Đăng Nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Quên Mật Khẩu
Đăng ký
Trang chủ
Đăng nhập
Đăng nhập iSach
Đăng nhập = Facebook
Đăng nhập = Google
Đăng ký
Tùy chỉnh (beta)
Nhật kỳ....
Ai đang online
Ai đang download gì?
Top đọc nhiều
Top download nhiều
Top mới cập nhật
Top truyện chưa có ảnh bìa
Truyện chưa đầy đủ
Danh sách phú ông
Danh sách phú ông trẻ
Trợ giúp
Download ebook mẫu
Đăng ký / Đăng nhập
Các vấn đề về gạo
Hướng dẫn download ebook
Hướng dẫn tải ebook về iPhone
Hướng dẫn tải ebook về Kindle
Hướng dẫn upload ảnh bìa
Quy định ảnh bìa chuẩn
Hướng dẫn sửa nội dung sai
Quy định quyền đọc & download
Cách sử dụng QR Code
Truyện
Truyện Ngẫu Nhiên
Giới Thiệu Truyện Tiêu Biểu
Truyện Đọc Nhiều
Danh Mục Truyện
Kiếm Hiệp
Tiên Hiệp
Tuổi Học Trò
Cổ Tích
Truyện Ngắn
Truyện Cười
Kinh Dị
Tiểu Thuyết
Ngôn Tình
Trinh Thám
Trung Hoa
Nghệ Thuật Sống
Phong Tục Việt Nam
Việc Làm
Kỹ Năng Sống
Khoa Học
Tùy Bút
English Stories
Danh Mục Tác Giả
Kim Dung
Nguyễn Nhật Ánh
Hoàng Thu Dung
Nguyễn Ngọc Tư
Quỳnh Dao
Hồ Biểu Chánh
Cổ Long
Ngọa Long Sinh
Ngã Cật Tây Hồng Thị
Aziz Nesin
Trần Thanh Vân
Sidney Sheldon
Arthur Conan Doyle
Truyện Tranh
Sách Nói
Danh Mục Sách Nói
Đọc truyện đêm khuya
Tiểu Thuyết
Lịch Sử
Tuổi Học Trò
Đắc Nhân Tâm
Giáo Dục
Hồi Ký
Kiếm Hiệp
Lịch Sử
Tùy Bút
Tập Truyện Ngắn
Giáo Dục
Trung Nghị
Thu Hiền
Bá Trung
Mạnh Linh
Bạch Lý
Hướng Dương
Dương Liễu
Ngô Hồng
Ngọc Hân
Phương Minh
Shep O’Neal
Thơ
Thơ Ngẫu Nhiên
Danh Mục Thơ
Danh Mục Tác Giả
Nguyễn Bính
Hồ Xuân Hương
TTKH
Trần Đăng Khoa
Phùng Quán
Xuân Diệu
Lưu Trọng Lư
Tố Hữu
Xuân Quỳnh
Nguyễn Khoa Điềm
Vũ Hoàng Chương
Hàn Mặc Tử
Huy Cận
Bùi Giáng
Hồ Dzếnh
Trần Quốc Hoàn
Bùi Chí Vinh
Lưu Quang Vũ
Bảo Cường
Nguyên Sa
Tế Hanh
Hữu Thỉnh
Thế Lữ
Hoàng Cầm
Đỗ Trung Quân
Chế Lan Viên
Lời Nhạc
Trịnh Công Sơn
Quốc Bảo
Phạm Duy
Anh Bằng
Võ Tá Hân
Hoàng Trọng
Trầm Tử Thiêng
Lương Bằng Quang
Song Ngọc
Hoàng Thi Thơ
Trần Thiện Thanh
Thái Thịnh
Phương Uyên
Danh Mục Ca Sĩ
Khánh Ly
Cẩm Ly
Hương Lan
Như Quỳnh
Đan Trường
Lam Trường
Đàm Vĩnh Hưng
Minh Tuyết
Tuấn Ngọc
Trường Vũ
Quang Dũng
Mỹ Tâm
Bảo Yến
Nirvana
Michael Learns to Rock
Michael Jackson
M2M
Madonna
Shakira
Spice Girls
The Beatles
Elvis Presley
Elton John
Led Zeppelin
Pink Floyd
Queen
Sưu Tầm
Toán Học
Tiếng Anh
Tin Học
Âm Nhạc
Lịch Sử
Non-Fiction
Download ebook?
