Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Siêu Cấp Gia Đinh
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 430: Cửu Ca Chặt Cây
T
rần Tiểu Cửu bỗng nhiên ngoái đầu nhìn lại rồi cười, nhìn vào ánh mắt lo lắng không yên của Nguyệt Thần, ngón tay chỉ lên trời, cười hì hì chế nhạo nói:
- Mỗi một ngôi sao trên trời, đều ứng với mỗi một người! Cho nên Nguyệt Thần tỷ tỷ chẳng qua cũng chỉ là một trong vô vàn ngôi sao sáng, sao cứ luôn nghĩ ta sẽ có ý đồ xấu xa gì với tỷ chứ?
Hắn đưa mắt lướt qua toàn thân của Nguyệt Thần, làm ra vẻ mặt không thèm để ý, thật ra trong lòng đã bị hấp dẫn mãnh liệt bởi thân hình mê người kia.
- Dâm tặc… đáng chết…
Nguyệt Thần nhổ nước bọt nói:
- Ta cho dù là ngôi sao, cũng là ngôi sao lấp lánh nhất trên bầu trời, ngươi muốn có được ta, mơ mộng hão huyền…
- Ta biết mà, tỷ là ngôi sao biết chạy, ta tất nhiên không giữ được tỷ.
Trần Tiểu Cửu tùy ý nói.
- Ngôi sao biết chạy?
Nguyệt Thần vẻ mặt mờ mịt khó hiểu.
- Chính là sao chổi…
- Hừ… dâm tặc… Ngươi quả nhiên là miệng chó không phun được ngà voi! Ta… ta là Nguyệt Thần ở trên cao nhất, chỉ có trăng sáng mới có thể bộc lộ được vẻ cao quý của ta, sao có thể… sao có thể để ngươi tùy ý bố trí ta?
Nguyệt Thần hờn dỗi, hận không thể xé nát cái miệng rộng của Trần Tiểu Cửu!
Dám nói ta là sao chổi? Hừ… đại dâm tặc nhà ngươi mới là sao chổi thật sự, từ khi ta gặp nhà ngươi, liền vận xui bám theo, không làm được việc gì thành công, nơi nơi trắc trở, hãm sâu trong vũng bùn, lại còn lâm vào bộ dạng thê thảm như ngày hôm nay!
Nàng nghĩ mà thấy thương tâm tuyệt vọng, ảm đảm rơi lệ, từng hạt trân châu trong suốt khảm trên lông mi nàng, giống như những giọt sương sớm trên bụi cây, tản ra hương thơm nghịch ngợm, bộ ngực căng tròn khẽ phập phồng, làm cho chiếc cổ trắng như tuyết cũng nhẹ nhàng run run, tạo thành một bộ dạng kinh điển của mỹ nhân u oán.
Trần Tiểu Cửu thích nhất chính là bộ dạng uất ức của cô gái nhà bên mà Nguyệt Thần ngẫu nhiên lộ ra, ánh mắt hắn đảo qua đảo lại trên thân hình quyến rũ của Nguyệt Thần, sau cùng dừng lại ở chiếc cổ như sương như tuyết của nàng, tiểu kim cương dưới khố vốn đã xao động bất an, bây giờ lại lần nữa phát ra sức sống bừng bừng.
Giờ này khắc này, hắn vô cùng khát vọng đem báu vật đẹp đẽ này, ôm vào lòng mà an ủi một phen!
- Ừng ực…
Một tiếng nuốt nước bọt phát ra từ dục vọng không đáy, vang lên nơi cổ họng của hắn.
Nguyệt Thần mở to mắt, hình ảnh ánh vào trong mắt chính là đôi mắt sáng tràn đầy lực công kích của Trần Tiểu Cửu, cái tay to đang che miệng thật chặt, vì sự khó chịu lúc nãy của mình mà không ngừng ảo não.
