hiểm nó như bộc phát hung tính từ trong huyết mạch và điên cuồng gào lên một tiếng. Thân hình nó uốn éo điên cuồng, chợt “BA~” một tiếng, một vòi máu tươi lại bắn ra, kèm theo đó là cây trường mâu hoàn toàn bị bẻ gãy.
Trong lúc này, con Ngạc Ngư bộc phát ra lượng lượng mạnh mẽ, không gì có thể cản được. Thân ảnh người kia đang ở trên lưng nó cũng bị quất văng ra ngoài rồi nặng nề rơi trên mặt đất, một tiếng kêu đau đớn liền vang lên.
Con Ngạc Ngư ngửa mặt lên trời và rống to, toàn thân nó nhuộm đầy máu, trông như ác quỷ đến từ cửu u; rồi nó điên cuồng nhào tới chỗ hai người kia. Dường như bọn họ không thể ngờ rằng con Ngạc Ngư này lại mạnh mẽ như vậy, chẳng qua họ cũng không hoảng sợ mà vẫn cắn răng kiên trì lui nhanh về phía sau.
Nhưng mà một người trong đó lại có vẻ hơi chủ quan, không để ý rễ cây dưới chân nên khi lui về sau thì bỗng bị vướng chân. Kẻ đó kinh hoảng kêu lên một tiếng rồi lại tiếp tục lui về sau, chẳng qua bấy nhiêu cũng đã đủ cho con Ngạc Ngư kia đuổi tới, nó mở cái miệng đầy máu cắn thẳng vào thân ảnh đó. Mắt thấy một màn như vậy sắp xảy ra thì người còn lại cũng kinh hoảng mà ra tay đánh tới, chẳng qua đã không kịp nữa rồi, kẻ đó chỉ có thể phát ra một tiếng kêu thê lương mà thôi.
“Oanh!”
Đột nhiên một viên cầu lửa từ không trung bắn xuống, vô cùng chính xác đánh vào miệng con Ngạc Ngư, bay thẳng vào cổ họng nó.
Bỗng nhiên có kẻ cứu viện thì hai người kia hết sức mừng rỡ; nhưng lúc này bọn hắn cũng không có tâm tình đi cảm ơn Thẩm Thạch mà cùng nhau nhào tới hỗn chiến với con Ngạc Ngư một lần nữa.
Vốn con Ngạc Ngư đã bị thương nặng lại bị Thẩm Thạch dùng Hoả Cầu Thuật đánh lén vào chỗ hiểm nên lúc này nó đã bắt đầu kiệt sức. Sau khi nó biết không thể chống đỡ lại hai người kia thì muốn trốn về hồ nước, chẳng qua kinh nghiệm chiến đấu của hai người kia rất nhiều nên không để nó như ý, đành phải tiếp tục công kích, chẳng bao lâu thì nó cũng không còn thở nữa.
Bên cạnh hồ nước là một mảnh lộn xộn, trận chiến đã phá huỷ toàn bộ khu vực yên bình này.
Sau khi Thẩm Thạch ra tay đúng lúc thì không có động thủ thêm nữa mà đứng yên lại chỗ nhìn hai người kia, vẻ mặt hắn hiện lên thần sắc phức tạp khó hiểu. Lúc hai người kia giết chết được con Ngạc Ngư thì thở dài một hơi rồi cùng xoay người nhìn về Thẩm Thạch; cuối cùng thì khuôn mặt của bọn họ cũng hiện rõ trước mắt hắn.
Đồng tử của Thẩm Thạch mạnh mẽ co rút lại.
Trước mắt hắn, người bên trái là thân người đầu khỉ, dáng người khôi ngô, trên mặt và cánh tay đều vẽ một hoa văn kì dị giống như một loại đồ đằng nào đó; người còn lại thì là thân người đầu sói, dáng người thấp hơn đồng bọn một chút, trên tay lại không có đồ án hoa văn kia.
“Yêu tộc…” Cổ họng Thẩm Thạch có chút khô nóng, hắn nhìn chằm chằm vào hai người kia rồi thốt ra được hai chữ này.
Hai người kia nhìn nhau, sau đó tên Yêu Hầu tiến lên một bước, vẻ mặt cảm kích nhưng cũng đang cẩn thận đánh giá Thẩm Thạch, nói: “Chúng ta là Thiết Hầu và Sơn Lang của bộ tộc Huyết Nha, ngươi là ai?”
Khoé miệng Thẩm Thạch giật giật mấy cái nhìn tên Thiết Hầu kia, trong đầu hắn lại xẹt qua hình ảnh khuôn mặt của lão Bạch Hầu già nua, nội tâm vô cùng đau đớn. Lúc hắn đang định nói gì đó nhưng khi liếc qua bên người Sơn Lang thì chợt ánh mắt hắn ngừng lại, chăm chú nhìn vào một bên tay của hắn, vẻ mặt lộ ra vài phần kinh ngạc.
Vẻ mặt của Sơn Lang và Thiết Hầu cũng không khác biệt gì, dáng người cũng bằng với các loại Yêu tộc khác nhưng mà chỗ tay trái của Sơn Lang lại là một cái chân.
Thẩm Thạch nhìn chằm chằm vào chỗ đó, dường như hắn đang thấy một chuyện khó tin rồi hoàn toàn ngây người ra.
===============
Trong ốc đảo, yêu tộc chiến Ngạc Ngư
Trên không trung, hỏa cầu kịp tương trợ.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Lục Tiên
Tiêu Đỉnh
Lục Tiên - Tiêu Đỉnh
https://isach.info/story.php?story=luc_tien__tieu_dinh