Chat
Đại Chúa Tể
ePub
A4
A5
A6
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Chương 430: Tĩnh Di
G
iọng nói lạnh lùng và kiêu ngạo của nàng vang trong thiên địa, hoàn toàn trái ngược với vẻ dịu dàng hiền hòa. Cơn giận bá đạo của nàng khiến tất cả những cường giả xưng bá Bắc Thương đại lục phải run sợ. Đối với nàng Long Ma Cung chẳng có gì đáng nói.
Nếu nàng vừa xuất hiện đã nói những lời này, không ít kẻ sẽ cười nhạo. Thế nhưng chỉ một chốc đã đốt chết Phủ Hoàng Long Chí Tôn, một chưởng nhẹ nhàng đánh bay Hắc Long Chí Tôn, thì nào ai có đủ can đảm lên tiếng?
Đại Thiên thế giới tàng long ngọa hổ, cường giả vô số, đột nhiên đâu đó xuất hiện một vị cường giả đỉnh cấp hàng đầu cũng chẳng phải là hiếm gặp.
Không khí trong vùng yên tĩnh đáng sợ, cả Hắc Long Chí Tôn cũng chỉ biết ngậm miệng yên tĩnh. Nữ nhân kia chỉ là một linh thể, đã có thực lực đáng sợ đến vậy, nếu bản thể xuất hiện thì hắn còn mạng hay không?
- Thật đáng sợ!
Hạ Thiên Viêm lí nhí lẩm bẩm. Bên cạnh hắn, Tây Cực Chí Tôn cũng kinh sợ chấn động, hoàn toàn không hề có suy nghĩ phản bác.
- Nàng ta là mẫu thân của Mục Trần ư? Hắn có bối cảnh kinh khủng như vậy?
Hạ Thiên Viêm quay sang hỏi Hạ Du Nhiên. Với thực lực đó, tuyệt đối còn mạnh hơn cả Bắc Minh Long Côn, nếu Mục Trần đã có sự chống lưng như thế, sao còn vào Bắc Thương linh viện tu luyện?
Hạ Du Nhiên lắc đầu, chẳng hề biết tí gì.
- Coi bộ kế hoạch của Long Ma Cung lần này, xôi hỏng bỏng không!
Hạ Thiên Viêm nhếch mép cười. Đột nhiên xuất hiện cường giả như thế, hẳn nhiên nằm ngoài dự liệu của Long Ma Cung.
Không gian im bặt, nữ tử kia lạnh lùng nhìn Hắc Long Chí Tôn đằng xa, nhưng không ra tay nữa. Nàng xoay lại, bắt gặp đôi mắt kinh ngạc và sợ hãi của Mục Trần.
Ngay lập tức, vẻ sát khí đằng đằng lạnh băng được thay thế bằng nét hiền từ dịu dàng của một người mẹ, hai mắt long lanh ngấn nước.
Mục Trần cũng đang nhìn trân trân vào gương mặt hiền từ của nàng, hình ảnh chôn sâu trong ký ức tràn ngập trong trí não, khóe mũi cay cay.
Bao nhiêu năm rồi, đây chính là lần đầu tiên hắn được ngắm nhìn dung nhan đó một cách rõ ràng.
- Mẹ?
Run rẩy cất tiếng, hắn dường như cũng không tin vào lời nói của mình.
Tiếng gọi tha thiết của hắn khiến nữ tử kia xúc động, giọt nước mắt không cầm được rơi xuống. Năm xưa bỏ đi, hắn chỉ là một hài tử còn quấn tã, cũng vì bảo vệ tính mạng của nó mà nàng phải cắn răng rời xa nó, trở về tộc. Ngày đó chia ly, những tưởng sẽ mãi mãi lìa xa, nhưng trời không phụ lòng người, nàng đã có thể gặp được hài tử nghe hắn gọi tiếng "mẹ", dù rằng chỉ là một linh thể, khiến cho năm tháng cô tịch của nàng trở nên tươi mới, khiến cho mười mấy năm thương nhớ cũng trở nên đáng giá vô cùng.