- Đại dâm tặc… Ta cũng đã bị thương thành ra bộ dạng như vậy rồi… Ngươi lại còn… còn có tâm tư này… Tên khốn kiếp, tên thối tha… Ngươi ức hiếp ta…
Nguyệt Thần oán giận không ngừng, đôi môi anh đào lúc mở lúc khép, hết sức xinh đẹp!
- Ta đâu có nghĩ mấy chuyện bậy bạ? Tỷ đừng vội tùy tiện vu tội cho sự trong sạch của ta!
Trần Tiểu Cừu đỏ mặt tía tai, tranh biện nói:
- Tình này cảnh này, ta là đang nghĩ dùng lời gì để an ủi tỷ …
Nguyệt Thần dùng tay áo lau khô nước mắt, chu cái miệng nhỏ nhắn lên mà uất ức nói:
- Ngươi nghĩ ra chưa? Bây giờ nói cho ta nghe đi… Vừa khéo ta đang vô cùng khổ sở đây…
Trần Tiểu Cửu trong đầu toàn là tư tưởng xấu xa, làm gì nghĩ ra được lời kinh điển nào để an ủi Nguyệt Thần, thấy hai mắt sáng ngời của nàng mờ mịt, bất lực ngước nhìn trời xanh, nhưng tầng tầng lớp lớp rừng lại vô tình mà che mất tầm mắt của nàng.
Trong lòng hắn chợt động, hiểu được nàng đang suy tư nghĩ ngợi gì, buồn bã ngâm:
- Trận mưa sấm sét giết chóc,
- Mê man không biết đường về,
Ánh trăng thanh u liên miên,
- Trốn vào chỗ sâu trong rừng.
- Bất lực, bất lực, Cửu ca ta phải chặt cây!
Nguyệt Thần nghe vậy, liên tục nhấp nháy mắt, đôi mày khẽ nhíu, thưởng thức ảo diệu trong đó, chỉ trong một lát, vừa nước mắt rưng rung, vừa cười khanh khách nói:
- Đại dâm tặc, ngươi dám tự xưng Cửu ca? Ai cần ngươi chứ… nhưng, ngươi… ngươi vì sao phải chặt cây vậy?
Trần Tiểu Cửu cười gian nói:
- Nếu ta không chặt cây cao, Nguyệt Thần tỷ tỷ làm sao mà thấy được mặt trăng sáng ngời kia chứ?
Nguyệt Thần nghe vậy, trên mắt dâng lên một tia vui sướng, đôi mày đang nhíu lại liền giãn ra, thấp giọng nỉ non nói:
- Dâm tặc, ngươi… sao ngươi có thể đoán ra tâm tư của ta? Ta… ta trong lòng đúng là rất muốn thấy ánh trăng thanh u gợn sóng kia!
- Ta là cố nhân của tỷ, với tỷ tâm đầu ý hợp, có gì đáng lấy làm lạ đâu?
Trần Tiểu Cửu dõng dạc nói.
- Hừ… ai với ngươi tâm đầu ý hợp? Ngươi đừng mơ hão…
Nguyệt Thần u oán lườm hắn một cái, trong lòng lại bồn chồn không yên: sao hắn lại có thể biết được tâm tư của ta? Chẳng lẽ đúng là "tâm đầu ý hợp" với ta sao?
Trần Tiểu Cửu thu hồi vẻ mặt vui đùa, động đậy thân hình, tìm kiếm bóng dáng của mặt trăng nói:
- Tỷ là Nguyệt Thần mà… Lúc gặp khó khăn, đương nhiên trở về nguyên trạng, hy vọng được ánh trăng chiếu rọi!
- Đây còn giống lời nói của con người…
Nguyệt Thần ngượng ngùng gật gật đầu, trong mắt tràn trề cô đơn và bất lực.
