Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Siêu Cấp Gia Đinh
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 453: Ai Muốn Cướp Sắc?
- T
iểu nương tử…tiểu nương tử…nàng sao vậy?
Trong mắt Trần Tiểu Cửu bắn ra một tia lửa giận, chỉ vào Viên Tử Trình nói:
- Nguyệt Thần nếu có chuyện gì không hay xảy ra, ta...ta sẽ không tha cho ngươi...Nhất định sẽ không...
Viên Tử Trình không giận cũng không cười, vẫn vẻ mặt ác nghiệt ấy, nhìn đầu máu chảy đầm đìa trong tay, trầm lặng nói:
- Việc hôm nay, ta xin bẩm báo chi tiết với thiếu chủ, trong mười ngày, Trần công tử tốt nhân đừng nên xuất hiện ở Hàng Châu, thiếu chủ sẽ xử lý việc này thỏa đáng.
- Ngươi phải bảo vệ tính mạng, hai huynh muội thiếu chủ đều rất quan tâm tới ngươi…
Gã nói xong, bóng dáng chợt lóe, đã biến mất bên trong ánh trăng mờ mịt.
Trần Tiểu Cửu hận gã đến tận xương tủy, đâu có tâm tư nào mà suy nghĩ tới lời của hắn, vội kéo Nguyệt Thần qua, nhẹ nhàng vuốt hai má nàng, thất thanh nói:
- Tiểu nương tử, nàng …nàng bị thương ở đâu, đau không? Nếu nàng chết..ta cũng không sống nữa.
Nguyệt Thần xoay người ôm bụng, con ngươi đảo một vòng nói:
- Tiểu Cửu, ngươi nói như vậy, ta lại không dám chết rồi.
- Không dám chết?
Trần Tiểu Cửu nghe vậy ngẩn ra, nỉ non nói:
- Tiểu nương tử, nàng là có ý gì vậy?
Nguyệt Thần cười khanh khách, đem bụng lộ ra trước mặt Trần Tiểu Cửu.
Trần Tiểu Cửu tập trung nhìn vào, chỉ thấy một mũi tên trụi lủi! hắn không khỏi vỗ đùi, hầm hừ nói:
- Viên Tử Trình thằng nhãi này, cũng học được trò lừa người rồi đấy! Ta đã nói mà, thằng nhãi này bề ngoài lạnh lùng, nhưng trong lòng lại rất nhiệt tình, sao có thể làm ra những việc không thể tưởng tượng nổi như vậy.
Nguyệt Thần ôm ngực nói:
- Băng nhân này là muốn thử thăm dò, ta rút cuộc là dùng quỷ kế, hay là thật tâm với ngươi? Mới nghĩ ra chủ ý ma quỷ như vậy…nhưng, mũi tên này tốc độ rất nhanh, khiến ngực ta đau quá.
- Ta xoa giúp nàng
- Đại dâm tặc, dám lợi dụng ta.
Trần Tiểu Cửu ôm bả vai nàng nói:
- Nguyệt Thần tỷ tỷ trong lúc nguy cấp, có thể liều mình vì ta, trong lòng Tiểu Cửu cảm động vô cùng.
Nguyệt Thần ôm bả vai tráng kiện của hắn, liếc mắt một cái, khẽ cười nói:
- Nếu ta không đỡ mũi tên này cho ngươi, lúc này e là đã hóa thành vong hồn rồi…thật ra…là ngươi đã cứu mạng ta.
- Cùng cứu! cùng cứu.
Trần Tiểu Cửu trên khuôn mặt vẫn đầy các vết máu nụ cười rạng rỡ, nâng bả vai mềm yếu của Nguyệt Thần, bàn tay không ngừng xoa da thịt, đột nhiên thở dài một tiếng, ngẩng đầu nhìn lên vầng trăng sáng trên đầu, cười ha ha nói:
- Không trải qua mưa gió, làm sao có thể nhìn thấy cầu vồng; không trải qua sống chết, sao có thể thấy được chân tình.
- Đại dâm tặc, bỏ tay ra, đều bị thương tới mức này còn có tâm tư làm chuyện xấu xa…
Nguyệt Thần chu cái miệng nhỏ nhắn lên, trên mặt lai nở nụ cười đầy hạnh phúc.
- Nguyệt Thần tỷ tỷ, nàng còn nỡ giết ta sao?
Trần Tiểu Cửu vặn qua vai nàng, ngắm nhìn hai tròng mắt của nàng, da mặt tuấn tú, đột nhiên đỏ ửng lên rất nhiều.
- Ngươi xấu hổ rồi…
Nguyệt Thần cười khanh khách, xinh đẹp như hoa hồng, nàng không trả lời, chỉ hôn lên trán Trần Tiểu Cửu một cái, khẽ thổi nói:
- Tiểu nương tử yêu ngươi còn không hết ấy? Sao có thể giết tướng công của mình chứ?
Cái hôn này, khiến cho đầu óc Trần Tiểu Cửu choáng váng, ngây ngốc nhìn Nguyệt Thần, rất lâu sau, mới phản ứng, cười thành tiếng, đột nhiên lại hộc máu, kích động nói:
- Trong lòng nàng rút cuộc đã thừa nhận là nương tử của ta rồi…ta vui quá!
Hắn nói lời này, cánh tay vươn ra, ôm lấy Nguyệt Thần vào trên đùi, sờ từ trên xuống dưới nói:
- Nguyệt Thần, nàng cuối cùng đã là người phụ nữ của ta rồi…
Nói xong liền tiến lên hôn nàng.