- Mẹ đây!
Nàng chậm rãi tiến tới, vươn tay vuốt ve gương mặt ấm áp của Mục Trần, mỉm cười nghẹn ngào:
- Tiểu tử kia, đã cao lớn như vậy rồi.
Hài tử ngày đó nằm trong tã, nay đã tuấn kiệt khôi ngô, còn tuấn tú hơn cả phụ thân hắn.
Nét mặt kiên nghị kiên cường của Mục Trần lúc này cũng không còn giữ được, đôi mắt đẫm lệ yếu đuối. Mười mấy năm qua, chưa bao giờ hắn không mong chờ giây phút này, chưa bao giờ hận mẫu thân, vì dù nàng không ở bên cạnh, hắn vẫn luôn nhận thấy sự bảo vệ ấm áp của nàng bên người.
Nàng ta bất chợt luống cuống, đưa tay gạt đi nước mắt của hắn:
- Ta xin lỗi, mẫu thân không tốt, không ở bên cạnh bảo vệ con!
Chỉ là một linh thể, nhưng nàng dễ dàng nhìn ra được thực lực Thông Thiên cảnh sơ kỳ của hắn. Thực lực bực này chắc chắn không thể tu luyện được ở cái nơi hẻo lánh như Bắc Linh cảnh, Mục Phong hẳn nhiên chẳng có biện pháp trợ giúp hắn có thành tựu này. Để có được thực lực hiện tại, nàng có thể tưởng tượng ra hắn phải vượt bao gian khó từ cái nơi khỉ ho cò gáy Bắc Linh cảnh lần mò đến đây, bất chợt khiến nàng đau xót.
Mục Trần lắc đầu, bao năm tôi luyện, hắn ít khi nào biểu hiện ra vẻ yếu đuối của mình, thậm chí cả những lúc bên cạnh Lạc Li.
- Mẹ... ta đã tìm được người, ta đã hứa với cha, nhất định phải dẫn mẹ về!
Mục Trần nắm chặt lấy hai cánh tay của mẫu thân, vòng tay vô cùng ấm áp.
Nữ tử mỉm cười:
- Đây chỉ là một linh thể mà mẹ để lại, khi Phù Đồ tháp bị phá hủy mới có thể xuất hiện, nên ta cũng không thể ở lâu với con. Nhưng lần này xuất hiện, đã có thể nhìn thấy con, thì ta đã thỏa mãn lắm rồi.
Mục Trần cuống quít vội vàng:
- Vậy mẹ đang ở đâu?
Nàng tỏ ra phức tạp, thở dài:
- Hiện tại con vẫn chưa nên biết, con chỉ cần biết ta bỏ rơi con cũng vì muốn hai cha con được an toàn. Mục Trần, con không được lỗ mãng!
- Con biết! Mẫu thân yên tâm, con sẽ mạnh lên, bất kể nơi đó có gì khiến mẹ bị vây khốn, con vẫn sẽ cứu người ra! Đây là việc con đã hứa với cha!
Nữ tử kinh ngạc nhìn thần sắc kiên định của hắn, mỉm cười vui mừng:
- Vốn ta chỉ muốn hai cha con sống an nhàn một cuộc đời bình phàm...
- Nhưng vậy thì gia đình chúng ta không thể đoàn tụ được. Cha rất muốn mẹ trở về. Cha nói thiên phú của lão không tốt, không làm được, mọi hy vọng đều đặt lên vai con. Do đó mọi chuyện mà cha không làm được, con sẽ gánh thay.
Nàng vui vẻ xoa đầu hắn:
- Nhóc con đã trưởng thành rồi...
- Dì Tịnh?