Trần Tiểu Cửu lại từ từ nói:
- Nguyệt Thần tỷ tỷ, tỷ nên biết, trăng tuy đẹp, vẫn có lúc âm u, khi tròn khi khuyết, người ở trên đời, việc không như ý rất nhiều, làm sao có thể theo gió vượt sóng, mãi thuận buồm xuôi gió chứ?
Nguyệt Thần thở dài một hơi, nhấp nháy mắt, thấp giọng nói:
- Đại dâm tặc, ta… ta hiểu được điều này, nhưng… nghĩ đến chuyện cũ, ta vẫn rất đau khổ…
Trần Tiểu Cửu nghe vậy, trên mặt lộ ra vẻ quái dị, mấp máy môi nói:
- Nguyệt Thần tỷ tỷ, có những việc, cũng không đến nỗi thê thảm như tỷ nghĩ, bỏ lỡ bình minh, còn thấy được hoàng hôn, cũng là việc chưa biết được.
- Nghĩa là thế nào? Dâm tặc nhà ngươi, chỉ biết lời ngon tiếng ngọt, chi bằng lấy việc hành thích tối qua, nói rõ với ta!
Nguyệt Thần thấy ánh mắt vui mừng khi gặp tai hoạ của hắn, mặt ngọc lạnh như sương, đau khổ nói.
Trần Tiểu Cửu cười hì hì nói:
- Nguyệt Thần tỷ tỷ nếu tối qua hành thích thành công, an toàn thoát ra, làm sao có thể có cơ hội cho anh hùng cứu mỹ nhân? Nếu ta không anh hùng cứu mỹ nhân thì làm sao thúc đẩy được chuyện tốt là hai ta cùng kết lương duyên chứ?
- Ta… ta thật muốn xé nát cái miệng nhà ngươi…
Nguyệt Thần nhướng mày trừng mắt nói:
- Ai cùng ngươi kết lương duyên chứ? Chớ có nói năng xằng bậy.
Trần Tiểu Cửu mở to mắt, nhìn thẳng vào Nguyệt Thần nói:
- Nếu không phải là cùng kết lương duyên, tỷ và ta sao lại tâm đầu ý hợp thế này? Nếu không có tâm đầu ý hợp, ta sao lại vì tỷ mà chặt cây? Nguyệt Thần tỷ tỷ, tỷ thật không nói lý lẽ… Ta lười biện bạch cùng tỷ!
- Ngươi… ngươi mới là không nói lý lẽ…
Nguyệt Thần không nghĩ tới Trần Tiểu Cửu lại có thể vô lý mà nói năng hùng hồn thế này, liền không khỏi chán nản, nghĩ rằng cho dù mình có biện bạch thế nào, cũng không thể nào là đối thủ của hắn. Nàng thở dài một hơi, trong đầu nhớ lại đôi mắt hồn nhiên vừa rồi của Trần Tiểu Cửu, trong lòng mơ hồ có chút thất vọng.
Trần Tiểu Cửu không thể chịu đựng nổi nhất là vẻ mặt u oán của Nguyệt Thần, trường thương dưới khố lại ngạo nghễ đứng thẳng!
Nguyệt Thần nhẹ nhàng động đậy chân ngọc trong tay Trần Tiểu Cửu, đưa về trước một chút, vô tình chạm vào một vật cứng có khả năng co dãn, nàng hơi sửng sốt, kinh hoảng thất thố, vội rút chân lại. Sắc mặt nàng đỏ ửng, xinh đẹp như hoa đào, liếc Trần Tiểu Cửu một cái, cao giọng nói:
- Ngươi… ngươi là đồ tồi… cũng thành ra bộ dạng thế này rồi, còn dám dõng dạc làm bộ ngây thơ với ta, hừ… đồ thối tha, không có gì tốt đẹp… ta chán ghét ngươi lắm rồi…
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Siêu Cấp Gia Đinh
Tử Vi
Siêu Cấp Gia Đinh - Tử Vi
https://isach.info/story.php?story=sieu_cap_gia_dinh__tu_vi