Nguyệt Thần né hắn, buồn bã nói:
- Trong lòng tuy thuộc về ngươi, nhưng cơ thể lại còn muốn đợi lâu nữa, ngươi…ngươi không được sờ mó lung tung.
- Tại sao?
Trần Tiểu Cửu kì lạ hỏi.
- Vì ta là sư phụ của Hạnh nhi…
Nguyệt Thần cắn môi, u oán nói:
- Đây là loạn luân.
- Không, nàng không phải là sư phụ của Hạnh nhi.
Trần Tiểu Cửu nói đầy khí phách:
- Nàng là tỷ tỷ của Hạnh nhi.
- Cái này cần thời gian…thời gian mới có thể dần dần thay đổi tất cả…
Nguyệt Thần cắn chặt răng nói.
- Ta có thể đợi …nàng hoa tàn...ta cũng không thay đổi...
Trần Tiểu Cửu liếm miệng nói:
- Chỉ cần thích hợp để ta chiếm được một chút, là ta đã mãn nguyện rồi..
- Đại dâm tặc….
Nguyệt Thần nhìn ánh trăng sáng tỏ, vẻ mắt hướng lên nói:
- Lẽ nào ta thật sự phải từ biệt thời đại của Nguyệt Thần rồi sao? ôi….ước mơ trước đây của ta, tất cả đều bị ngươi hủy hoại…
- Có ta rồi, nàng sẽ có tất cả.
Trần Tiểu Cửu đầy khí phách nói:
- Những thứ nàng mất đi, ta đều sẽ tìm lại cho nàng; những thứ nàng hướng tới, ta đều giúp nàng giành lấy.
- Tiểu Cửu…, ngươi thật là một người đàn ông đặc biệt, trước khi ta gặp ngươi, ta hoàn toàn không biết thế nào là tình yêu? Cho đến hôm nay…
Trên mặt Nguyệt Thần chảy ra một giọt nước mắt hạnh phúc, mìm cười nói:
- Ờ…đúng rồi, chúng ta còn ngốc nghếch ngồi đây làm gì chứ? Ngươi không phải muốn dẫn ta đi xem kim liên tám tấc gì đó sao?
Trần Tiểu Cửu lúc này mới nhớ tới mục tiêu cuối cùng của mình, trong đầu hắn nhớ tới lời dặn của Viên Tử Trìnhrong vòng mười ngày, không được xuất hiện ở trong nội thành Hàng Châu.
Xem ra, thiếu chủ của hắn là muốn giúp mình bãi bình chuyện này.
Nguyệt Thần bị trọng thương, cũng cần phải nghỉ ngơi, lấy lại sức, khu này, bất luận thế nào, cũng phải xông vào.
Hắn cười chật vật, nâng vòng eo Nguyệt Thần lên, hào khí ngất trời nói:
- Được, bây giờ ta đưa nàng đi, chỉ là hai người chúng ta đều bị trọng thương, con đường mười dặm này, chỉ e phải đi trong một thời gian.
- Ta thích ánh trăng thanh tú, gió lạnh phất phơ, còn cả vòng tay ấm áp của ngươi…
Nguyệt Thần thản nhiên cười, khóe miệng còn có vẻ đỏ tươi. Nàng nói xong, tiến lên đỡ Trần Tiểu Cửu, hai người dựa vào nhau, lào đảo bước về phía trại Tống gia, tuy bị trọng thương, mỗi một bước đi đều đau đớn như vậy, nhưng dưới đêm trăng, hai người tự an ủi lẫn nhau, thích thú, không thể kiềm chế.
Ánh trăng sâu sắc, như gió ngọc! Hai người dính chătj vào nhau, đi bộ hơn một canh giờ, Trần Tiểu Cửu thở hổn hển, đưa mắt nhìn về phía xa: lại thấy phía trước đường núi hiểm trở, núi non trùng điệp, một sự um tùm bao trùm, mơ hồ như có mây vờn quanh trong đó, chỉ có một con đường nhỏ duy nhất, uốn lượn vòng vèo, quả thật là vô cùng hiểm trở.
Nguyệt Thần đỡ cánh tay Trần Tiểu Cửu, buồn bã nói:
- Nơi này hiểm trở như vậy, rất có thể có người giữ quan ải, vạn người không thể khai thông.
- Cho nên, gia trại hộ tống nhất định có phục binh, chúng ta chỉ cần lớn tiếng quát to, tất cả kẻ cắp sẽ hiện thân, cướp tài sản, nàng tin không?
Vẻ mặt trêu đùa, Trần Tiểu Cửu nói.
- Ta là vợ của chàng, sao có thể không tin lời chàng.
Nguyệt Thần cười khanh khách, lớn tiếng nói:
- Cướp sắc…cướp sắc…., mỹ nữ ở đây, còn không mau ra cướp..
Trần Tiểu Cửu nghe vậy, không kìm nổi cười lên.
Tâm trạng vui vẻ, chợt nghe thấy có mấy tiếng rống to của dã thú, trong con đường chật hẹp quanh co, bỗng nhiên xuất hiện hơn mười người đàn ông cao to lực lưỡng mặc áo giáp, một người cầm đầu, vẻ mặt dữ tợn, quơ lấy đao, thái dộ hung dữ quát:
- Đêm hôm khuya khoắt, ở đâu ra cướp sắc?
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Siêu Cấp Gia Đinh
Tử Vi
Siêu Cấp Gia Đinh - Tử Vi
https://isach.info/story.php?story=sieu_cap_gia_dinh__tu_vi