Đột nhiên một tiếng nói run rẩy vang lên, nữ tử quay lại nhìn gương mặt quen thuộc, cũng tỏ ra vui vẻ:
- Linh Khê, sao ngươi cũng ở đây?
Linh Khê run rẩy nhìn gương mặt quen thuộc kia, dù có mất trí nàng cũng không thể nào xóa nhòa đi được, vội lao tới ôm chầm lấy nàng, nghẹn ngào khóc rống lên.
- Dì Tịnh, ta tưởng rằng người không cần ta nữa.
Nàng vỗ về Linh Khê:
- Do ta không tốt, ta không bảo vệ được ngươi. Nếu không phải do ta dẫn ngươi trở về, thì trí nhớ của ngươi cũng sẽ không mất đi, cũng may ngươi không sao cả.
Linh Khê vội lắc đầu, nói:
- Dì Tịnh, được ở cùng với người, cho dù kết quả thế nào ta cũng không hối hận, chỉ cần không quên được người là tốt rồi.
- Không ngờ ngươi và Mục Trần lại có duyên đến thế, hội ngộ với nhau trước khi gặp ta.
Nàng mỉm cười.
Mục Trần cười cười, sực nhớ lại Lạc Li, liền vẫy tay gọi nàng tới. Lạc Li tâm tình không yên nhẹ nhàng lướt tới, đôi mắt xinh đẹp bối rối, dĩ nhiên biết rõ người trước mặt có quan hệ thế nào với Mục Trần.
- Mẹ, đây là Lạc Li.
Mục Trần nắm chặt tay Lạc Li, mỉm cười hãnh diện.
Nữ tử nhìn chằm chằm vào đôi tay trong tay, nhướng mày sáng tỏ, rồi đưa mắt đánh giá Lạc Li.
Lạc Li bất giác nắm chặt tay Mục Trần, hồi hộp đỏ mặt. Chẳng biết biểu hiện của mình có gì khiến nàng ta phật lòng hay không, cảm xúc như một cô dâu mới về nhà chồng, hoàn toàn khác với vẻ lãnh diễm hững hờ thường ngày.
- Một cô bé rất tốt!
Nữ tử cất lời khen, tấm tắc trước ánh mắt lựa chọn độc đáo của con trai mình. Cô gái khí chất bất phàm, dung nhan tuyệt đẹp, đứng cạnh Mục Trần rất xứng đôi.
Lạc Li đỏ mặt, không biết phải nói gì.
- Gọi ta là dì Tịnh đi.
Nàng vươn tay ra cầm lấy bàn tay ngọc ngà của Lạc Li.
- Con chào dì Tịnh!
Lạc Li đỏ mặt líu rít.
Mục Trần bên cạnh nhe răng cười khoái trá, đột nhiên khí huyết sôi lên, thương thế lúc nãy định bộc phát trở lại, nhưng hắn nghiêm mặt nuốt xuống.
Thay đổi nhỏ đó cả Lạc Li và Linh Khê cũng không nhận ra, nhưng mẫu thân của hắn thì khác, lập tức nhíu mày nắm lấy tay hắn, dò xét thương thế trong người. Búng tay bắn ra một tia hào quang, bao phủ Mục Trần.
Hắn kinh ngạc khi thương thế trầm trọng của mình cấp tốc được chữa khỏi, thậm chí cái lưng bê bết máu thịt cũng nhanh chóng liền lại vô sự.
- Mẹ sẽ không biến đi mất ngay đó chứ?
Mục Trần tự dưng thấy lo lắng, vội hỏi.
Nàng lắc đầu, dịu dàng xoa xoa tóc hắn:
- Yên tâm đi, còn một chút thời gian. Bây giờ thì để mẹ xử lý vài thứ chướng mắt trước đã nhé.
Nàng buông tay Mục Trần và Lạc Li, chậm rãi nhìn ra xa xa.
Chương trước
Mục lục
Chương sau
Đại Chúa Tể
Thiên Tằm Thổ Đậu
Đại Chúa Tể - Thiên Tằm Thổ Đậu
https://isach.info/story.php?story=dai_chua_te__thien_tam_tho_dau